kịp nhấc chân, lão một bàn tay nhỏ nhắn bóp c.h.ặ.t lấy cổ.
"Tha..."
"Bốp!" Lời cầu xin của lão già tóc trắng còn kịp hết thì đầu nổ tung thành từng mảnh.
Những kẻ khác thấy lập tức quên hết thứ, hoảng hốt chạy trốn tứ phía như ch.ó cụp đuôi.
"Phong chi vũ, xiết sát!"
Theo tiếng thì thầm của Diêm Diên, bầu trời bỗng chốc tối sầm , vô lông vũ trắng như tuyết rơi xuống từ cao.
"Aaa!!"
Tiếng hét t.h.ả.m thiết của đám tà tu vang lên, khiến Trì Vũ cảm thấy da đầu tê dại.
Nàng tận mắt chứng kiến từng sống sờ sờ nghiền thành đống thịt vụn.
Ra tay thật độc ác!
, ngươi mở chiêu lớn như , nghĩ tới tính mạng của đồng đội ?
Sợ thương bởi đòn nhầm, Trì Vũ vội cúi xuống đất, còn thuận tay lấy một cái nồi rách che đầu.
"Tản!"
Chỉ trong một cái b.úng tay, đám tà tu giải quyết gọn ghẽ. Diêm Diên phất nhẹ tay áo lên trung, những chiếc lông vũ đầy trời lập tức tan biến, để dấu vết.
Nàng từ từ đáp xuống mặt đất, khẽ mỉm với Trì Vũ: "Kết thúc ."
Nguy cơ giải trừ, Trì Vũ mạnh dạn bước tới gần Diêm Diên.
"Cảm ơn các ngươi!" Vẻ mặt Diêm Diên đầy cảm kích, ánh mắt dừng Bạch Tuyết.
"Nhìn gì?"
Bạch Tuyết ánh mắt của nàng tới phát hoảng, vô thức lùi hai bước.
"Xin !" Diêm Diên vội vàng xua tay, giải thích: "Ta ác ý, chỉ là tò mò, tại ngươi huyết mạch của Thần Hoàng thượng cổ?"
Thần Hoàng thượng cổ, tuyệt diệt từ hàng ngàn năm .
Vậy mà nay xuất hiện một tu sĩ nhân loại!
Điều khiến nàng tài nào hiểu nổi.
Bạch Tuyết suy nghĩ một chút nghiêm túc trả lời: "Cái hỏi mẫu ."
"À... Vậy mẫu ngươi..."
"C.h.ế.t ."
Diêm Diên: "..."
Ý ngươi là đang trêu đùa ?
"Nói , ngươi là ai? Sao đám tà tu theo dõi?" Đang bận rộn lục lọi tài sản của đám c.h.ế.t, Trì Vũ tiện miệng hỏi.
"Ta..." Đối mặt với câu hỏi của Trì Vũ, Diêm Diên do dự một chút, cũng phận của , đồng thời một nữa bày tỏ lòng ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-129.html.]
Dù , nếu hai tay, nàng hẳn bỏ mạng tại đây .
Trì Vũ dậy, hào phóng phất tay: "Cảm ơn thì cần nữa... Chuyển sang cái gì thực tế hơn !"
Tha cho nàng, vì nàng là một thực dụng.
"À..." Sự thẳng thắn của Trì Vũ khiến Diêm Diên ngẩn .
Câu tiếp theo của đối phương càng khiến nàng dở dở .
"Cái kiểu lấy báo đáp thì miễn, thích dạng đó."
Còn xem chứ!
Diêm Diên lẩm bẩm trong lòng, tay nhỏ thò túi trữ vật, lấy một chiếc lông vàng đưa qua.
Ý gì đây? Ta vất vả đến c.h.ế.t, mà chỉ đáng giá một chiếc lông chim?
Trì Vũ khẽ cau mày, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy.
Chiếc lông mang theo cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương, đồng thời tỏa d.a.o động linh lực nhè nhẹ.
Diêm Diên giải thích: "Đây là tín vật Phong chi vũ của tộc Bách Vĩ Diên , cầm nó đến tộc , ngươi thể thực hiện một điều ước!"
Thần đèn Aladdin ?
"Chắc chắn điều ước nào cũng chứ?" Trì Vũ liếc mắt , ánh mắt lóe lên vẻ tham lam.
"À..." Diêm Diên gãi gãi sống mũi, gượng: "Về lý thuyết là như , nhưng điều kiện tiên quyết là quá đáng."
Ngươi thể mở miệng đòi tất cả tài nguyên của gia tộc, bắt cả tộc tự sát... Điều đó quả thật khó .
Được ! Quả nhiên, quyền giải thích cuối cùng luôn thuộc về phía chính thức.
Trì Vũ tiện tay nhét lông chim túi trữ vật, định thêm vài câu, thì thấy một tiếng kêu từ xa truyền tới.
Sắc mặt Diêm Diên lập tức đổi: "Là trưởng lão gia tộc đến tìm , ... , chúng duyên gặp !"
"Ê, khoan !"
Nhìn nàng dang cánh chuẩn bay lên trời, Trì Vũ nhảy bật lên, túm lấy cổ chân kéo nàng xuống: "Hỏi đường , Linh Thú Sơn Mạch thế nào?"
"Linh Thú Sơn Mạch?"
Diêm Diên Trì Vũ với vẻ mặt kỳ quái: "Đây là Hoang Nguyên Vô Tận, tiếp sẽ tới Huyết Hải Thông Thiên, các ngươi... ngược hướng !"
Quả nhiên! Nghe xong, Trì Vũ tự vỗ trán.
Để sư tỷ dẫn đường, đúng là sai lầm lớn nhất của chuyến !
Mà sư tỷ lúc vẫn nhận sai lầm của , đang xổm đất, ăn xoay cái bánh bao trong tay.
"Thôi , gặp !"
Nhìn Diêm Diên biến mất dấu vết, Trì Vũ bất đắc dĩ xoa xoa thái dương, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của sư tỷ, : "Đi thôi! Quay nào."
"Ừm-"...