Trong lúc đó, sâu bên trong Vạn Độc Quật.
Vài áo choàng đen tụ họp, mở một cuộc họp.
Lão đăng cầm điếu t.h.u.ố.c mở lời : "Ngày mai là đêm trăng tròn, tất cả nâng cao tinh thần, tăng cường cảnh giác!"
Sau đó, lão sang Hách Kiếm: "Đã ba ngày trôi qua, tại bên ngoài vẫn động tĩnh gì?"
"Thật kỳ lạ!" Hách Kiếm cau mày, bối rối: "Đội tinh của Vạn Độc Quật chúng gần như lục soát bộ Lạc Nguyệt Sơn Mạch, nhưng thấy bóng dáng một ai."
"Ngươi , liệu chúng suy nghĩ quá nhiều? Có lẽ chẳng ai xâm nhập đây."
"Không thể nào!" Lão đăng lắc đầu, ánh mắt chắc chắn: "Nếu , ngươi giải thích thế nào về việc Thiên Xà Độc Quân đột nhiên c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử?"
"Hắn c.h.ế.t, là chuyện bình thường ?" Hách Kiếm nhún vai, trả lời: "Cả ngày quấn quýt với đám rắn đó, tự c.h.ế.t thôi."
Chuyện của Thiên Xà Độc Quân, ai nấy đều rõ. Đám rắn vốn là hậu cung của lão, cách lão chơi đùa với chúng cũng quái dị hơn bất kỳ ai.
Lời của Hách Kiếm dứt, ít gật đầu, tỏ ý đồng tình.
"A Cha..." Lúc , cô nương tóc bạc lên tiếng: "Người nghĩ đến khả năng, bọn họ lẻn nội bộ của chúng ?"
"Không thể nào!" Hách Kiếm là đầu tiên lên phản bác: "Nếu thật như , tại đến giờ chúng vẫn hành động?"
Chưa hành động, chỉ thể là vì thời cơ tới!
"A Cha !" Cô nương phớt lờ lời phản đối của Hách Kiếm, ánh mắt kiên định lão đăng: "Hãy tin trực giác của con!"
Trực giác của A Nhi giờ luôn chuẩn, cũng ngoại lệ.
Lão đăng đôi mắt của nàng , chậm rãi gật đầu: "Vậy con đối sách gì?"
Cô nương tóc bạc nở nụ bí hiểm, ghé sát , hạ giọng: "Chỉ cần thế ..."...
Ngày hôm .
Khi trời dần tối, một vầng trăng tròn treo cao cành cây.
"Tùng, tùng, tùng-"
Tiếng trống đồng loạt vang lên, cô nương tóc bạc cũng xuất hiện trong bộ trang phục lộng lẫy.
Nàng mặc một chiếc áo gần như trong suốt, lớp vải mỏng manh hé lộ đường nét cơ thể, trông mờ ảo quyến rũ. Mái tóc b.úi cao, nàng bước chân trần tiến huyết trì.
"Vậy thì, nghi lễ chính thức bắt đầu! Người , mang tất cả bọn họ đây!"
"Két-"
Khi cửa sắt của l.ồ.ng mở, Trì Vũ nín thở, bàn tay âm thầm đặt lên thắt lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-246.html.]
Ngay lúc nàng chuẩn tay thì tiếng trống bỗng nhiên dừng .
Ánh mắt của cô nương tóc bạc dừng đám co rúm trong l.ồ.ng sắt. Nàng l.i.ế.m đôi môi đỏ mọng, nở một nụ tà mị: "Trước khi huyết tế, cùng các ngươi chơi một trò chơi. Ai thành, cam đoan sẽ để đó sống rời khỏi nơi ! Không các ngươi hứng thú ?"
Những lời , ánh mắt vốn dĩ tràn đầy tuyệt vọng của đám lập tức lóe lên hy vọng.
Được sống, ai c.h.ế.t?
"Tốt lắm, xem đều mong chờ!"
Cô nương tóc bạc hài lòng gật đầu: "Vậy thì, trong vòng ba nhịp thở, ai chỉ kẻ phản bội ẩn nấp trong đội của , đó sẽ an rời !"
Ta điên mất!
Dám dùng chiêu với !
Sắc mặt Trì Vũ lập tức đổi.
Nàng hiểu rõ, đời , thứ chịu nổi thử thách nhất chính là lòng !
Quả nhiên, lời của cô nương tóc bạc dứt, sư bên cạnh Mộc Thanh khẽ run rẩy, ánh mắt vô thức liếc về phía Trì Vũ.
Dù Mộc Thanh âm thầm véo nàng một cái, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi Trì Vũ.
"Một!"
Giọng của cô nương tóc bạc vang vọng khắp hang động.
"Hai!"
"Cơ hội cuối cùng, nhất định nắm bắt đấy..."
Khi giọng đếm tới chữ ba sắp bật , sư của Mộc Thanh như phát điên, mạnh mẽ hất tay Mộc Thanh .
Nàng lao tới mặt cô nương tóc bạc, gần như tuyệt vọng mà hét lớn, chỉ tay về phía Trì Vũ: "Là nàng! Chính nàng! Nàng chính là kẻ phản bội!"
"Soạt-"
Hàng loạt ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Trì Vũ, biến nàng thành tâm điểm của sự chú ý.
"Tiểu Linh, ngươi thể..." Mộc Thanh giận đến mức mặt tím tái, cả ngừng run rẩy.
Phản bội đồng môn, là điều cấm kỵ lớn nhất trong tông môn!
Vì mạng sống, nàng dám chuyện ngay mặt !
Mặt mũi của Vân Khê Tông đều nàng mất sạch!