Với màn kể khổ , Lệ Kinh Hồng lập tức trở thành mục tiêu công kích của xung quanh:
"Lớn như , buông tha cho một đứa trẻ! Không nhân tính!"
"Không nhân tính, mà là cầm thú! Phì!"
"Hừ, mặc quần áo bóng bẩy, mà hành xử chẳng bằng loài cầm thú! Hắn xứng ?"
Trong chốc lát, Trì Vũ đỉnh cao đạo đức, đám đông xung quanh chỉ trích, lên án Lệ Kinh Hồng chút nương tay.
"Một đám ngu vô tri! Đừng để nữ nhân lừa gạt!"
Mặt Lệ Kinh Hồng đen như đ.í.t nồi, chỉ tiểu gia hỏa trong lòng Trì Vũ, lạnh giọng : "Ai với các ngươi nàng là ? Các ngươi kỹ đôi mắt của nàng !"
Đôi mắt đỏ như m.á.u khiến khác cảm thấy kinh hãi.
Đối mặt với điều đó, Trì Vũ giơ tay nhỏ lên, giải thích: "Con nhà trời sinh bệnh mắt đỏ, chuyện phạm pháp chứ?"
Lời , một nữa khiến đám đông đồng tình: " đúng! Trẻ con bệnh tật thì gì lạ ?"
"Không sai! Như đây trắng trẻo như thế, mà thê t.ử sinh con đen như cục than, rõ ràng là bệnh mang từ trong bụng mẫu!"
"Rõ ràng tên chỉ giở trò vô lý!"
"Các ngươi..."
Thấy những vẫn bênh vực Trì Vũ, Lệ Kinh Hồng tức đến mức mặt mày co giật.
"Lệ sư , xảy chuyện gì ?" lúc , giọng thanh thúy vang lên từ phía .
Nhìn đến, trong mắt Trì Vũ lóe lên vẻ kinh ngạc.
Là Ly Nguyệt!
Dù nàng cố tình dùng khăn che mặt nhưng Trì Vũ vẫn nhận ngay.
Mấy ngày gặp, tu vi của nàng đột phá Kim Đan cảnh!
Xem , trong bí cảnh nàng thu hoạch nhỏ.
Bên cạnh Ly Nguyệt là một thiếu niên áo xanh dáng vẻ tuấn tú, chắn mặt nàng như một vị hộ hoa sứ giả.
Nhìn thoáng qua, hai quả thật trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi, khiến khác cảm giác như thấy một cặp "gian phu... À , lương duyên trời định".
"Nguyệt nhi cô nương, các ngươi đến thật đúng lúc. Ta vốn trời hành đạo, tiêu diệt tà ma! Nào ngờ đám đều mù mắt cả..."
"Là ngươi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-195.html.]
Ly Nguyệt để thêm, lạnh lùng về phía Trì Vũ, sát ý trong mắt lóe lên biến mất.
Trì Vũ cũng nheo mắt , đáp lời.
Trong lòng âm thầm mỉa mai: Mấy ngày gặp, cá trong cái ao của nàng dường như thêm vài con ...
"Các ngươi quen ?"
Đối mặt với câu hỏi của trai bên cạnh, Ly Nguyệt chậm rãi gật đầu.
Nàng bước đến mặt Trì Vũ, giọng điệu sâu lắng: "Trì Vũ, vì ngươi nhất định đối đầu với ? Ta và ngươi rốt cuộc mối thù sâu nặng đến mức nào?"
"Ta gì đối đầu với ngươi?"
Trì Vũ thực sự hiểu nổi. Nói đến chuyện trong bí cảnh, đúng là nàng từng hãm hại Ly Nguyệt một chút, nhưng trong tình huống thì liên quan gì đến chuyện đó chứ?
Chẳng lẽ... tên mặt trắng quan hệ gì mờ ám với nàng ?
Ly Nguyệt nhíu mày: "Lệ sư là lòng nhân hậu, ngươi cố tình gây khó dễ cho mặt ! Chẳng qua là vì chút ân oán giữa và ngươi, hà tất trút giận lên khác?"
Cái logic gì đây?
Còn nữa, nhỏ nhen như ? Trì Vũ nhướn mày, định mở miệng đáp trả.
Thiếu niên bên cạnh Ly Nguyệt bước lên một bước, nhẹ nhàng : "Nguyệt nhi, đừng phí lời với loại như thế . Chúng thôi, đừng quên còn tham gia buổi đấu giá ..."
Những lời phía gì, cách quá xa nên Trì Vũ rõ.
Lệ Kinh Hồng thì thu trường kiếm, lạnh lùng chằm chằm tiểu gia hỏa trong lòng Trì Vũ, cảnh cáo: "Loại tà ma như , nếu còn để gặp, nhất định sẽ g.i.ế.c tha! Các ngươi dám ngăn cản, cũng nương tay!"
Nói xong, ngẩng cao đầu, sải bước theo hai Ly Nguyệt, rời khỏi.
Nhìn bóng dáng ba rời , Trì Vũ nghiến răng, lập tức đưa quyết định.
Được thôi! Đã cố ý đối đầu với ngươi, thì chiều theo ý ngươi.
Buổi đấu giá, đúng ? Nếu khiến ba các ngươi khó chịu một phen, thì các ngươi thật sự nghĩ là quả hồng mềm ?
"Đi, về thôi!"
Trì Vũ ôm tiểu gia hỏa, ba bước thành hai khách điếm.
"Ơ? Tiểu sư , ngươi sư tôn nhớ chúng , còn chuẩn đại tiệc ..."
Trì Vũ đầu , đáp: "Sư tỷ nghĩ nhiều , sư tôn bận như , gì thời gian chuẩn đại tiệc gì chứ?"
"Ờ..." Bạch Tuyết gãi đầu, nhanh ch.óng bước theo nàng. ...