Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 118

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:28:33
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa già keo kiệt, xí, tính khí kỳ quặc, còn ngớ ngẩn?

Ta đường đường là tông chủ một phái mà trong lòng hai ngươi hình tượng như ?

Nguyệt Vô Ngân suýt chút nữa nhịn mà cho mỗi nàng một cái cốc đầu.

Ta để các ngươi cấm địa là để kiểm điểm! Không để bàn luận về !

Hơn nữa, lão phu nào tệ như các ngươi ? Ít nhất về nhan sắc, dám là phong độ ngời ngời, nhưng cũng dính dáng gì đến chữ cả.

" mà thỉnh thoảng lão già cũng chút lương tâm..."

Nghe , Nguyệt Vô Ngân lạnh, lão lương tâm thì , nhưng các ngươi vô lương tâm thì chắc chắn .

"Khụ-" Nguyệt Vô Ngân tiếp tục ẩn nấp nữa, khẽ ho một tiếng, định cắt ngang lời Bạch Tuyết.

dường như Bạch Tuyết thấy, tay chống cằm, tay vẽ vòng tròn mặt đất, tiếp tục tự : " phần lớn thời gian, lão già vẫn điều..."

"Sư tỷ!!"

Nhìn thấy lưng một gương mặt đen như than của Nguyệt Vô Ngân, Trì Vũ vội vàng kéo kéo ống tay áo của Bạch Tuyết, hiệu nàng đừng nữa.

"Ôi dào, tiểu sư , đừng cắt ngang chứ!" Bạch Tuyết để ý, tiếp tục phàn nàn: "Ta kể ngươi , Vân trưởng lão của Lãnh Nguyệt Tông tỏ tình với lão, lão ăn thứ gì mà mắng một trận thậm tệ! Không hiểu trong cái đầu heo đó đang nghĩ gì nữa, còn nữa, còn nữa..."

"Khụ khụ!" Thấy nàng còn định vạch thêm "bộ mặt đen tối" của , Nguyệt Vô Ngân ho hai tiếng nặng nề.

Tưởng rằng nàng sẽ im miệng, ai dè Bạch Tuyết vẫn tỉnh bơ: "Lần bụng giới thiệu cho lão một mối, thế mà lão dứt khoát từ chối, gì cả. Ta thôi đ.á.n.h lão , thật sự..."

"Khụ khụ khụ!!!"

"Sư tỷ, xin tỷ! Đừng nữa!"

Ngươi đ.á.n.h , nhưng e rằng còn đ.á.n.h ngươi hơn đấy!

Trì Vũ vươn tay nhỏ nhắn, mạnh mẽ véo một cái eo của Bạch Tuyết, chỉ về phía : "Tỷ phía ."

"Ôi trời, lười đầu!" Bạch Tuyết uốn éo ,"Muội đừng véo , nhột."

"Nhột hả? Thế ngươi sợ đau ?" Nguyệt Vô Ngân cuối cùng nhịn nữa, lên tiếng, đồng thời dùng ngón tay ấn mạnh đầu của Bạch Tuyết.

"Hả?" Bạch Tuyết cuối cùng cũng phản ứng, đầu , ngơ ngác Nguyệt Vô Ngân,"Lão... ơ, tông chủ đại nhân, đến từ lúc nào thế? Ăn cơm ?"

Ăn cơm?

Ta các ngươi tức no ! Còn ăn gì nữa!

"Vừa đến." Nguyệt Vô Ngân như , hỏi: "Hai ngươi gì mà hăng say thế?"

"À, đang kể cho tiểu sư về những chiến tích dũng ngày xưa của tông chủ đại nhân! Thật đấy, chúng cực kỳ ngưỡng mộ !" Vừa , quên nháy mắt với Trì Vũ,"Muội đúng , tiểu sư ?"

Sư tỷ của , đây kéo xuống hố lửa ?

nếu gật đầu, vẻ nể tình.

"Ờ... đúng, đúng ." Trì Vũ ôm mặt, bất đắc dĩ gật đầu.

Hừ, nếu tận tai , suýt nữa tin lời dối của các ngươi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-118.html.]

Nguyệt Vô Ngân chỉ cảm thấy gan đau nhói, lão vung tay áo, lạnh giọng : "Hai ngươi tiếp tục kiểm điểm ở đây cho ! Bao giờ sai, mới thả các ngươi ngoài!"

Nhìn bóng lưng Nguyệt Vô Ngân khuất xa, Bạch Tuyết khổ sở : "Xong , nghi lão thấy gì đó..."

Còn cần nghi ? Trì Vũ đỡ trán, đáp: "Chỉ sợ là cái gì cũng ."

"Thôi kệ , thì chứ . Tiểu sư , bắt thêm một con Linh Vĩ Quy, tối nay chúng thêm món ?"

"Sư tỷ vui là ."...

Một tháng trôi qua nhanh.

Hai sư tỷ ở trong cấm địa, đói thì nướng linh vĩ quy, buồn ngủ thì ngã lưng ngủ luôn, cuộc sống thoải mái vô cùng.

Nhờ linh vĩ quy bổ dưỡng, cộng thêm linh khí tràn đầy trong cấm địa, tu vi cả hai đều tiến bộ thần tốc.

Lúc rời khỏi cấm địa, Trì Vũ đạt đến Trúc Cơ tầng hai, còn Bạch Tuyết - kẻ mê ăn uống - trực tiếp nhảy lên Trúc Cơ tầng năm.

Với kết quả , Nguyệt Vô Ngân cảm thấy hài lòng. Lão vuốt râu, gật đầu liên tục: "Không tệ, xem nỗi khổ tâm của lão phu cũng uổng phí!"

"Được , các ngươi thể ! Nhớ ngoài t.ử tế! Lần còn dám gây chuyện..."

"Ồ-" Trì Vũ ngẩng đầu trời (mặt trời thật sáng quá).

"Ừm-" Bạch Tuyết cúi đầu đất (cỏ xanh thật ).

Rất !

Quả nhiên vẫn là qua loa như khi!

Lần phạt cấm túc , xem cũng thành vô ích .

"Ợ-" Bạch Tuyết đ.á.n.h một cái ợ no nê, lưu luyến ngoái đầu về phía cấm địa.

"Đứng !" Hai bước vài bước, bỗng nhiên gọi giật .

Ánh mắt nghi hoặc của Nguyệt Vô Ngân lướt qua hai , miệng lão bỗng thốt lên một câu: "Sao cảm giác... hai ngươi béo lên thì ?"

Không lý.

Linh Vĩ Quy trong hồ cấm địa gần như ăn đến tuyệt chủng, béo mới là lạ!

"Sao thể chứ?" Trì Vũ lập tức lắc đầu, lời dối bật chút do dự: "Con và sư tỷ chỉ quá lâu, nên phù thôi."

", đúng !" Bạch Tuyết vội vàng phụ họa.

"Thật thế ?" Nguyệt Vô Ngân cũng suy nghĩ nhiều, phất tay bảo hai rời .

Chờ hai khuất, lão chậm rãi bước cấm địa, thấy phía tế đàn là một đống vỏ Linh Vĩ Quy chất cao như núi, lập tức cảm thấy gan đau nhói.

Hai đứa trời đ.á.n.h !

Linh Vĩ Quy là linh thú cực kỳ quý giá! Vốn định nuôi béo đem bán, lấy tiền sửa sang tông môn! Kết quả hai đứa đó ăn sạch sành sanh!

Không gì để , khoản nợ cứ ghi lên đầu tiểu sư ! Dù hai thiên tài , cũng đều do một tay dạy dỗ mà . . .

 

Loading...