Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 168

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:25:35
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tất cả lùi , để ."

Diệp Thần chậm rãi tiến lên, giơ cao thanh Thí Thần Kiếm.

"Thí thần —— phần diễm!"

Luồng kiếm khí nóng bỏng khiến khí trong hành lang trở nên khô rát, những xung quanh chỉ cảm thấy như đang nhấn chìm trong một lò lửa.

"Xèo xèo-"

Quỷ Diện Ma Chu như nồi bánh chưng đổ xuống nồi nước sôi, từng con từng con rơi lộp bộp xuống đất, giãy giụa hai liền c.h.ế.t ngắt.

Một kiếm tiêu diệt hơn phân nửa, còn cảm nhận nỗi sợ hãi, vội vã tán loạn chạy trốn.

"Hừ! Lũ sâu kiến, nên giữ lòng kính sợ !"

Ánh mắt Diệp Thần đầy khinh bỉ, đạp lên xác Quỷ Diện Ma Chu mà tiến tới.

Thấy đối phương trong một thời gian, Trì Vũ dậy, những t.h.i t.h.ể ở lối , lắc đầu thở dài: "Tên Diệp Thần , chỉ cuồng ngạo mà còn vô cùng tàn độc!"

"Thiên sinh kiếm cốt, trong cơ thể huyết mạch Tà Thần, quả thật tư cách để cuồng ngạo." Tô Vụ bên đáp nhẹ nhàng.

"Huyết mạch Tà Thần?"

Trì Vũ khẽ sững , vô thức sang Bạch Tuyết, vẫn đang gặm bánh bao, bật thốt: "So với huyết mạch Thần Phượng của sư tỷ, cái nào mạnh hơn?"

"Khó lắm."

Tô Vụ chút phức tạp trong ánh mắt: "Nói chung, cực kỳ nguy hiểm, chúng nhất nên trở thành kẻ địch của ."

Chỉ sợ để mắt đến từ lâu.

Trì Vũ vẫn còn nhớ rõ, ánh mắt của Diệp Thần khi đầu tiên gặp mặt nàng, khoảnh khắc chia tay để ấn tượng sâu sắc.

"Không ! Chúng cũng đối đầu trực diện, đ.á.n.h thì chạy thôi!" Trì Vũ vung tay, tràn đầy hào khí: "Đi nào!"

"Xông xông xông!"

Khuôn mặt Bạch Tuyết đầy hứng khởi, nhanh ch.óng theo .

Tô Vụ vuốt nhẹ mai rùa trong lòng, thở dài: "Thật , đáng sợ nhất vẫn là tiểu sư ngươi!"

Mấy ngày , khi đang rảnh rỗi, thử suy diễn về mệnh cách của tiểu sư .

Kết quả khiến kinh hoàng!

Tất cả thứ liên quan đến tiểu sư , thể nào thấu!

Vì điều đó, thiên lôi đ.á.n.h cả đêm, suýt nữa thì đời.

Điều khiến Tô Vụ khỏi nghi ngờ nghiêm trọng, liệu nàng là một đại năng chuyển thế, hoặc là... ...

Lúc , Diệp Thần cùng nhóm của vượt qua hành lang, tiến đến một cây cầu dây sắt treo lơ lửng.

Phía cây cầu là một vực sâu thăm thẳm, bề ngoài yên bình tĩnh lặng, nhưng thực chất ẩn giấu sát khí khôn lường.

Diệp Thần khẽ lạnh: "Ngươi nghĩ trốn trong bóng tối thì phát hiện ngươi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-168.html.]

Vừa dứt lời, lấy từ túi trữ vật một chiếc đèn lưu ly màu vàng óng.

"Đèn Trường Minh, !"

Chiếc đèn lưu ly từ từ bay lên, tỏa ánh sáng rực rỡ.

Trong chớp mắt, gian u ám trở nên sáng bừng, vách đá sâu trong vực thẳm phía lộ một con thằn lằn dài đến mười mét, đen kịt.

"Là Độc Tích Phong Thằn Lằn!" Trong nhóm, ai đó thốt lên.

Nghe đến năm chữ "Độc Tích Phong Thằn Lằn", ngoài Diệp Thần thì sắc mặt những còn đều đổi.

Người đồn rằng loài mang kịch độc, tốc độ nhanh như gió, cực kỳ khó đối phó.

"Sợ cái gì?"

Diệp Thần vẫn ung dung, khóe miệng nhếch lên một nụ quỷ dị, nâng Thí Thần Kiếm lên chỉ thẳng con Độc Tích Phong Thằn Lằn vực, lạnh lùng : "Nếu c.h.ế.t, bản thiếu gia ngại tiễn ngươi một đoạn!"

Có lẽ cảm nhận sự đáng sợ từ thanh kiếm trong tay , Độc Tích Phong Thằn Lằn từ từ lùi xuống phía vách đá, tỏ rõ bộ dạng lao lên nhưng dám.

"Đi thôi!"

Diệp Thần cầm thanh Thí Thần Kiếm, dẫn đầu nhảy lên cầu dây sắt.

"Xoảng xoảng-" Cầu dây ngừng lay động, phát những tiếng kêu lanh lảnh.

Đến khi tất cả an sang bờ bên , con Độc Tích Phong Thằn Lằn vẫn im ở chỗ cũ, hề nhúc nhích.

"Cây cầu , giờ cũng chẳng cần tồn tại nữa."

Diệp Thần , vung một kiếm c.h.é.m đứt cầu dây,"Rầm-" Tiếng động lớn vang lên, khiến ba kẻ tới cửa đại điện giật b.ắ.n .

Trì Vũ: "Chuyện gì ?"

Bạch Tuyết: "Không rõ lắm, ăn cái bánh bao trấn an tinh thần ."

Con đường phía Diệp Thần dọn sạch, nhóm ba chậm rãi tiến . Chưa bao xa, từ phía truyền đến những tiếng ồn ào huyên náo.

"Có vẻ nơi sắp náo nhiệt đây!" Trì Vũ khẽ nhanh ch.óng tìm một chỗ ẩn nấp.

Nhìn lén qua khe hở, những kẻ đến chính là đội ngũ đông đúc của Huyền Nguyệt Tông.

Đi đầu là Thẩm Kim Bân, ngó đầu bên trong, hỏi,"Đại sư , e rằng nơi đầy rẫy nguy hiểm..."

"Nếu ngươi sợ thì cút cho khuất mắt! Bên cần phế vật!"

Giọng điệu Minh Kiệt lạnh lùng, ánh mắt đối phương ba phần chán ghét, bảy phần khinh bỉ.

Nói xong liền bước qua , dẫn đầu đội ngũ.

Khốn kiếp! Ngươi nghĩ ngươi là phụ chắc?

Thẩm Kim Bân tức giận c.h.ử.i thầm, do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn theo .

Nhìn bóng lưng của Minh Kiệt, Trì Vũ thầm nghĩ, Minh Kiệt gặp Diệp Thần, là đ.á.n.h đây, ... đ.á.n.h đây?

Càng nghĩ càng thấy thú vị!...

 

Loading...