Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 117

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:28:32
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng dậy, xung quanh.

Cấm địa vô cùng âm u, bốn phía đều mọc đầy những cây cổ thụ hình thù kỳ quái.

Những cơn gió lạnh rít qua tai khiến nàng bất giác rùng .

Phía là một kiến trúc hình tròn giống như tế đàn, xung quanh một hồ nước sâu thấy đáy, dường như thứ gì đó đang bơi lội bên trong.

Bạch Tuyết chạy nhanh tới, thứ sinh vật trong hồ lập tức lặn xuống đáy nước, rõ ràng là sợ .

"Sư tỷ, là để kể chuyện cho tỷ ..."

"Suỵt!"

Lúc Bạch Tuyết chẳng còn tâm trạng nào để chuyện, nàng giơ tay động tác hiệu im lặng với Trì Vũ, ánh mắt dán c.h.ặ.t cái bóng đen trong hồ nước gần đó.

Trì Vũ lập tức đoán ý định của nàng: "Sư tỷ, tỷ định..."

"Đó là Linh Vĩ Quy, bổ lắm! Đừng gì cả!"

Bạch Tuyết như một con mèo đang rình mồi, sấp bất động bờ. Ngay khi Linh Vĩ Quy thò đầu lên mặt nước để thở, nàng lập tức tay nhanh như chớp.

"Soạt-"

Cú bắt nhanh chuẩn. Linh Vĩ Quy còn kịp phản ứng thì đôi tay mũm mĩm của nàng kéo lên khỏi mặt nước.

"Ta bắt , bắt !"

Bạch Tuyết hớn hở vô cùng, chờ đợi thêm, liền há miệng định c.ắ.n thẳng mai rùa.

"Cạch-"

Một tiếng vang lên, mai rùa quá cứng, chỉ để vài vết răng đó.

"Sư tỷ, tỷ ..."

"Không , kén ăn."

Bạch Tuyết đầu Trì Vũ, đó tiếp tục gặm mai rùa.

Tỷ thật sự sợ mẻ răng ?

Trì Vũ khổ, vội giật con rùa từ tay nàng, nghiêm giọng: "Ăn sống thế sẽ sinh giun sán trong bụng đấy!"

"Thật ?"

Bạch Tuyết sờ bụng, lẩm bẩm như ngốc nghếch: "Chẳng trách mỗi tháng đều đau bụng, còn tự dưng chảy m.á.u..."

Ngốc quá!

Đó là kinh nguyệt của tỷ chứ còn gì nữa!

Trì Vũ xoa đầu nàng, đó cả hai liền dùng những gì sẵn trong cấm địa để bắt đầu một buổi tiệc nướng ngoài trời.

"Tiểu sư , bắt đầu ăn ?"

Bạch Tuyết nhỏ dãi ròng ròng, đây thứ mười chín nàng hỏi câu .

Nhìn con Linh Vĩ Quy đang nướng kêu xèo xèo, ánh mắt nàng sáng như lục lạc.

"Đừng vội, còn thiếu chút lửa nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-117.html.]

Trì Vũ xoay con rùa giá nướng, tiện miệng hỏi: "Nói mới nhớ, chúng nướng thứ liệu gây rắc rối gì ?"

"Yên tâm! Vật nuôi trong hồ ước nguyện chẳng để ăn ?"

Lời chẳng sai chút nào!

thứ cũng chẳng giá trị để ngắm. Trì Vũ cảm thấy vô cùng hợp lý, gật đầu đồng ý.

Chừng một nén nhang , thấy rùa chín tới, Trì Vũ : "Có thể ăn ."

"Tiểu sư , tay nghề của ngươi thật giỏi!"

Bạch Tuyết ăn tấm tắc khen.

"Chứ còn gì nữa, từng học việc ở quán nướng suốt hai năm rưỡi mà!"

Kiếp , ước mơ của Trì Vũ là trở thành bà chủ một quán nướng.

Chỉ bà chủ, cần nướng, chỉ cần ăn.

Tiếc là trời chiều lòng ...

Hai nhanh ch.óng tận hưởng bữa tiệc trong cấm địa. Một con đủ thì thêm một con, dù trong hồ cũng còn nhiều, sợ tuyệt chủng. ...

Trong khi đó, ở ngoài.

Đại tỷ thí khép ...

Thiên Trì Phong bất ngờ tỏa sáng, giành ngôi quán quân.

Nguyệt Vô Ngân trở về động phủ, định tâm tĩnh tọa để tu luyện, nhưng mí mắt cứ giật liên hồi.

Nghĩ tới cặp "oan gia" trong cấm địa, lão khỏi nhíu mày.

Trong lòng cứ dự cảm, hai đó tụ với nhất định sẽ gây chuyện.

Không ! Lão tự đến xem mới !

Nguyệt Vô Ngân hề do dự, lắc một cái xuất hiện gần cấm địa.

Từ đằng xa, lão thấy giọng của Bạch Tuyết truyền đến: "Tiểu sư , , lão già bề ngoài chính trực, nhưng thật ! Bụng đầy mưu mô xảo quyệt!"

Trì Vũ: "Thật giả ? Lão già đó giống loại như thế mà!"

Nguyệt Vô Ngân tò mò, cái "lão già" mà hai nàng tới, là ai đây?

Thế là lão vận dụng bí pháp, ẩn nấp hình, lặng lẽ tiếp cận hai từ phía .

"Dĩ nhiên là thật ! Ta cho nha-"

Đến đây, giọng của Bạch Tuyết hạ thấp vài phần: "Ta lão cứ vài ba ngày xuống núi, lấy cớ trao đổi kinh nghiệm tu luyện, nhưng thật là trò chuyện mật với một đống bà lão!"

"Ta thấy lão đúng là chồn vàng chúc Tết gà, chẳng ý gì! Chắc chắn là đang thèm nhan sắc của !"

"Người lớn tuổi , tìm đạo lữ cũng chuyện lạ, nếu thì tông môn chúng đứt đoạn hương khói ."

Nghe đến đây, Nguyệt Vô Ngân thể chắc chắn, cái "lão già" mà hai nàng tới, chính là lão.

"Hừ, lão già keo kiệt, xí, tính khí kỳ quặc, còn chút ngớ ngẩn, thế mà điều kiện như , ai mà để mắt đến lão chứ?"

"Cũng đúng!"

 

Loading...