Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 136

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:28:51
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ly Nguyệt bên cạnh nhíu mày, thấp giọng khuyên: "Bạch sư , thôi ! Đừng sinh chuyện."

Trực giác mách bảo nàng rằng tên ăn mày hề đơn giản.

"Tiểu sư yên tâm, loại hèn hạ như thế , thể để bẩn mắt !"

Bạch Thanh Thu nóng lòng thể hiện, chỉ tay Tô Vụ, lớn tiếng quát: "Này, tên ăn mày c.h.ế.t tiệt, đếm đến ba, ngươi cút ?"

Tô Vụ đáp, chỉ lặng lẽ cầm cây đàn nhị bên cạnh lên, bắt đầu kéo.

"Hả? Ngươi đúng là ăn đòn ? Tính khí nóng nảy của ..."

Vốn ôm một bụng tức với Trì Vũ, giờ gặp một tên ăn mày mà còn coi ai gì!

Cơn giận của Bạch Thanh Thu lập tức bốc lên đỉnh điểm, xắn tay áo, định lao lên đ.á.n.h .

"Một khúc gan ruột đứt..."

"Ta cắt đứt gan nhà ngươi đấy!" Bạch Thanh Thu thèm giữ miệng, mắng giơ tay tát thẳng mặt Tô Vụ.

Không ngờ đối phương phản ứng cực nhanh, hình lướt qua như một bóng ma, thoắt cái ở một góc khác.

Tô Vụ ngửa mặt lên trời than: "Nửa đêm nước mắt rơi, đối nguyệt thở dài càng thêm buồn-"

Những luồng ma âm vang lên, từng đợt tấn công biển ý thức vốn mong manh của Bạch Thanh Thu.

Trong chớp mắt, cảm thấy đầu óc như nổ tung, chịu nổi mà ôm đầu, đau đớn rít gào.

"Dừng !"

Thẩm Kim Bân cuối cùng nhận đối phương thường, vội vàng lên tiếng ngăn cản. Tô Vụ dường như thấy, tiếng đàn nhị trong tay càng lúc càng nhanh, âm hưởng càng lúc càng mạnh.

"Aaa!!"

Bạch Thanh Thu mặt mày vặn vẹo, lăn lộn mặt đất như một con giun, m.á.u chảy từ miệng, tai, mũi và mắt cùng một lúc.

Hắn rống lên như dã thú: "Nhị sư ! Mau... g.i.ế.c ! G.i.ế.c cho !"

Ly Nguyệt cố gắng chịu đựng cảm giác khó chịu trong , nhẹ nhàng bước lên, khẽ : "Đạo hữu, sư ý , xin hãy nương tay."

"Hừ!" Tô Vụ hừ lạnh, dừng động tác, giọng đầy vẻ lạnh lẽo: "Kẻ trời cao đất dày! Lần xem như một bài học! Các ngươi ngủ thì ngủ, thì ngay! Đừng phiền ."

Nói xong, xuống đất, thêm lời nào.

Bạch Thanh Thu tức đến mức sắp nổ tung!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-136.html.]

Nghĩ mà xem, từng là một kiêu ngạo thế nào, giờ một tên ăn mày đè đầu cưỡi cổ, vênh váo như !

Làm chịu nổi?

Hắn định tiếp tục lao tới gây sự, nhưng Thẩm Kim Bân nhanh ch.óng giữ , nghiêm giọng quở trách: "Đừng hành động ngu ngốc, thôi!"

Tên ăn mày , đối mặt với một cường giả Kim Đan như hề sợ hãi, chắc chắn còn chiêu bài ẩn.

Thẩm Kim Bân vì một phút lỗ mãng mà mất mạng.

Bên ngoài, sấm chớp vang trời, gió mưa xối xả.

Không còn nơi nào để , cả nhóm đành chui một đình nghỉ chân tránh mưa, ai nấy đều cảm thấy vô cùng ấm ức.

Bạch Thanh Thu vẫn ngừng càu nhàu: "Nhị sư , tại cản ? Một tên ăn mày, chẳng lẽ chúng sợ ? Cũng tại chủ quan, nếu ..."

"Huynh đối thủ của ."

Ly Nguyệt chỉ một câu ngắn gọn, nhưng như mũi d.a.o sắc bén, đ.â.m thẳng tim Bạch Thanh Thu.

"Muội..." Hắn nàng với vẻ mặt đau khổ: "Tiểu sư , ... coi thường ?"

"Ta coi thường , chỉ là thật mà thôi."

Ly Nguyệt khẽ thở dài: "Hắn là âm tu, tuy tu vi thấp hơn chúng , nhưng thực lực thể xem thường, cứ đợi Minh sư đến tính."

Nghe đến ba chữ Minh sư , khóe miệng Bạch Thanh Thu giật nhẹ, trong mắt lóe lên chút sợ hãi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ai ở chung với tên điên đó..."

Nhắc đến Minh sư trong lời Ly Nguyệt, tên thật là Minh Kiệt, vốn là t.ử truyền đầu tiên mà Huyền Thanh thu nhận.

Minh Kiệt thiên phú dị thường, nhưng là kẻ tâm ngoan thủ lạt, vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn. Mười năm , do tu luyện tà công, Huyền Thanh phát hiện, trong cơn thịnh nộ phế truất tư cách t.ử truyền, nhốt địa lao.

Về , do Tống Nhân Đầu tự ý thả Trì Vũ , Huyền Thanh giáng chức , khi cân nhắc nhiều , thả Minh Kiệt và khôi phục phận t.ử truyền đầu tiên.

Tu vi của đạt đến Kim Đan tầng sáu, trở thành nhân vật xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ của tông môn.

Nhiệm vụ , dĩ nhiên cũng cử tham gia, nhưng vì một việc nhỏ trì hoãn nên sẽ đến muộn hai ngày. ...

Cùng lúc đó, tại một khách điếm khác.

Một thiếu niên tóc trắng ngay ngắn bàn, ánh mắt chăm chú ngọn nến đang nhảy múa, khóe miệng nhếch lên một nụ đầy quỷ dị:

"Thiên Cơ Kiếm Hạp, chỉ Diệp Thần mới xứng sở hữu!"...

 

Loading...