Một tiếng "vút" vang lên, ánh sáng của kiếm rạch ngang bầu trời đêm, tựa như tiếng sấm giữa trời quang. Lúc , trời cũng bắt đầu đổ mưa lất phất.
Chỉ trong chốc lát, sân nhỏ la liệt xác .
", g.i.ế.c hết ! G.i.ế.c sạch tất cả..."
Giọng kỳ dị trong đầu vang lên. Đây là thứ hai! Cơn đau kịch liệt cũng lập tức kéo đến, còn dữ dội hơn .
Trì Vũ nghiến răng chịu đựng, cố để khác phát hiện, nhưng bàn tay cầm kiếm vẫn khẽ run rẩy.
"Sư tôn!" Đậu Nha Thái nhận sự khác lạ của nàng, định lên tiếng hỏi thì nàng lắc đầu ngăn .
Khi cơn đau dần tan biến, Trì Vũ mới bước từng bước về phía Hoàng gia Tam thiếu, đồng thời trong lòng thầm quyết định: Sau khi trở về, nhất định nhờ lão tông chủ kiểm tra cơ thể.
Hoàng gia Tam thiếu phụ nữ cầm kiếm tiến gần, run rẩy ngừng. Tên hại vô như gã, đến giờ cũng cảm nhận nỗi sợ hãi.
Gã cuống cuồng kêu lên: "Đừng bậy! G.i.ế.c sẽ trả giá đắt! Phụ là tình nhân của cung chủ Ám Hồn Cung! Ông sẽ tha cho ngươi !"
Tình nhân? Vẻ vang quá nhỉ! Có cần trao cho phụ ngươi một cái cúp ?
Trì Vũ khựng , nhưng thanh kiếm trong tay vẫn vô tình hạ xuống. Ánh sáng lạnh lóe qua, Hoàng gia Tam thiếu, một trong mười ác nhân, lập tức rơi đầu.
"Xin , việc bao giờ nghĩ đến hậu quả." Nói xong, nàng đá bay cái đầu tròn lăn lông lốc của gã xa.
Tiếp đó là màn thu nhặt chiến lợi phẩm. Trì Vũ hành động giảng giải cho Đậu Nha Thái: "Bài học thứ ba, bỏ qua bất kỳ chiến lợi phẩm nào. Tích tiểu thành đại, ngươi cố gắng trở thành giàu thứ hai trong Tu Tiên Giới."
"Thứ hai?" Đậu Nha Thái khó hiểu hỏi: "Tại là thứ nhất?"
"Ngốc ạ." Trì Vũ xoa đầu nàng, chỉ : "Bởi vì thứ nhất chính là sư tôn của ngươi đây!"
Trở thành giàu nhất Tu Tiên Giới là mục tiêu tối thượng của Trì Vũ. Vì , khi nàng là thứ nhất, thì đồ của nàng đành thứ hai thôi.
"Ồ, hiểu ." Đậu Nha Thái bừng tỉnh, lập tức học theo, bắt đầu cướp bóc tài sản từ đám c.h.ế.t.
"Rào rào-"
Một âm thanh nhỏ vang lên từ trong bụi cỏ. Đậu Nha Thái tò mò tiến đến, vạch cỏ thì thấy một lão già đang bò đất như ch.ó, cố gắng chuồn .
Mã Lão phát hiện thì cả run lên, mặt nở một nụ còn khó coi hơn cả : "Cô bé, ngươi thấy đúng ?"
Mã Lão thể ngờ rằng phụ nữ mạnh mẽ đến . Tuổi tác cao, lão định lặng lẽ chuồn , nhưng cuối cùng vẫn bắt gặp.
"Sư tôn! Ở đây một lão già!"
Đậu Nha Thái dùng hành động thực tế để chứng minh rằng nàng những thấy, mà còn "báo cáo" với lớn.
"Ta ." Trì Vũ nhàn nhạt đáp một câu: "Ta chỉ xem thể lì đó bao lâu."
Nói đến đây, giọng nàng lạnh : "Ngươi tự bước qua đây, để đích mời?"
Trong lời hề che giấu sát khí.
"Á! Ta tự qua, tự qua!" Mã Lão nào dám để nàng động tay, lồm cồm bò đến mặt Trì Vũ.
