Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 140

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:28:55
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu thương thì ngươi dám mạnh miệng như thế ?

Trì Vũ chút chần chừ: "Tên đó tuy thương, nhưng dù cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, chỉ sợ..."

"Sợ cái gì?" Tô Vụ lập tức chặn ngang lời nàng "Chỉ là hổ giấy mà thôi! Ta chỉ cần dùng chút thủ đoạn, liền thể khiến hóa thành tro bụi! Thật sự, đùa."

Trì Vũ thể chứng minh, quả thực đùa—chỉ là khoác lác mà thôi!

Lúc nãy đ.á.n.h tới, cũng là ai dọa đến mức co mai rùa.

Bạch Tuyết bên cạnh gật đầu, : "Tiểu sư , thấy sư lý. Hiện giờ thương, chúng chính phái, càng nên nhân lúc yếu thế mà đạp thêm một cú..."

Hay thật, nhân lúc yếu thế mà đạp thêm.

Hai từ xác định là dùng cho chính phái ?

"Đừng do dự nữa! Thời cơ đợi !"

Thấy Trì Vũ vẫn lưỡng lự, Tô Vụ tiếp tục xúi giục: "Hơn nữa tên tà tu chắc chắn còn ít đồ ! Tiểu sư , chẳng lẽ ngươi ?"

"Huynh xem thế nào?" Sắc mặt Trì Vũ trở nên lạnh lùng, phất tay áo,"Ta chỉ đơn thuần trừ hại cho dân mà thôi! Đừng nghi ngờ nhận thức tư tưởng của !"...

Đã quyết định, Tô Vụ lập tức ôm mai rùa xếp bằng, bắt đầu niệm pháp quyết.

Đã kinh nghiệm , Trì Vũ và Bạch Tuyết tránh thật xa.

Cùng với một tia thiên lôi giáng xuống, Tô Vụ đ.á.n.h đến hai mắt ngây dại, run rẩy lên.

Hắn phun làn khói xanh, chỉ tay về một hướng: "Tên đó trốn một ngôi miếu hoang, chúng mau đuổi g.i.ế.c ! Lợi dụng khi phục hồi, một mà diệt trừ tận gốc!"

"Hay lắm."

Nói là , Bạch Tuyết lập tức nhổ một cây đại thụ, vác lên vai, tự xung phong tiên phong.

Trì Vũ và Tô Vụ lập tức theo .

Ngôi miếu hoang cách đây xa, nhanh ba đến bãi cỏ ngoài miếu.

Thấy Bạch Tuyết định lao thẳng trong, Trì Vũ lập tức kéo nàng , trầm giọng : "Đừng manh động! Quan sát ! Lỡ như mai phục thì ..."

"Một ngôi miếu rách mà thôi, thể mai phục gì chứ?"

Tô Vụ thèm để ý, : "Thế nhé, lát nữa hai các ngươi lao từ cửa chính, sẽ vòng phía tập kích! Dù còn ba năm tên tiểu lâu la cũng , cứ xử lý sạch là ."

Nói xong, chống một cây gậy nhặt từ , loạng choạng về phía ngôi miếu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-140.html.]

"Ta thấy vẻ giống như đang tự đưa chịu c.h.ế.t thì đúng hơn." Trì Vũ lẩm bẩm, nghĩ nhiều, theo Bạch Tuyết tiến về phía .

Cánh cửa miếu đóng c.h.ặ.t, nhưng với Bạch Tuyết thì chẳng khác gì .

"Rầm!" Một cú đá kiến cánh cửa dày cộp bay ngay tại chỗ.

"Giơ tay lên! Các ngươi vây..."

Lời của Trì Vũ kịp dứt thì cảnh tượng mắt khiến nàng nuốt hết phần còn xuống bụng.

Trong ngôi miếu lớn, chật kín hơn trăm chen chúc.

Từng toát làn khí đen đặc, chỉ hiệu ứng đặc trưng của phản diện cũng đủ , đây bộ đều là tà tu.

Hơn nữa, tất cả đều tu vi từ Trúc Cơ trở lên, trong đó thiếu những cường giả Kim Đan kỳ.

Cảm giác vô ánh mắt kỳ lạ dán c.h.ặ.t lên , tim Trì Vũ bất giác lỡ một nhịp.

May mà nàng tâm lý vững vàng, liền nặn một nụ gượng gạo, giả vờ bình tĩnh: "Xin , nhầm chỗ !"

Nói nháy mắt với Bạch Tuyết.

Lần Bạch Tuyết hiếm khi lanh lợi, phối hợp : "Ai mà chẳng chứ? Chúng về thôi, lạc đến đây nhỉ? Các vị tiếp tục nhé, quấy rầy nữa, bọn ngay!"

Hai đồng thời lưng , khoác tay cẩn thận nhích từng bước.

"Lục sư tỷ, tỷ thử liếc một cái xem bọn họ đuổi theo ?" Trì Vũ thì thầm.

"Đừng lo, chắc bọn họ phát hiện hai chúng . Chỉ cần chậm rãi..."

Lời dứt,"Vút!" Một bóng lóe qua, hơn mười tà tu chặn kín đường lui.

Một tên tà tu đầu trọc xí khoanh tay, nhếch mép : "Về nhà ? Được thôi, để bọn tiễn hai ngươi một đoạn!"

"Cái ... thật sự cần ! Bọn đường về mà!" Trì Vũ gượng, vội vàng xua tay, lịch sự từ chối sự " bụng" của .

" , cần khách sáo như thế!" Bạch Tuyết phụ họa, kéo tay Trì Vũ, lặng lẽ dịch sang bên.

Đầu trọc tất nhiên để hai dễ dàng, bước tới , một tay đặt lên vai mỗi , hề hề: "Đã đến đây , cần gì vội vàng chứ? Vào trong chúng cùng chuyện."

"Ách..." Trì Vũ vỗ đến run cả , từ từ đầu , nặn nụ còn khó coi hơn cả : "Hôm nay muộn quá ! Hay để hôm khác ! Chúng thể trao đổi thông tin liên lạc..."

" thế, đúng thế!" Bạch Tuyết gật đầu điên cuồng: "Lần chúng mời các ngươi ăn cơm, đảm bảo ba món một canh!"

 

Loading...