"Ầm-"
Luồng khí nóng bùng phát dữ dội, chưởng phong quỷ dữ thiêu rụi ngay lập tức.
"A!!" Lão bà đang ôm xác cũng thiêu thành tro bụi trong nháy mắt.
"Không ! Mau rút lui!"
Đối mặt với sức mạnh kinh thiên động địa, lão Đăng nhận tình hình nguy cấp, liền lệnh rút lui. ngay lúc đó, phát hiện lối thoát luồng long tức vô tận chặn .
Nhìn , bóng dáng của Trì Vũ biến mất từ bao giờ, ngay cả hai thi khôi cũng còn dấu vết.
"Cô ả đó, trốn thoát !"
Lão Đăng tức giận đến mức gần như nổ tung, nhưng còn thời gian để suy tính, lão dồn hết sức lực để chống đỡ luồng long tức đang tràn ngập khắp hang động. ...
"Khụ khụ khụ-"
Trì Vũ, chạy thoát một bước, ngừng nôn m.á.u.
Phía , một tiếng nổ lớn vang lên, cả hang động sụp đổ, bụi mù lan tỏa khắp bầu trời.
"Phù- May mà chạy kịp!"
Ngay khi Trì Vũ nghĩ rằng thoát hiểm, nhiều bóng đen từ bốn phía bất ngờ bao vây lấy nàng.
Người dẫn đầu là một gã đàn ông thấp béo, chính là nhị đương gia của Thiên Độc Trại — Hách Kiếm.
Những tu sĩ từng chạy trốn đó, giờ đây đều bắt trở .
"Cái ... tất cả là do ngươi ?"
Hách Kiếm hang động phía san bằng, mỡ thịt run lên kiểm soát nổi.
Nhiều năm tâm huyết, chỉ trong phút chốc nàng phá hủy!
"Phải thì ?"
Trì Vũ tựa lưng một tảng đá lớn, chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ rực như dã thú chằm chằm : "Không sợ c.h.ế.t, thì cứ lên !"
"Ngươi..."
Chỉ một ánh mắt của nàng khiến Hách Kiếm vô thức lùi một bước. Ánh mắt , giống ánh mắt của con !
"Nhị đương gia, con tiện nhân rõ ràng là đèn cạn dầu, gì mà sợ!"
"U..."
Khi Hách Kiếm còn do dự thì một tiếng gào giận dữ vang lên từ khu vực đổ nát phía : "Con tiện nhân! Trả mạng cho A Nhi của !!"
Một bóng phá vỡ đống đá vụn lao .
Đó chính là tộc trưởng của Thiên Độc Trại — Lão Đăng!
Một cánh tay của lão biến mất, rách nát, trông như chui từ lò lửa.
Đối thủ thương nặng, nhưng bản Trì Vũ cũng kiệt sức.
"Con tiện nhân! Ngươi c.h.ế.t cho !!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-249.html.]
Đối mặt với cú chưởng thể né tránh, Trì Vũ chỉ thể khó nhọc giơ kiếm lên chắn.
"Bốp-"
Một tiếng "bốp" nặng nề vang lên, khóe miệng Trì Vũ rỉ một dòng m.á.u, hình nàng hất văng xa mấy trượng.
Nàng liên tục va gãy hơn mười cây đại thụ, đó mới miễn cưỡng dừng .
"Xì... đau quá!!"
Trì Vũ cố gắng vùng vẫy để lên, nhưng như gãy nát, ngay cả cử động cũng trở thành một điều xa xỉ.
Trước mắt nàng, tầm ngày càng mờ mịt. Trì Vũ khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, cuối cùng vẫn thể gượng dậy.
"Đến đây là hết ?"
Dẫu , trong lòng nàng vẫn còn chút cam tâm!
"Tiện tỳ! Xuống mà chôn cùng con gái nhà !"
Gương mặt lão đăng trở nên hung ác, lão nhặt lên thanh kiếm dài nhuốm m.á.u, đ.â.m thẳng xuống đầu của Trì Vũ.
"Vút-"
Một cơn gió lạnh thổi qua, thanh kiếm trong tay lão dừng , chỉ còn cách đầu Trì Vũ đến nửa tấc.
Một đôi tay nhỏ bé ôm c.h.ặ.t lấy lưỡi kiếm, để lão đ.â.m xuống thêm nữa.
"Tí tách, tí tách-"
Tiếng m.á.u nhỏ xuống nền đất trong màn đêm yên tĩnh trở nên rõ ràng lạ thường.
Nhìn thấy hình nhỏ bé chắn mặt , cơ thể Trì Vũ khẽ run lên: "Ngư... Tiểu... Ngư... mau, mau thả tay !"
"Ư... !" Tiểu Ngư ngừng nhe răng gầm gừ về phía lão đăng, ý định buông tay.
"Ồ? Không ngờ, ngờ! Lại là Huyết Linh Thiên Sát! Hơn nữa còn chút linh trí!"
Sự xuất hiện bất ngờ của Tiểu Ngư khiến lão kinh ngạc vui mừng.
Lão ngờ trong đời cơ hội thấy truyền thuyết về Huyết Linh Thiên Sát.
Không ngoa mà , so với tiểu gia hỏa , thi ma chỉ là một đống rác! Thậm chí còn là đống rác đạp nát.
Một khi tiểu gia hỏa thức tỉnh sức mạnh sát lục, nó sẽ trở thành cơn ác mộng của cả Tu Tiên Giới!
điều khiến lão cảm thấy khó hiểu là, tiểu gia hỏa dường như mối liên hệ sâu sắc với phụ nữ ! Chẳng nó vốn nên tình cảm ?
"Tiểu gia hỏa, yên tâm, đợi lão phu g.i.ế.c nàng xong, ngươi sẽ tự do ngay thôi! Ngoan, buông tay nào."
Lão cố ý giả vờ hiền từ, dụ Tiểu Ngư rời sang một bên.
Không ngờ đối phương càng trở nên hung dữ hơn, há miệng như c.ắ.n .
"Lão phu cho ngươi mặt mũi, ngươi còn điều ? Cút sang một bên!"
Lão quát lớn, giơ chân đá mạnh hình nhỏ bé của Tiểu Ngư, đó giơ cao thanh kiếm trong tay định kết liễu Trì Vũ.