Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 132

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:28:47
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là tiểu sư Trì Vũ."

"Thiên Trì Phong chúng cuối cùng cũng thêm thành viên mới! Tốt lắm!" Tô Vụ lưng về phía Trì Vũ khẽ gật đầu, vẫy tay,"Hai theo ."

Trì Vũ định bước lên đỡ , nhưng Tô Vụ phất tay áo, vẻ mặt kiêu ngạo : "Ngươi thể nghi ngờ đôi mắt của , nhưng xem nhẹ cảm giác về d.a.o động của !"

" mà..."

"Không nhưng nhị gì cả! Ta du lịch nhiều năm, từng để ai đỡ... Ái da!"

Câu còn dứt,"bốp" một tiếng, mặt của Tô Vụ đ.â.m thẳng cột phía .

Tại chỗ, m.á.u mũi chảy ròng ròng, một cái răng cửa cũng gãy.

giống như chuyện gì xảy , rên một tiếng, tiện tay lau m.á.u mũi, dựa tường dẫn hai tới một góc khuất.

"Ngũ sư , chúng ..."

"Không cần nhiều!"

Tô Vụ lập tức cắt ngang lời của Trì Vũ, ngẩng cằm, vẻ mặt kiêu ngạo: "Hai các ngươi đến đây với mục đích gì, sớm rõ!"

"Ta mở miệng, ?"

Trì Vũ tin, đáp: "Huynh đang khoác lác ?"

Qua tiếp xúc ngắn ngủi, vị ngũ sư để cho Trì Vũ một ấn tượng rõ ràng: Có chút thực lực, nhưng thích vẻ!

"Khoác lác?"

Tô Vụ nhạt, lưng về phía Bạch Tuyết, : "Chẳng lẽ ngươi với tiểu sư rằng thể thấu tỏ thiên cơ ?"

Vừa , lấy từ trong lòng một chiếc mai rùa đen bóng, giơ qua đầu lắc mạnh, tạo tiếng "rào rào" vang lên từ bên trong.

Thật thất lễ!

Ngũ sư của !

Ngươi thật sự khoác lác!

Ánh mắt Trì Vũ về phía bất giác thêm vài phần kính nể.

Tô Vụ đập mạnh n.g.ự.c, dõng dạc : "Hai vị sư cứ yên tâm, ở đây, căn bản cần hai tay, cứ xem hành động!"

"Đám tà tu, quái tu , mặt cũng chỉ là bùn đất!"

Bạch Tuyết rõ ràng tin, bĩu môi: "Lợi hại như , mù?"

Xem kìa, đứa trẻ , đ.â.m chỗ đau khác – mặc dù cũng .

Trì Vũ hắng giọng: "Chúng chỉ tò mò thôi, nếu ... thì hỏi tiếp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-132.html.]

"Chẳng giấu." Sự việc qua nhiều năm, Tô Vụ cũng còn để bụng, thản nhiên : "Bảy năm , vị hôn thê của đến tận nơi hủy hôn..."

Vị hôn thê!

Trong đầu Trì Vũ lập tức hiện lên một cái tên, nàng thốt lên: "Liễu Như Yên!"

"Sao ngươi ?" Tô Vụ kinh ngạc.

"Ta từng gặp nàng ."

Trì Vũ thành thật trả lời, thầm bổ sung trong lòng: Thậm chí còn lừa nàng một phen, túi trữ vật in hình uyên ương của nàng vẫn trong tay đây!

"Cái gì! Nàng... nàng cũng tới đây ?"

Sắc mặt Tô Vụ lập tức đổi, vô thức rụt góc, giọng chút run rẩy: "Không ! Ta trốn ngay, thể để nàng cũng ở đây."

Phản ứng càng khiến Trì Vũ thêm tò mò.

Nàng túm lấy , giữ : "Bình tĩnh! Đó là chuyện cũ . Mau kể xem, gì mà mỗi khi nhắc tới , nàng vẻ hận đến ?"

"Không như ngươi nghĩ ." Tô Vụ xổm xuống, dần lấy bình tĩnh.

Hắn với giọng trầm ngâm: "Bảy năm , nàng tới hủy hôn. Khi đó, còn trẻ, cũng mù, nên lỡ một câu "Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thường thiếu niên nghèo"..."

"Rồi mặt , lập giao ước năm năm, kẻ nào thua sẽ nô bộc cho ."

Không chứ, đúng kiểu tình tiết của tiểu thuyết!

Hóa ngũ sư , còn khí chất của nhân vật chính.

Trì Vũ gật đầu, tiếp tục truy hỏi: "Rồi đó thì ?"

"Sau đó mù."

Nói đến đây, vẻ mặt Tô Vụ trở nên vô cùng bi phẫn.

Hắn vỗ mạnh tường, nghiến răng nghiến lợi : "Đêm hôm đó, một kẻ mặc áo đen đột nhập phòng , một lời, liền móc lấy mắt ..."

"Móc thẳng! Trời ạ, móng tay còn dài như thế..." Tô Vụ kể mô tả,"Ngươi , lúc đó đau kinh khủng!"

"Xì-" Trì Vũ mà rùng , hình ảnh đó thật quá tàn nhẫn để tưởng tượng.

Sau một giây xót xa, nàng vỗ vai , an ủi: "Ta đồng cảm với nỗi bất hạnh của , nhưng chuyện liên quan gì tới Liễu Như Yên?"

"Ngươi hết ."

Tô Vụ nuốt nước bọt, kể tiếp: "Kẻ áo đen đó, dám chắc chắn, chính là đại cung phụng của nhà họ Liễu! Chỉ tiếc là sư tôn ngang qua đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ, kịp tự tay báo thù."

"Ta hiểu !"

Trì Vũ bừng tỉnh: "Liễu Như Yên một mặt chấp nhận giao ước năm năm với , mặt khác phái tới mù! Quả thật tâm địa quá độc ác!"

 

Loading...