Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 302

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:52:09
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm .

Đang còn mơ , Trì Vũ tiếng rống sư t.ử của Bạch Liên Thánh Cô đ.á.n.h thức.

Nàng mặc đồ chỉnh tề, mắt mơ màng bước quảng trường trung tâm bên ngoài đại điện.

Lúc , xung quanh quảng trường tụ tập một đám đông t.ử, đều là cổ động viên từ các phong khác.

Khi thấy nhóm trong bộ y phục đỏ rực xuất hiện, lập tức vang lên tiếng hét ch.ói tai: "Wow! Không ngờ Thạch Vân sư mặc đồ trai như ! Ôi, sinh khỉ con cho quá !"

"Đồ mê trai, đừng mất mặt nữa! Rõ ràng Địch sư còn phong độ hơn mà!"

"Địch sư - Ta yêu ! Chụt chụt-"

Nghe tiếng ồn ào bên tai, trong lòng Trì Vũ chua xót như nuốt chanh.

sư tỷ đều khen hết lời, chỉ riêng nàng, chẳng ai thèm nhắc đến!

Đang thầm cảm thán mắt thẩm mỹ của bọn họ vấn đề, khi nàng bước đến trung tâm quảng trường, Mộc Thanh dẫn đầu một nhóm t.ử đột nhiên xuất hiện từ đám đông.

Họ điên cuồng vẫy những bông hoa lớn màu đỏ, đồng thanh hô to: "Trì Vũ, Trì Vũ, cứ yên tâm bay ! Sư sư tỷ mãi mãi bên cạnh ngươi!"

Nghe tiếng hô vang như sấm dậy, lòng hư vinh của Trì Vũ thỏa mãn đến cực điểm.

Lưng nàng lập tức thẳng tắp, nhanh ch.óng giơ tay vẫy chào: "Khiêm tốn, khiêm tốn!"

Mộc Thanh chạy đến mặt, đưa một bó hoa: "Đa tạ ngươi tay cứu giúp, bó hoa tặng ngươi, hy vọng trong đại tỷ thí , ngươi sẽ rực rỡ như những đóa hoa , khiến ngưỡng mộ!"

"Vậy thì xin nhận lời chúc lành của ngươi." Trì Vũ nhận lấy bó hoa tượng trưng cho sự yêu mến của đồng môn, rạng rỡ.

Lúc , Mộc Thanh lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc nhẫn chế tác vô cùng tinh xảo, đưa tới.

Thấy nàng mặt đỏ bừng, dáng vẻ ngượng ngùng, Trì Vũ mơ hồ nhận điều gì đó.

Lo sợ nàng sẽ tỏ tình mặt , Trì Vũ vội vàng đẩy trả :

"Sư tỷ, ! Ta và ngươi thật sự thể bên !"

"Người tu tiên tin tình yêu!"

"Ngươi linh tinh cái gì !"

Một câu của Trì Vũ khiến Mộc Thanh dở dở .

Nàng vội vàng giải thích: "Thật đây là biểu của ..."

"Triệu đại công t.ử? Vậy thì càng thể nào, thật đấy, luôn coi như tiểu thôi..."

"..."

Mộc Thanh cạn lời, thở dài: "Ngươi thể để hết câu ?"

"Vậy ngươi ."

Trì Vũ lập tức ngậm miệng, bày bộ dạng chăm chú lắng .

"Đây thật là một chiếc nhẫn gian cực kỳ hiếm , dung lượng gấp mấy chục túi trữ vật thông thường, là Bình Chi đặc biệt nhờ kiếm về cho ngươi."

"Thì là nhẫn gian!" Trì Vũ hổ gãi gãi đầu.

Nhận lấy chiếc nhẫn, nàng qua đám đông một lượt, nhưng thấy bóng dáng Triệu Bình Chi , bèn buột miệng hỏi: "Hắn ? Sao thấy đến?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-302.html.]

Đại tỷ xuất chinh, tiểu đến tiễn, đúng là phép tắc!

"Hầy!" Mộc Thanh bất đắc dĩ thở dài: "Hắn nhập ma , đến ."

"Nhập ma?" Trì Vũ lập tức giật : "Xảy chuyện gì ?"

Mộc Thanh buồn bã đáp: "Cũng là kẻ thất đức nào với rằng, ngủ thì sẽ mạnh lên! Từ khi trở về từ Man Cương, cứ giường, như một cái xác, chẳng gì cả, chỉ ngủ!"

"Ngủ đến trời đất mịt mù, chắc giờ cũng quên luôn họ gì . Ngươi xem, nhập ma ?"

"Ờ, ha ha-" Trì Vũ khô hai tiếng, dám trả lời.

Hình như, lẽ, khả năng kẻ thất đức mà nàng đang đến... chính là .

Trời đất chứng giám!

Ta, Trì Vũ, thực sự hề cố ý hại , vì cũng từng sống qua như thế...

"Được , xuất phát thôi!"

Nguyệt Vô Ngân phất tay, lượt bước lên chiếc phi thuyền khổng lồ mang cờ hiệu của Vân Khê Tông.

Là nhân vật chính trong đại tỷ thí , mấy sư của Trì Vũ hiển nhiên ở khoang hạng nhất ngay đầu thuyền.

"Bay!"

Theo lệnh của Nguyệt Vô Ngân, phi thuyền chầm chậm bay lên tới tầng mây.

"Vù!" Một cú tăng tốc bất ngờ khiến Trì Vũ kịp trở tay,"bốp", mặt nàng dính thẳng lớp chắn trong suốt cứng như kính chống đạn.

Bạch Liên Thánh Cô vội vàng bước tới đỡ nàng dậy, lo lắng hỏi: "Ngươi chứ?"

"Không c.h.ế.t..." Trì Vũ xoa xoa khuôn mặt đang tê cứng, bực bội chỗ.

"Đây là một quy tắc về đại tỷ thí , các ngươi chuyền xem."

Nhìn cuốn sổ tay dày cộp như từ điển Oxford mà Nguyệt Vô Ngân đưa qua, Trì Vũ cảm thấy đầu như nổ tung.

Nàng lập tức ném qua cho Bạch Tuyết bên cạnh, giả vờ khách sáo: "Sư tỷ, để tỷ xem ."

"Phải để sư xem chứ." Bạch Tuyết, cái thông minh quá mức, thuận tay quăng sang Tô Vụ.

"Như đều , chỉ là một kẻ mù mà..."

Nói xong, Tô Vụ ngay lập tức chuyển sổ tay cho Lão Tứ Nguyệt Sương.

"Đáng ghét! Không thấy đang trang điểm ?" Nguyệt Sương bĩu môi, tiện tay đẩy cuốn sổ sang bên cạnh...

Cuối cùng, sổ tay trải qua một vòng chuyển giao, rơi tay đại sư Thạch Vân, thật thà nhất nhóm.

So với mấy , Thạch Vân vô cùng nghiêm túc.

Nhìn lúc chẳng khác nào một học sinh gương mẫu.

Thế nhưng, đầy nửa phút , cầm cuốn sổ bước đến bên cạnh Trì Vũ: "Khoai tây nhỏ, mấy chữ thế nào?"

Trì Vũ: "..."

Đại sư , chắc chắn là giả vờ mù chữ đấy chứ?...

 

Loading...