Vừa , Tô Vụ xếp bằng xuống, lấy cây đàn nhị hồ cũ nát, bắt đầu kéo lên những âm thanh "két két".
Theo tiếng đàn vang lên, tiếng thét của những hồn ma xung quanh càng trở nên t.h.ả.m thiết hơn.
Khu nghĩa địa vốn yên ắng bỗng xuất hiện từng bóng ma lởn vởn khắp nơi.
Vừa kéo đàn, Tô Vụ giải thích cho Trì Vũ: "Đám quỷ tu bày tụ linh đại trận ở nơi âm khí cực mạnh. Chỉ cần sống xâm nhập, họ sẽ trở thành dưỡng liệu của chúng, linh hồn giam cầm nơi đây, mãi mãi thể siêu sinh!"
"Hơ-" Trì Vũ mà rùng : "Độc ác đến ?"
"Không ! Chúng đến đây , nhân tiện siêu độ chúng để tránh hại !"
Nói xong, tay Tô Vụ càng kéo đàn nhanh hơn. Những âm thanh ch.ói tai, cao v.út khiến đám quỷ tu hét lên từng hồi đau đớn, thể tiến thêm bước nào.
Ngay khi Trì Vũ nghĩ rằng việc thể dễ dàng kết thúc thì một giọng the thé vang lên: "Đáng ghét! Lũ sâu bọ ở dám phá hỏng chuyện của bản tọa!"
Từ bốn phía, từng luồng hắc khí lao đến, tụ giữa trung, hóa thành một bóng mờ đầy hung tợn với móng vuốt sắc nhọn.
Tô Vụ nhạt: "Chủ nhân cuối cùng cũng xuất hiện !"
"Hừ! Chỉ mấy con sâu kiến Trúc Cơ cũng mơ tưởng phá hủy Tụ Linh Đại Trận của bản tọa! Tất cả, c.h.ế.t !"
Theo một tiếng gầm gừ, một dấu vuốt khổng lồ từ trời giáng xuống.
Hơi thở kinh khủng và lạnh lẽo ập tới như sóng dữ.
"Đi!"
Trì Vũ chút hoảng loạn, lấy Hạp Kiếm từ lưng , nhẹ nhàng ném lên trung.
Lập tức, kim quang b.ắ.n bốn phía, dấu vuốt khổng lồ tan biến ngay tức khắc.
"Cái quái gì đây? Sao khắc chế bản tọa!" Hư ảnh phát một tiếng kêu kinh ngạc, thấy tình thế bất lợi, quyết đoán rút lui, thoắt cái tan biến dấu vết.
Những thuộc hạ còn kêu gào thất thanh, bỏ chạy tán loạn. Kẻ chạy chậm lập tức nổ tung thành làn khói đen.
"Muốn chạy ? Ta đồng ý ?" Tô Vụ lạnh, rút từ túi trữ vật một chiếc la bàn cũ kỹ, c.ắ.n đầu ngón tay chấm m.á.u lên nó.
Ngay khi dính m.á.u, kim la bàn xoay như chong ch.óng điện, kêu vo vo ngừng.
Khi Trì Vũ bắt đầu nghi ngờ liệu nó thể nổ tung tại chỗ thì một tiếng "cạch" vang lên, kim chỉ dừng đột ngột, hướng về phía đông nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-183.html.]
Tô Vụ chỉ tay: "Trận nhãn ở bên đó, đuổi theo!"...
Tại trận nhãn, một quỷ tu to lớn, dáng vẻ xí đang xếp bằng.
Sau lưng cắm một lá cờ đen tuyền rách nát, phấp phới theo gió, xung quanh là vài tên thuộc hạ hầu như vây quanh trăng.
Nhìn thấy họ đuổi tới đây, quỷ tu lau dòng chất lỏng màu xanh lục bên khóe miệng, lạnh lùng : "Đạo hữu, với các ngươi thù oán, hà tất tận diệt như ? Ta khuyên các ngươi nên điều!"
Thật hiếm thấy, câu "khuyên điều thiện" thốt từ miệng một quỷ tu.
Tô Vụ hờ hững đáp: "Lũ tà ma các ngươi, trời đất dung! Chúng chỉ là trời hành đạo."
"Hừ! Thay trời hành đạo?"
Quỷ tu lạnh: "Nghe lắm! Chẳng qua là g.i.ế.c đoạt bảo, tìm một cái cớ mà thôi!"
G.i.ế.c đoạt bảo?
Trì Vũ nhón chân, rướn cổ về lá cờ đen lưng . Bản năng mách bảo nàng rằng thứ đó tuyệt đối tầm thường.
Quỷ tu cũng nhận ánh mắt của nàng, lập tức trợn mắt mắng: "Nhìn gì mà ? Vạn Hồn Phiên thứ hạng bét như ngươi thể thèm khát!"
Trong ba mặt, kẻ quỷ tu ghét nhất chính là Trì Vũ.
Rõ ràng là kẻ yếu nhất, nhưng hết tới khác, nàng phá hỏng kế hoạch của !
Nếu Hạp Kiếm , thì ba bọn chúng sớm biến thành một phần của Vạn Hồn Phiên .
Nói mới nhớ, Hạp Kiếm rốt cuộc lai lịch gì mà khắc chế đến ?
"Xem , ngươi bày Tụ Linh Trận , mục đích cuối cùng chính là để nuôi Vạn Hồn Phiên của ngươi? Số tu sĩ ngươi hại chắc chắn đếm xuể." Giọng Tô Vụ trầm xuống, lộ rõ sát ý.
"Chúng đáng c.h.ế.t!" Quỷ tu nhe nanh nham hiểm, vẻ mặt như thể chuyện g.i.ế.c họ là điều hiển nhiên.
"Hay lắm! Đã , hôm nay sẽ siêu độ ngươi..."
"Khoan !" Trì Vũ lên tiếng cắt ngang lời Tô Vụ, chỉ Vạn Hồn Phiên phía quỷ tu hỏi: "Ngươi đừng rằng bọn họ g.i.ế.c để cướp cái... cờ rách đó nhé."
Quỷ tu nham nhở: "Thứ nhất! Đây là Vạn Hồn Phiên, cờ rách! Thứ hai... Tại cho ngươi rằng trận nhãn bảo vật quý giá? Ngươi nghĩ ngốc ?"
Thực tế thì ngươi cũng chẳng thông minh gì!