Đầu óc Bạch Liên Thánh Cô như hình, ánh mắt trống rỗng Trì Vũ.
Biết rằng cô nương suy nghĩ khác thường, nhưng... đào mộ tổ của tông môn thế , nàng cũng dám , thật sự là điều bà ngờ tới.
Còn thể ngông cuồng hơn nữa ?
Nguyệt Vô Ngân ôm lấy n.g.ự.c nơi trái tim ẩn ẩn đau, vẻ mặt đầy đau lòng : "Ta thật , đời còn chuyện gì là Trì Vũ ngươi nữa!"
Trong lòng còn một câu : Làm , thật sự khó đến ?
"Hầy- là mộng du mà." Trì Vũ thở dài, vẻ mặt đầy bất lực.
Bộ dạng như kiểu: "Ta thật sự bệnh, mà ngươi tin."
"Ngươi xem, bắt tại trận mà vẫn chịu thừa nhận! Ta thật sự..."
Lão già tức đến mức như sắp biến hình, cầm cái xẻng mặt bẻ đôi, ném xa nghiến răng : "Được , cũng phí lời với ngươi. Sư , nhốt nó một tháng cấm túc, chắc ý kiến gì chứ?"
"Sư ..."
"Được , ngươi đừng xin cho nó!"
Nguyệt Vô Ngân mạnh mẽ cắt ngang lời Thánh Cô, một tay xách Trì Vũ lên, bay thẳng về phía cấm địa.
Bạch Liên Thánh Cô đuổi sát phía khuyên nhủ: "Chưởng môn sư , nể tình nàng lập đại công cho tông môn trong kỳ đại bỉ, đừng nhốt lâu như nữa. Hơn nữa, một tháng nữa lên đường đến Thái Cực Huyền Cung, cũng nên cho nàng chút thời gian chuẩn , ?"
Lão già suy nghĩ một lúc, đáp: "Mười ngày! Không thể ít hơn! Không thì nàng sẽ nhớ !"
Hầy! Chỉ e là nhốt đến khi biển cạn đá mòn thì nàng cũng chẳng nhớ gì!
Bạch Liên Thánh Cô thầm thở dài.
Sau khi lão già rời , bà liền hỏi dồn dập: "Nói thật , vì ngươi đào mộ tổ của tông môn? Không thật thì sẽ kể chuyện cho sư ! Tiện thể luôn với đồ ngoan của ngươi!"
"A! Đừng!"
Để giữ gìn hình tượng của trong lòng Sư Tôn và Đậu Nha Thái, Trì Vũ đành kể bộ sự thật.
Biết nàng là để tìm nguyên liệu luyện Vạn Hồn Phiên, Bạch Liên Thánh Cô khỏi nhíu mày: "Ngươi coi trọng cái phiên rách đó đến ? Đã , đó là thứ chính phái nên dùng! Ngươi thể chuyên tâm luyện kiếm ? Đừng ngày nào cũng chìm đắm trong mấy thứ tà đạo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-461.html.]
Bà thực sự hiểu, rõ ràng là một mầm , vì càng lớn càng lệch như ?
Quan trọng là, còn chẳng thể kéo cho thẳng nổi.
"Hầy!" Trì Vũ thở dài, lên bầu trời đầy chậm rãi : "Nếu cái phiên cứu mạng bao nhiêu thì lẽ sẽ như ..."
Nàng dừng một chút, vẻ mặt trầm tư thêm: "Nếu nhất định c.h.ế.t mới xem là chính, thì thà để gọi là tà."
Còn gì quan trọng hơn là sống sót chứ?
Một lời , Bạch Liên Thánh Cô trầm mặc.
Rất lâu , bà mới lên tiếng: "Được , ngươi cứ ở đây mà sám hối . Còn về U Minh Thạch, sẽ tìm cách giúp ngươi. Từ giờ, cũng đừng mấy chuyện mất nhân tính thế nữa. Đào mộ tổ của tông môn, ngươi đúng là một nhân tài..."
Nói xong, Bạch Liên Thánh Cô thở dài rời .
Bà khỏi thì một Hoàng một Phiêu liền xuất hiện bên ngoài kết giới cấm địa.
Trì Vũ hai kẻ đó mà bực bội, trừng mắt mắng: "Hừ! Hai ngươi lắm! Lúc nguy nan thì chạy mất dạng! Còn dám bán ? Được! Chờ đấy!"
"Ngươi hiểu cho chúng , chúng cũng hết cách mà!"
Hoàng Bì T.ử vội vàng giải thích: "Nếu để lão già phát hiện bọn , chắc chắn chỉ một cái tát là chúng tan thành tro bụi! Ngươi cũng nỡ thấy hàng xóm dễ thương và đầy trung thành của ngươi đ.á.n.h c.h.ế.t đúng ?"
"A Hoàng đúng!"
A Phiêu bên cạnh gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sợ hãi: "Lão già đó ghét nhất là yêu ma quỷ quái, một khi phát hiện thì bọn chắc chắn mạng, ngươi thông cảm cho nhóm yếu thế chúng ..."
"Thôi !"
Trì Vũ bọn họ tiếp tục nhảm, bực bội phất tay: "Dù cũng bắt, chuyện tính . Hai ngươi mau biến , mệt ."
Nói xong, Trì Vũ thèm để ý đến một Hoàng một Phiêu nữa, tựa lưng gốc cây lớn, nhắm mắt .
Chuyện hỏng bét, nhóm Hoàng Phiêu cũng chỉ đành ủ rũ rời .
Cùng lúc Trì Vũ bắt thì một bóng hồng phấn xuất hiện tại nơi cách Vân Khê Tông ba mươi dặm.
Chính là Peppa, nó vẫy đuôi, ưỡn ẹo lao nhanh về phía đông nam. ...