Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 457

Cập nhật lúc: 2026-01-02 04:32:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường trở về, Nguyệt Vô Ngân nhiều thôi.

Trì Vũ hai tay chắp lưng, dáng vẻ như một trưởng bối, : "Ta gì. Người trẻ tuổi ước mơ, tất nhiên ủng hộ chứ."

"Người trẻ tuổi?"

Nguyệt Vô Ngân nàng với vẻ kinh ngạc: "Ngươi hiểu sai gì về ba chữ ? Cái , tuổi còn lớn hơn , tu vi chỉ ở tầng Trúc Cơ, còn sống mấy năm nữa? Ngươi sợ linh thạch của đổ sông đổ biển ?"

Trong mắt lão, Trì Vũ đúng là khôn khéo cả đời, dại dột một lúc.

Trì Vũ lật mắt, phản bác: "Xin , mới mười tám tuổi, chỉ là trông dừ thôi. Được , gặp sư tôn đây, với nữa."

Nói xong, nàng bỏ mặc lão, theo chân Bạch Liên Thánh Cô đến động phủ nơi Liễu Vô Cực đang bế quan.

Sau một hồi thao tác của Bạch Liên Thánh Cô, cuối cùng Trì Vũ cũng giọng quen thuộc của sư tôn: "Nghe ngươi biểu hiện tồi, quả nhiên nhầm !"

"Đệ t.ử dám nhận công lao, tất cả đều nhờ sự chỉ dạy của sư tôn và sự nỗ lực chung của sư sư tỷ, mới đoạt hạng nhất đại tỷ thí." Trì Vũ trả lời một cách chuẩn mực.

"Ừm- kiêu ngạo, nóng nảy, xem thời gian mặt, tâm tính của ngươi tiến bộ ít."

Liễu Vô Cực khen ngợi thêm một câu, hỏi tiếp: "Nói xem, mấy ngày ngươi mất tích, trải qua những gì?"

"Là thế ..." Trì Vũ kể đơn giản về những và việc gặp ở Ám Tinh Vực.

"Lão Tam cũng tìm về ? Lại còn thu cho một đồ tôn?"

Nghe đến đây, tâm trạng của Liễu Vô Cực trở nên cực kỳ : "Ha ha, tệ! Không hổ là đồ của ."

"Cái đó... sư tôn, còn một chuyện nữa!"

Nhớ đến lời nhắc nhở của kiếm linh, biểu cảm của Trì Vũ lập tức trở nên nghiêm túc: "Phong ấn tàn hồn trong cơ thể con hình như lỏng , con nên gì bây giờ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-457.html.]

"Tu La sát khí! Thảo nào cảm thấy sát khí ngươi nặng hơn ít!" Giọng của Liễu Vô Cực cũng trở nên trầm hơn: "Đây là điềm lành. Xem , sớm tìm đó thôi."

"Người đó? Là ai?" Trì Vũ tò mò hỏi.

"Một tiền bối thực lực thâm bất khả trắc! lúc ngươi đến Thái Cực Huyền Cung để tu học, thể sẽ cơ hội gặp ."

Nghe , xem chuyến Thái Cực Huyền Cung thể .

Thật là phiền!

"Con hiểu ." Trì Vũ gật đầu.

"Được , thể phân tâm quá lâu. Có gì hiểu, ngươi thể hỏi sư hoặc chưởng môn sư ...

Nói đến đây, giọng của Liễu Vô Cực chợt ngừng : " nhớ kỹ, qua bên đó gì cũng lượng sức mà , tuyệt đối miễn cưỡng! Nhớ kỹ! Nhớ kỹ!"

Nói xong, Liễu Vô Cực cắt đứt liên lạc.

Trì Vũ mơ hồ cảm thấy câu cuối cùng của sư tôn dường như hàm ý khác, nhưng nàng nghĩ .

Nàng sang Bạch Liên Thánh Cô, trầm giọng hỏi: "Thánh Cô đại nhân, kể về Thái Cực Huyền Cung ."

Nếu , tất nhiên tìm hiểu .

Bạch Liên Thánh Cô nhấp một ngụm , từ tốn : "Thái Cực Huyền Cung ở một đại lục khác—Thiên Vân Châu, là một trong ba thánh địa lớn, thực lực và nền tảng sâu lường . Chủ yếu đảm nhận việc bồi dưỡng nhân tài cho các thế lực hàng đầu. Khi xưa và sư cũng từng tu học ở Thái Cực Huyền Cung, quả thật học nhiều."

Nói đến đây, dường như Bạch Liên Thánh Cô nhớ điều gì đó.

Bà nhắc nhở: "Lần qua đó, nhất ngươi nên thu ! Đó là địa bàn của , ai che chở cho ngươi , nhịn thì nhịn! Đừng động một chút là gây chuyện với . Nếu ăn đòn, thì cho t.ử tế."

 

Loading...