Lúc trong sơn cốc, Nguyệt Vô Ngân sớm dẫn mai phục tại đây.
Nghe theo ý kiến của Trì Vũ, lão để nhị trưởng lão là gián điệp tung tin giả rằng lão thất bại trong lúc độ kiếp, đang nguy kịch, nhằm dụ Ngao gia đến.
Quả nhiên, vì lòng thù hận, Ngao Ưng mắc bẫy. Theo điều tra, đội tiên phong của Ngao gia hiện chỉ còn cách sơn cốc đến hai mươi dặm.
Để đảm bảo, Nguyệt Vô Ngân còn mượn danh nghĩa của Trì Vũ để thông báo cho Huyễn Kiếm Tông, mời lão Hiên Viên và của hai tông hội tụ tại đây.
Khi kẻ địch sắp đến chiến trường, Nguyệt Vô Ngân lập tức hạ lệnh: "Một lát nữa khi Ngao gia xuất hiện, cứ thẳng tay mà đ.á.n.h! Ai dám nương tay, về tông môn sẽ xử lý !"
Nửa canh giờ , đại đội quân của Ngao gia xuất hiện, Nguyệt Vô Ngân và Hiên Viên Chiến nắm bắt thời cơ, dẫn đột kích.
Ngao gia kịp trở tay đ.á.n.h cho tan tác, bỏ cả giáp mũ.
Nhị lão của Ngao gia, phụ trách dẫn đội Nguyệt Vô Ngân g.i.ế.c ngay tại chỗ, chỉ còn nguyên thần trốn về Ngao gia.
Ba nghìn tộc nhân mang , kẻ c.h.ế.t, đầu hàng, chỉ một ít chạy thoát.
Tin tức thất bại nhanh ch.óng truyền về Ngao gia, Ngao Ưng – gia chủ, tức giận đến mức lật đổ cả bàn mặt.
Lão mặt đỏ tía tai, ngửa cổ gầm lên: "Lão già xảo quyệt! Dám tính kế với Ngao gia, sẽ để yên !"
"Truyền lệnh! Tất cả tộc nhân tu vi Kim Đan trở lên, bỏ việc, tập trung tại hậu sơn. Lão phu sẽ đích trận..."
"Gia chủ, chuyện tuyệt đối thể!"
Một lão giả bên cạnh vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Lão già hiện đột phá tới Động Hư Cảnh, còn đ.á.n.h sân nhà, lấy thế mà chờ đợi, kể còn liên thủ với Huyễn Kiếm Tông, chúng khó lòng cơ hội chiến thắng!"
"Vậy chẳng lẽ cái c.h.ế.t của con Ngao Thiên, cùng nhị và ngũ là vô ích ?"
Ngao Ưng đỏ mắt, gào lên như một con thú điên cuồng: "Đó là ruột thịt và con trai của !"
"Gia chủ, bình tĩnh! Nghe phân tích - Chúng tạm thời động đến Vân Khê Tông, nhưng thể tay từ những t.ử truyền của họ! Ngài đừng quên, bọn chúng hiện ở trong tông môn..."
Nói đến đây, nọ nhếch môi nở một nụ nham hiểm: "Đại công t.ử của chúng hiện đang ở Thái Cực Huyền Cung, với thực lực hiện tại của ngài thì diệt mấy tên nhãi nhép , chẳng chuyện dễ như trở bàn tay ?"
" !"
Nghe lời nhắc nhở, ánh mắt Ngao Ưng lóe sáng.
Suýt nữa thì quên mất, vẫn còn một đứa con trai tài giỏi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-484.html.]
Lão lập tức lệnh: "Nhanh ch.óng truyền tin cho nó, bất chấp giá, g.i.ế.c sạch mấy tên nhãi nhép của Vân Khê Tông, trả thù cho nhị và hai thúc thúc!"
"Rõ!"
Nhìn bóng dáng thuộc hạ rời , Ngao Ưng nở nụ độc ác: "Lão già, sự bảo hộ của ngươi, để xem bọn chúng sống sót kiểu gì! Con trai , đèn cạn dầu!"...
Lúc , phi thuyền đến Thái Cực Huyền Cung.
Trì Vũ quanh, phát hiện cơ bản là quen.
Huyền Nguyệt Tông chỉ Ly Nguyệt và Minh Kiệt tham dự.
Điều khiến nàng ngạc nhiên nhất là, trong đám , hề thấy bóng dáng Diệp Thần – thiên tài của họ!
Theo lý mà , chuyện quan trọng như thế , thể nào vắng mặt.
Không hiểu, nàng bèn tiến tới chỗ vài của Nghịch Thần Tông, vẫy tay chào: "Hi- , thiên tài Diệp Thần của các ngươi ? Hắn tới ? Chẳng lẽ lạc đường? Hay là dám gặp ?"
Một mặt rỗ lạnh lùng đáp: "Sư Diệp Thần của việc quan trọng cần giải quyết, nên tham gia chuyến ."
Việc quan trọng? Hắn thể việc gì quan trọng?
Trì Vũ định hỏi thêm, nhưng đối phương mặt rõ ràng tiếp chuyện.
Lúc , giọng trầm thấp của Perkinson vang lên: "Mọi về chỗ, nắm chắc tay vịn, phía gian bão tố!"
Hả? Không gian bão tố?
Nghe , sắc mặt Trì Vũ lập tức đổi, nàng vội trở về chỗ, nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn.
Trước khi , Thánh Cô từng rằng, ngay cả cường giả Động Hư Cảnh, khi đối mặt với gian bão tố, cũng chỉ tháo chạy.
Sức tàn phá của nó, chỉ thể dùng từ "kinh hoàng" để hình dung.
Bình thường thì xuất hiện, ngờ đụng trúng .
là xui tận mạng!
"A di đà Phật, ông trời phù hộ! Mong chuyện gì xảy ! Ta nguyện lấy trăm năm độc của Diệp Thần đổi bình an cho !"
Trì Vũ chắp tay cầu nguyện, khuôn mặt đầy vẻ thành kính.