Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 134

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:28:49
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại khách điếm.

"Chưởng quầy, còn phòng ?"

Một giọng quen thuộc vang lên, Trì Vũ đang cửa sổ ngắm trăng lập tức phấn khích.

là nghĩ tới ai thì đó xuất hiện!

Liên tưởng đến việc ngũ sư đang ở phòng bên cạnh, Trì Vũ càng giấu sự háo hức.

Không cặp đôi "tình cũ" gặp sẽ đ.á.n.h , ... cũng là đ.á.n.h đây?

Chỉ nghĩ thôi thấy thú vị !

Dưới lầu, chưởng quầy lắc đầu, tiếc nuối : "Thật xin , hết phòng ."

"Sao hết ?"

Trên đường hỏi khắp nơi, tất cả các khách điếm đều đầy khiến Thanh Tĩnh khỏi oán trách.

"Chưởng quầy, phiền ngươi nghĩ cách giúp chúng ! Chúng mệt mỏi cả quãng đường dài..." Liễu Như Yên cũng điều, đưa hai khối linh thạch.

"Chuyện ..." Chưởng quầy do dự, liếc lên tầng , : "Thật giấu gì các vị, tầng cùng một vị cao nhân bao trọn, chỉ ba , nếu các vị hỏi thử, lẽ..."

"Chào nhé-"

Không đợi hết, Trì Vũ từ cao vẫy tay, chào hỏi Liễu Như Yên.

Là nàng!

Đồng t.ử của Liễu Như Yên co , sắc mặt trầm xuống.

Người mặt tham tiền thế nào, nàng hiểu rõ!

Lần trong bí cảnh, phí chuộc 10 vạn linh thạch cho mỗi vẫn còn in sâu trong ký ức của Liễu Như Yên.

Lần nàng nhường phòng, e rằng trả một cái giá nhỏ.

Còn kịp đáp lời, một nhóm bước khách điếm.

Chính là đám của Huyền Nguyệt Tông.

Ly Nguyệt lập tức nhận đang dựa cửa sổ, nhịn khẽ gọi: "Trì... Trì Vũ!"

"Hả? Sao gọi sư tỷ nữa?"

Trì Vũ chống tay lên đầu, cợt Ly Nguyệt: "Chẳng đây gọi sư tỷ thiết ? Lại đây! Gọi thử nào!"

Với tư cách một kẻ nịnh nọt, Bạch Thanh Thu lập tức nhảy dựng lên, chỉ tay Trì Vũ mà hét lớn: "Tiện tỳ! Nếu họ tên Tống tha cho ngươi một mạng, ngươi sớm c.h.ế.t ! Vậy mà còn dám kiêu ngạo, thật sống c.h.ế.t!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-134.html.]

"Ngươi đang sủa cái gì thế?"

Nếu là đây, lẽ Trì Vũ còn sợ vài phần, nhưng bây giờ, tên tu vi vẫn dậm chân tại nửa bước Kim Đan, hề tiến bộ.

Trong khi nàng "súng" trong tay, sư tỷ ở phòng bên cạnh. Cùng lắm thương chút m.á.u, đó rút kiếm, sợ ?

"Tiện tỳ! Lão t.ử nể mặt ngươi lắm ! Có giỏi thì xuống đây! Xem xử lý ngươi thế nào!" Bạch Thanh Thu gào thét, mắt trợn trừng, ngừng phun lời cay độc.

Một kẻ phận thấp hèn, đến ch.ó cũng bằng, dám ngông cuồng như ! đằng chân lân đằng đầu!

"Đồ gà mờ, ngươi định xử ai?"

Bạch Tuyết từ cửa sổ bên cạnh thò đầu , bắt chước tư thế của Trì Vũ, nheo mắt hỏi: "Lại đ.á.n.h nữa ?"

C.h.ế.t tiệt!

Lại là con đàn bà dữ tợn !

Chỉ cần nhắc đến là thấy bực! Trận Bạch Tuyết đ.á.n.h cho nhừ t.ử, khiến tâm lý Bạch Thanh Thu gặp vấn đề, tu vi gần đây hề tiến triển.

Nhìn thấy khuôn mặt một nữa, phẫn nộ, e dè, bởi rõ ràng là đấu nàng.

Khi thấy tình hình giữa các bên căng như dây đàn, dường như sắp đ.á.n.h đến nơi.

Chưởng quầy vội vàng dàn hòa: "Ôi chao, chư vị! Hòa khí sinh tài, đừng nóng nảy như ! Hay là nghĩ cách giải quyết vấn đề phòng trọ !"

Sau đó ông về phía Bạch Thanh Thu, gượng : "Thật xin , phòng còn duy nhất là tầng , vị đại nhân bao hết , nếu các vị ở..."

Trì Vũ liền chen lời: "Cầu xin ! Có lẽ sẽ cân nhắc! Nếu , miễn bàn."

"Trì Vũ! Ngươi đừng quá đáng!" Người luôn im lặng từ nãy là Thẩm Kim Bân, cuối cùng cũng nhịn nữa, tức giận quát lớn.

"Hôm nay cứ quá đáng đấy! Làm gì nào?" Trì Vũ ngẩng cao cằm, vẻ mặt đầy thách thức.

Nàng từng quên, đây đám hành hạ nguyên chủ như thế nào.

Lúc nhẹ thì c.h.ử.i bới, lúc nặng thì đ.á.n.h đập.

Những cái tát, cái giẫm đạp lên nguyên chủ, xem nàng là con . Một cô nương lành, hành hạ đến mức trở thành kẻ cam chịu.

Nỗi hận , đừng hòng quên ! Nàng, Trì Vũ, chính là thù dai như !

"Được! Đồ tiện tỳ! Ngươi cứ đợi đấy! Sẽ ngày ngươi ! Chúng !"

Bạch Thanh Thu cao ngạo, dĩ nhiên đời nào chịu cúi đầu một nha rửa chân, dẫn đầu rời .

Ly Nguyệt Trì Vũ một cái, môi khẽ mấp máy, đầu theo.

Trì Vũ nhạt, vẫy tay với bóng lưng mấy , như chọc tức: "Đi cẩn thận nhé! Ban đêm đừng để chồn vàng tha nha!"

 

Loading...