Cùng lúc đó, tại Thiên Trì Phong.
Liễu Vô Cực ngẩng đầu bầu trời đầy , lẩm bẩm: "Ba ngày hẹn, đến nhỉ."
Tiếng sấm vang lên, Liễu Vô Cực đặt chén xuống, giơ tay b.úng một ngón tay lên trời.
Một đám mây nhẹ nhàng hạ xuống mặt, ông bước lên mây, nhanh ch.óng lao về hướng đông nam.
Ông nhận , phía một con chim kỳ dị, bộ lông lởm chởm, đang chậm rãi theo sát.
Nửa khắc , ông đến một khu rừng phong đỏ rực.
Đây chính là nơi hẹn gặp Chu Tước.
Chu Tước, trong bộ y phục đỏ rực, chờ tại đây từ lâu.
Thấy Liễu Vô Cực xuất hiện, nàng chắp tay cung kính: "Tiền bối, xin hãy chỉ giáo!"
"Hãy tay ." Liễu Vô Cực một tay đặt lưng, thản nhiên đáp.
"Vậy thì, đắc tội!" Chu Tước c.ắ.n môi, vung tay, một cây trường thương rực lửa bùng cháy dữ dội xuất hiện.
"Tỏa Tinh Lệ!"
Chu Tước nhảy lên trung, thương hợp nhất, hóa thành một ngôi rực sáng lao xuống từ cao.
Trong khoảnh khắc, bóng đêm như biến thành ban ngày, nóng ngột ngạt tràn ngập xung quanh.
Đối mặt với khí thế kinh , Liễu Vô Cực bình tĩnh kết ấn, giọng trầm tĩnh cất lên:
"Âm dương hữu đạo, mệnh vận vô thường! Ly tự, Thiên Mẫn—"
Theo sự thúc động của pháp quyết, khí thế của Liễu Vô Cực bùng nổ, một chưởng ấn mạnh mẽ vỗ về phía .
"Rầm-"
Tiếng nổ lớn vang dội, đất trời biến sắc.
Lấy hai trung tâm, phạm vi hàng chục dặm trong chớp mắt trở thành một vùng hoang tàn.
Một lúc lâu , thứ mới dần yên tĩnh .
Bầu trời bắt đầu mưa lất phất.
Chu Tước, với cây thương chống xuống đất, m.á.u từ khóe miệng ngừng chảy .
Nhìn đàn ông sừng sững mặt, ánh mắt nàng đầy kính phục và kinh hãi.
Quá... quá mạnh!
Chiến lực mạnh nhất của Vân Khê Tông, danh bất hư truyền!
Đấu vượt cấp mà vẫn vững như bàn thạch!
Ngay cả Lão Long Vương đối diện ông cũng chỉ thể chịu trận mà thôi!
Thua tay ông, tâm phục khẩu phục.
"Ngươi , tiện đây một câu, Long Thần Điện, đáng để ngươi hy sinh như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-226.html.]
Liễu Vô Cực thản nhiên lưng, ngoảnh mà rời .
"Đa... đa tạ!"
Chu Tước cúi gập , lảo đảo rời khỏi vùng đất hoang tàn.
"Phụt-"
Nhìn theo bóng nàng biến mất, Liễu Vô Cực, xa, kìm mà phun một ngụm m.á.u đen, suýt ngã nhào xuống đất.
"Xem ... tới cực hạn , khụ khụ-"
Liên tiếp ho mấy ngụm m.á.u đen, ông vịn một gốc cây nhỏ, yếu ớt phịch xuống.
Dùng tay lau vết m.á.u miệng, ông ngước ánh trăng sáng cao:
"Không , là sư tôn vô địch trong mắt các đồ , thể gục ở đây?"
Lúc , khí tức trong cơ thể ông hỗn loạn, mắt mờ mịt. Ông cố gắng dậy, nhưng vài bước thì cả choáng váng, ngã sấp xuống đất.
"Quác quác-"
Tiếng kêu kỳ dị từ vang lên, một con chim lông xù lao xuống.
Nó đáp xuống mặt Liễu Vô Cực, dùng mỏ nhấc ông lên, đặt lên lưng, dang đôi cánh rộng lớn, bay thẳng về hướng Thiên Đan Phong với tốc độ cực nhanh. ...
"Cộc cộc cộc-"
Tiếng động kỳ lạ vang lên, cắt ngang trạng thái nhập định của Bạch Liên Thánh Cô trong động phủ. Bà nghi hoặc bước ngoài, phát hiện một con chim lông lởm chởm đang dùng mỏ gõ kết giới.
"Lạ thật! Đây chẳng linh sủng của sư ? Nó đến đây gì?"
Bạch Liên Thánh Cô cảm thấy khó hiểu, tiến gần và nhận lưng con chim là một !
"A! Sư !!"
Bà hét lên kinh hãi, vội vàng lao tới đỡ lấy Liễu Vô Cực.
Một tia thần thức quét qua cơ thể ông, sắc mặt Bạch Liên Thánh Cô lập tức đổi: "Sao... thế ?"
Lúc , sinh mệnh lực của Liễu Vô Cực đang nhanh ch.óng suy giảm, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, các vết thương cũ cùng lúc tái phát, bất cứ lúc nào cũng thể rơi tình trạng nguy kịch.
Bạch Liên Thánh Cô đưa ông về động phủ, vội vã lấy từ mật thất một viên đan d.ư.ợ.c cho ông phục dụng.
Sau đó, bà chuẩn một bồn tắm, đổ đó những bình sinh mệnh linh dịch pha loãng, c.ắ.n răng, lột sạch y phục của ông, đặt trong bồn.
Sau khi tất việc, bà mới nhẹ nhõm khi thấy khí tức của Liễu Vô Cực dần định.
Quay sang con chim nhỏ đang nghiêng đầu , bà trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Chim nhỏ: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
"Giờ mà ngươi còn nhại ?" Bạch Liên Thánh Cô tức giận, giọng bất giác lớn hơn.
Chim nhỏ: "Giờ mà ngươi còn nhại ?"
Bạch Liên Thánh Cô: "..."
Thôi, đợi sư tỉnh hỏi, con chim đúng là khiến tức c.h.ế.t. ...