Lão lập tức bày vẻ mặt đáng thương, : "Tiên t.ử, thật hề quan hệ gì với tên họ Hoàng đó! Thật đấy, thể thề với trời! Ta cũng chỉ là tên súc sinh đó bắt tới đây thôi, xin ngươi tha cho ! Thật lòng mà , nhà còn vợ con già trẻ, là niềm hy vọng duy nhất của họ, nếu c.h.ế.t, họ sống tiếp ... Hu hu-"
Vì mạng sống, Mã Lão buộc bịa một câu chuyện bi t.h.ả.m.
Nói đến cuối cùng, ngay cả chính cũng cảm động, nước mắt rơi lã chã.
"Ngươi đang lừa ." Bắt tia gian xảo thoáng qua trong ánh mắt lão, Trì Vũ thất vọng lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-414.html.]
Nàng tự với : "Thật , thấy ngươi già , còn định tha cho ngươi một con đường sống. xem , cần thiết nữa."
Nói xong, Trì Vũ giơ thanh bảo kiếm trong tay lên.
"Á! Đừng, đừng, đừng!" Thấy nàng nổi sát ý, Mã Lão hoảng loạn.
"Thật là cữu cữu của Hoàng gia Tam thiếu, cũng là quân sư của ..." Mã Lão dám giấu diếm nữa, đành khai bộ phận và những gì lão .
"Quân sư?" Trì Vũ cúi mắt lão già mặt, khẽ mỉm : "Ý ngươi là ngươi thông minh ?"
"Dĩ nhiên!" Nói đến điểm mạnh của , khuôn mặt đầy nếp nhăn của Mã Lão lập tức hiện lên vẻ tự hào.
"Trí mưu và thủ đoạn của lão phu ở Hắc Thạch Thành, thậm chí cả Ám Tinh Vực, đều là danh bất hư truyền..."
Không đợi lão khoe khoang xong, Trì Vũ vung tay, ngắt lời: "Vậy , hỏi ngươi một câu, nếu ngươi trả lời đúng, sẽ tha cho ngươi một mạng ch.ó."
"Ngươi hỏi ."
Với trí tuệ của , Mã Lão tràn đầy tự tin.
Không đùa , mỗi ngày ăn một quả trứng gà sống chấm tương đen chỉ để chơi.
Giữ mạng chắc chắn thành vấn đề!
"Côn ly ở bên trái bên ?"
"???" Câu hỏi thốt , trong đầu Mã Lão là dấu chấm hỏi.
Lão ấp úng: "Côn ly là cái gì?"
Đồng thời thầm đoán trong lòng: Pháp khí ? Sao từng qua? Nghe kỳ quặc thật.
Sắc mặt Trì Vũ trầm xuống: "Ta bảo ngươi trả lời, hỏi ! Nói, trái ?"
"Cái ..."
Hai lựa chọn, tỷ lệ sống sót là 50%.
Cuối cùng, Mã Lão nghiến răng, theo trực giác chọn bừa: "Bên trái."
Thấy nụ xuất hiện mặt Trì Vũ, Mã Lão chắc mẩm chọn đúng.
Đang định thở phào nhẹ nhõm thì câu tiếp theo của Trì Vũ khiến lão sụp đổ: "Xin , xe tự động côn ly."
"Ngươi... !" Mã Lão tức đến nghẹn họng.
Hỏi cái quái gì hỏi, hỏi câu đó! Đùa với lão chắc?
"Vút-"
Một đường kiếm sáng loáng lướt qua cổ họng, Mã Lão – kẻ điều ác cả đời – cứ thế ôm đầy hối hận mà lìa đời.
Đến c.h.ế.t, trong lòng lão vẫn giữ một thắc mắc: "Rốt cuộc, côn ly là cái gì?"
Từ đây, trong căn nhà còn ai sống sót.
Để tránh linh hồn bọn chúng khi c.h.ế.t trở thành cô hồn dã quỷ, Trì Vũ chu đáo sắp xếp cho chúng một chỗ trong Vạn Hồn Phiên.
Sau khi thu gom sạch sẽ những vật phẩm giá trị trong căn nhà, Trì Vũ ngáp dài một cái: "Xong việc!"
Đậu Nha Thái theo sát phía nàng, trong lòng cũng giữ một câu hỏi lớn: "Côn ly là cái gì?"...