Tại cung điện.
Cùng lúc đó, nhóm ba Trì Vũ đến bên ngoài cung điện.
Nhìn tòa kiến trúc cổ kính mà đồ sộ mặt, Trì Vũ khẽ cau mày:
"Sư , ngươi chắc chắn đám Nghịch Thần Tông sẽ đến đây chứ?"
Tô Vụ nhạt: "Tin , sai !"
"Vậy thì mau thôi!" Bạch Tuyết định bước , nhưng Trì Vũ nhanh tay kéo .
Nhìn ánh mắt ngơ ngác của nàng, Trì Vũ nhẫn nại giải thích: "Nơi nào bảo vật thì nơi đó chắc chắn nguy hiểm. Chúng thể c.o.n c.ua đầu tiên kẹp c.h.ế.t."
"Nhớ kỹ, nguyên tắc một của những kẻ "lão luyện": Có nguy hiểm, để khác ! Có bảo vật, chúng giành!"
Nghe , Tô Vụ co giật khóe miệng: "Ngươi thế thì khác gì tà tu ?"
"Ngươi bậy! Đây gọi là "cẩn tắc vô áy náy"!" Còn cách gọi khác là 'sợ c.h.ế.t'.
"Ngươi..."
"Suỵt!"
Tô Vụ còn định gì đó, nhưng Trì Vũ cắt ngang bằng một tiếng "Suỵt" nhỏ: "Đừng lên tiếng, đến!"
Ánh trăng sáng vằng vặc, một nhóm nhanh ch.óng tiến đến cung điện.
Người dẫn đầu là một thiếu niên tóc trắng nổi bật chính là Diệp Thần của Nghịch Thần Tông.
"Chính là nơi !" Nhìn cung điện mặt, khóe miệng Diệp Thần khẽ nhếch: "Nơi đây nhất định bảo vật!"
Hắn b.úng tay hiệu, mấy tu sĩ tán tu tu vi thấp đẩy lên .
Những kẻ vốn theo đại tông môn để nhặt nhạnh cơ hội, ngờ Diệp Thần dùng pháo hôi dò đường.
"Diệp Thần! Ngươi mang danh thiên tài một đời, hành động như thế sợ ô danh Nghịch Thần Tông ?"
" ! Ngươi đúng là bằng cầm thú..."
"Ta đại diện Tu Tiên Giới, khinh bỉ ngươi!"
Đối diện với sự chỉ trích của đám tán tu, Diệp Thần nhún vai một cách đầy khinh miệt: "Yếu thịt mạnh ăn, đó vốn là quy tắc sinh tồn của thế giới ! Ta hành sự thế nào, đến lượt đám kẻ yếu các ngươi đ.á.n.h giá. Hơn nữa..."
Hắn ngừng một chút, khóe miệng nhếch lên thành nụ lạnh: "Ai mà là tất cả những điều ? Ném !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-167.html.]
"Rõ!" Gã đàn ông mặt đen bên cạnh lập tức đẩy vài trong.
"Người , trời thấy!"
"Diệp Thần, ngươi sẽ kết cục ... Aaaa!!!"
Vài tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, lâu , gã đàn ông mặt đen trở bên cạnh Diệp Thần, vẻ mặt đầy cung kính: "Cơ quan đầu tiên phá giải, chúng nên tiến ?"
"Đương nhiên!" Diệp Thần phất tay lớn tiếng: "Theo sát bước chân !"
Trì Vũ vẫn luôn nghĩ rằng bản đủ tàn nhẫn, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh Diệp Thần lấy các tán tu vật thí nghiệm phá trận, nàng khỏi cảm thấy trong lòng trào lên một nỗi xót xa.
Xét về mức độ tàn nhẫn, tên họ Diệp vượt xa nàng gấp mấy .
Nếu trưởng thành, chỉ sợ Tu Tiên Giới sẽ biến đổi.
Trì Vũ vội vàng tiến lên, mà lựa chọn án binh bất động, đợi đến khi Diệp Thần dọn dẹp sạch sẽ mới hành động. ...
Trong đại điện, các tán tu b.ắ.n nát thành một tổ ong, t.h.i t.h.ể vương vãi khắp nơi.
Diệp Thần trực tiếp bước lên đạp qua những x.á.c c.h.ế.t đó, tiến đến một cánh cửa đá.
Nhìn rãnh cánh cửa, Diệp Thần lấy từ túi trữ vật một chiếc chìa khóa đồng xanh, cắm trong.
"Cạch cạch-"
Cửa đá từ từ nâng lên, một hành lang tối tăm, hẹp dài hiện mắt.
Ở lối hành lang, vài bộ xương khô hóa thành tro bụi từ lâu, chỉ cần gió thổi nhẹ, lớp vải còn sót xương liền tan biến.
"Rắc rắc-"
Những mảnh xương vụn chân hóa thành bột mịn, Diệp Thần cầm thanh Thí Thần Kiếm, dẫn đầu đoàn tiến về phía . .
Âm thanh "tí tách" của nước rơi vang vọng trong tai, Diệp Thần ngẩng đầu lên , phía hành lang bỗng sáng lên vài ánh sáng ma quái màu xanh lục.
Ngay đầu, những con nhện lớn bằng đầu chen chúc , ánh sáng xanh lục ma quái phát từ đôi mắt của chúng.
Gã đàn ông mặt đen bên cạnh khẽ run rẩy, buột miệng,"Đây là... Quỷ Diện Ma Chu!"
Quỷ Diện Ma Chu, tuy yêu thú cấp cao nhưng chúng thường xuất hiện theo bầy, tốc độ cực nhanh, cả đầy kịch độc.
Nếu sơ suất, kết cục sẽ như những ở lối , chỉ còn bộ xương trắng.