Sáng sớm hôm .
Tiếng đàn nhị ch.ói tai như g.i.ế.c lợn vang lên, kéo Trì Vũ khỏi giấc ngủ.
Nàng dụi dụi mắt, chân trần bước mở cửa. Quả nhiên, thấy ngũ sư của đang ôm cây đàn nhị, đất kéo một cách đầy hăng hái.
Thì là đến trả thù đây mà?
Trì Vũ dùng chân khều khều , vui : "Sư , sáng sớm chơi mấy thứ âm nhạc âm ti , sợ đ.á.n.h ?"
"Âm nhạc âm ti?"
Tô Vụ ý dừng , kéo trả lời: "Tiểu sư , thẩm mỹ của ngươi cần nâng cao !"
Ai thẩm mỹ nổi!
Người khác chơi đàn nhị cùng lắm là xin ít tiền, đây thì đúng là đòi mạng!
Trì Vũ chịu nổi ma âm, bịt tai hét lớn: "Được ! Dừng tay ngay! Nếu mời Như Yên Đại Đế đến thăm đấy!"
Quả nhiên, chỉ cần nhắc đến Liễu Như Yên, Tô Vụ lập tức trở nên ngoan ngoãn.
Hắn dậy, cam lòng : "Ta còn hỏi ngươi, tối qua dẫn nàng đến phòng là ý gì? Mưu sát chắc?"
"Đừng kiểu ch.ó c.ắ.n Lã Động Tân nữa! Ta chẳng vì cho ? Hừm, kết quả vài ... thôi quên , chẳng quản chuyện giữa hai !"
Nói xong, Trì Vũ , định ngủ bù.
Chưa kịp xuống, tiếng đàn nhị đáng sợ vang lên.
Không chịu nổi, nàng tức tối quát: "Làm sư mà nhỏ mọn ?"
"Ta chỉ nhắc ngươi, chúng nên lên đường ! Người từ sáng sớm, còn ngươi vẫn định ngủ ?"
"Gấp gì chứ?" Trì Vũ ngáp một cái, : "Chúng đ.á.n.h tà tu, chứ nhận thưởng, cần gì tích cực thế?"
"Làm ít nhất, hưởng nhiều nhất, mới là lý tưởng tối thượng của công. Việc đầu cứ để đám trẻ trâu m.á.u nóng . Ta già , còn sức cuốn nữa."
Lời khiến Tô Vụ nghẹn họng, một lúc mới thốt : "Ngươi thế là lười biếng ?"
"Đời hưởng thụ, cần lười thì lười! Đó mới là chân lý tu tiên, hiểu ?"
"Chào buổi sáng, Ma Ka Ba Ka-" Nói xong, nàng quấn chăn , thèm quan tâm nữa.
Phải công nhận, lời nàng ... vẻ hợp lý!
Được Trì Vũ khai sáng, Tô Vụ chợt bừng tỉnh, lập tức đẩy cửa phòng bên cạnh chui .
Đêm qua ở miếu hoang quá tệ, chẳng ngủ , giờ tranh thủ bù giấc ngủ.
Trong phòng vẫn còn phảng phất mùi hương nhẹ, đó là bằng chứng nàng từng ở đây. ...
Đêm buông xuống.
Ba Trì Vũ xuất hiện tại cổng thành.
Nhìn sang ngũ sư mù lòa bên cạnh, Trì Vũ buột miệng hỏi: "Sư , thế còn thể ngự kiếm ? Có cần chở ?"
Dù cũng là khuyết tật, chút lòng nàng vẫn .
"Không cần! Chỉ là ngự kiếm, chân là đủ !" Tô Vụ hờ hững đáp, lập tức lấy một thanh phi kiếm qua tay bao nhiêu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-137.html.]
Hắn nhẹ nhàng đặt chân lên, vung tay áo, : "Các ngươi , sư sẽ đến ngay. Địa điểm — Linh Thú Sơn Mạch, xuất phát!
Linh Thú Sơn Mạch cách Tuyết Nguyệt Thành chỉ hơn trăm dặm.
Chẳng mấy chốc, Trì Vũ và Bạch Tuyết đến vùng ngoại vi.
"Quạ quạ-"
Một bầy quạ đen bay ngang qua đầu, Trì Vũ đưa tay xoa thái dương, tự lẩm bẩm: "Ta cảm thấy điềm chẳng lành thì ?"
Lúc , trời tối.
Chờ mãi mà vẫn thấy ngũ sư xuất hiện, hai chán nản xổm gốc cây, đàn kiến đang chuyển tổ.
Đột nhiên, một vệt sáng như băng từ trời lao xuống, đáp xuống gần đó, phát tiếng "ầm" vang rền, để một hố sâu.
Hai vội vã tiến tới xem, chỉ thấy một ngửa trong hố, hai tay ôm c.h.ặ.t cây đàn nhị rách nát, miệng lẩm bẩm gì đó. Không ngũ sư mù thì còn ai đây nữa?
"Sư , chứ?" Hai xổm bên bờ hố, vẻ mặt quan tâm hỏi han.
chẳng ai ý định đưa tay kéo dậy.
Dù gì với tính cách kiêu ngạo của , chắc chắn sẽ chấp nhận sự giúp đỡ.
"Khụ- Không ."
Tô Vụ bò dậy từ trong hố, phủi bụi , lạnh lùng nở một nụ : "Thế nào? Kỹ năng ngự kiếm của sư hai ngươi kinh ngạc ?"
"Nói thật lòng thì ."
Trì Vũ nghiêm túc : "Huynh nghĩ rằng, tạo động tĩnh lớn thế , lỡ như thu hút tà tu đến thì ?"
"Thế thì càng !"
Tô Vụ vẫy vẫy mái tóc đầy bùn đất, lạnh lùng: "Nếu chúng dám đến, coi như tiết kiệm công sức. Đến lúc đó xem xử lý sạch sẽ chúng là ."
"Đừng khoác, chúng vẫn là tình thâm."
"Lời nào khoác lác?"
Lời của Bạch Tuyết như chạm lòng tự ái của Tô Vụ, sa sầm mặt, trầm giọng : "Các ngươi từng chứng kiến bản lĩnh của đúng ? Được ! Xem đây, sẽ cho các ngươi mở mang tầm mắt!"
Thực lực, mới là cách duy nhất để chứng minh bản .
Tô Vụ nhiều, vén áo, xếp bằng, miệng lẩm nhẩm những câu chú khó hiểu, hai tay nâng cao chiếc mai rùa đen lắc điên cuồng.
Thoạt giống hệt như điện giật.
"Hắn đang cái gì ?" Trì Vũ hiểu, sang Bạch Tuyết.
Bạch Tuyết chống cằm, trầm ngâm một lát đáp: "Có lẽ lên cơn."
"Đồ vô tri!"
Tô Vụ hừ lạnh: "Sư các ngươi đang thi triển bí pháp, thấu tỏ thiên cơ! Chỉ cần bí pháp thành công, sẽ định vị tà tu xung quanh, dẫn các ngươi tiêu diệt sạch!"
"Xì-" Trì Vũ hít một lạnh, mắt sáng lên: "Thật cách ?"
"Chuyện nhỏ thôi, ghen tỵ ?" Tô Vụ nhếch mép, nụ đầy tự mãn.
Nói thật, với năng lực nghịch thiên thế , trong lòng Trì Vũ cũng chút ghen tỵ.