Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 121

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:28:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ mà xem, t.ử Thiên Đan Phong của bà cộng hơn ba ngàn , t.ử Thiên Trì Phong chỉ cần một bàn tay là đếm hết.

"Lần tông môn nhiệm vụ, khi bàn bạc giữa tông chủ và các trưởng lão, quyết định giao cho Thiên Trì Phong các ngươi đảm nhận. Các ngươi xuống núi ?"

Có nhiệm vụ?

Điều đó chẳng nghĩa là thể danh chính ngôn thuận xuống núi ?

Quá tuyệt vời!

Trì Vũ và Bạch Tuyết , gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Thạch Vân thận trọng hỏi: "Không nhiệm vụ là gì?"

"Các ngươi tự xem ." Bạch Liên Thánh Cô đưa ngọc giản cho họ.

Trong lúc đang xem nội dung ngọc giản, bà tiếp lời: "Lần xuống núi chắc chắn sẽ nguy hiểm. Để đảm bảo an , sẽ cho các t.ử truyền của Thiên Đan Phong theo cùng..."

"Không cần!" Cả bốn đồng thanh cắt ngang lời bà.

"Ta hỏi ý kiến các ngươi!"

Bạch Liên Thánh Cô quát lớn, sắc mặt nghiêm : "Đừng vì đạt hạng nhất đại hội mà sinh lòng kiêu ngạo!"

Thấy bốn cúi đầu im lặng, giọng bà mềm đôi chút: "Sư giao các ngươi cho , đó là sự tin tưởng. Ta cũng mong các ngươi hãy tin tưởng !"

"Nếu ai trong các ngươi xảy chuyện gì, ăn thế nào với đây?"

"Chúng con hiểu , việc theo sự sắp xếp của Thánh Cô." Thạch Vân là đầu tiên lên tiếng.

Ba còn cũng gật đầu theo.

"Được , tất cả mau về chuẩn ! Sáng mai tập trung tại đại điện."

Sau khi đuổi họ , Bạch Liên Thánh Cô lặng lẽ bước tới một hang động bí mật.

Dạo quanh cửa động một hồi lâu, bà cuối cùng nỡ phiền bên trong.

Khi bà định rời , giọng của Liễu Vô Cực từ trong động vọng : "Sư , chuyện gì ? Hay đứa nào lời?"

t.ử của , chẳng đứa nào lời cả!

Bạch Liên Thánh Cô tiếp tục chủ đề đó, mà thuật ý kiến của chưởng môn và các trưởng lão.

Liễu Vô Cực sự lo lắng của bà, giọng điềm tĩnh :

"Nếu thì cứ để chúng . Đệ t.ử của cần tham gia."

Nghe , Bạch Liên Thánh Cô nhíu mày: "Huynh chẳng lo lắng chút nào ..."

"Lo lắng thì ích gì?" Giọng thở dài của Liễu Vô Cực vọng : "Nếu những bông hoa mãi ở trong nhà kính, khi gặp mưa gió sẽ tàn úa."

"Tu tiên vốn là nghịch thiên mà , trưởng thành qua những vấp ngã, trở nên mạnh mẽ qua những thử thách."

"Ta hiểu !" Bạch Liên Thánh Cô gật đầu: "Nói , sắp xếp thế nào, sẽ truyền đạt ."

"Nhiệm vụ , chỉ cần Trì Vũ và Bạch Tuyết tham gia là đủ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-121.html.]

"Gì cơ? Chỉ hai đứa chúng nó thôi ?" Bạch Liên Thánh Cô ngạc nhiên, ngờ Liễu Vô Cực sắp xếp như .

Bỏ qua Thạch Vân mạnh nhất, đang nghĩ gì đây?

"Ừ, Bạch Tuyết gan , Trì Vũ cẩn thận. Hai đứa chúng cùng sẽ vấn đề gì. Còn Nguyệt Sương và Thạch Vân, kế hoạch khác. Cứ ..."

Nghe xong, Bạch Liên Thánh Cô im lặng hồi lâu, cuối cùng : "Huynh nên thu thêm vài t.ử . Thật đấy, thì đến lúc trăm tuổi, ngay cả khiêng quan tài cũng đủ ."

Hiếm khi nghiêm túc như bà buông lời đùa cợt.

Giọng của Liễu Vô Cực khựng : "Sư , ngươi đang nguyền rủa !"

"Với sức khỏe của ... Thôi , cứ bế quan cho , phiền nữa." Bạch Liên Thánh Cô xoay rời . ...

Một tháng về động phủ, khi đẩy cửa bước , thấy những đồ vật quen thuộc, lòng Trì Vũ bỗng ngập tràn cảm giác bồi hồi.

"Ngươi về ?"

Nếu trong suốt thời gian nàng vắng mặt, ai là mong nhớ nàng nhất, thì chắc chắn đó là A Phiêu.

Suốt một tháng, nàng mong ngóng từng ngày, chỉ để chờ Trì Vũ – nếu , ai sẽ thử độc d.ư.ợ.c mới luyện của nàng đây?

Nhận lấy đôi dép A Phiêu đưa, Trì Vũ thuận miệng hỏi:"Ta vắng, ngươi gây chuyện đấy chứ?"

"Ta là A Phiêu đàng hoàng, tâm tư xa chứ! Ủa? Ngươi đột phá ?"

Phát hiện đối phương đạt Trúc Cơ, trong mắt A Phiêu hiện lên vẻ kinh ngạc.

Vốn tưởng với tư chất của nàng, cả đời cũng chỉ dừng ở Luyện Khí.

Không ngờ mới một tháng gặp, nàng đột phá Trúc Cơ!

Thật vô lý!

Nhớ khi còn sống, nàng mất nửa năm trời mới từ đỉnh Luyện Khí lên Trúc Cơ, dù linh căn tuyệt phẩm hỗ trợ.

Còn nàng , chẳng lẽ là "h.a.c.k" ?

"Chỉ là Trúc Cơ thôi mà, gì to tát ." Trì Vũ thản nhiên phất tay, bước về phòng .

Nằm chiếc giường lớn, nàng cảm nhận một sự ấm áp từng .

Chợp mắt bao lâu, tiếng gõ cửa vang lên.

A Phiêu mang một khay bánh ngọt bay tới bên cửa sổ, khuôn mặt tươi vô hại: "Nghe ngươi cấm túc, chắc những ngày qua ăn uống ngon lành, thử bánh ."

"Ngươi cũng bánh ?" Trì Vũ kinh ngạc, cầm lấy một miếng bánh bỏ miệng.

"Thấy thế nào?" A Phiêu háo hức hỏi.

"Ngon!" Trì Vũ nuốt bánh, gật đầu khen: "Rất ngon!"

"Ngon thì ăn nhiều nhé!"

Trong lòng A Phiêu thầm: Đĩa bánh , trông thì là bánh ngọt, nhưng thực là độc d.ư.ợ.c đội lốt mỹ thực!

 

Loading...