Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 116

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:28:31
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya thanh vắng.

Cả Vân Khê Tông chìm trong yên lặng.

Một bóng lén lút trèo qua tường, lẻn nơi ở của tông chủ Nguyệt Vô Ngân.

Mái tóc hồng đặc trưng đó, ngoài Bạch Tuyết thì còn ai đây nữa?

Lúc , trong động phủ tối đen như mực, Bạch Tuyết mạnh dạn đoán rằng bên trong hoặc là ngủ, hoặc là c.h.ế.t.

"Lão già c.h.ế.t tiệt! Làm tông chủ thì ghê gớm lắm ?"

Bạch Tuyết lầm bầm dùng chân đạp nát đám linh thảo mà Nguyệt Vô Ngân cẩn thận chăm sóc.

Làm xong vẫn hả giận, nàng còn nhặt một tảng đá, định ném thẳng cửa sổ.

lúc , một cơn gió lạnh thổi qua từ phía .

Bạch Tuyết rùng , lẩm bẩm: "Lạ thật, tự nhiên thấy lạnh thế nhỉ?"

"Ném ! Sao ném?"

Giọng của tông chủ Nguyệt Vô Ngân vang lên từ phía khiến Bạch Tuyết giật nảy , tảng đá trong tay suýt chút nữa đập trúng chân.

Quay đầu , nàng thấy Nguyệt Vô Ngân ngay lưng từ lúc nào, khuôn mặt u ám đáng sợ.

Bạch Tuyết lập tức xoay bỏ chạy.

với chút tu vi ít ỏi của nàng, thể thoát khỏi Nguyệt Vô Ngân? Chỉ với một cái phất tay, một sợi dây thừng vàng óng trói c.h.ặ.t nàng .

"Ngươi định gì? Mau thả ! Không thì sẽ gọi đến đấy!"

Nhìn mặt giãy giụa ngừng, Nguyệt Vô Ngân tức giận buồn .

Lão chọc ngón tay lên trán nàng, hỏi: "Ta định gì? Câu hình như lão phu hỏi ngươi mới đúng chứ? Nửa đêm canh ba mò tới động phủ của gì?"

"Ta... mộng du ?"

Nói câu , Bạch Tuyết thông minh cảm thấy thật lanh trí.

"Mộng du? Ngươi nghĩ lão phu là trẻ con ba tuổi chắc?"

Nguyệt Vô Ngân lạnh lùng nàng: "Đừng tưởng , ngươi đến đây để trả thù lão phu! Hừ, ngờ các ngươi thâm tình nghĩa trọng như !"

"Thì ?"

Bị vạch trần, Bạch Tuyết dứt khoát che giấu nữa, nghểnh cổ lớn:

"Là ngươi lý! Tiểu sư nhà sai gì ? Dựa mà nhốt ? Ta phục!"

"Không phục? Được lắm! Nếu các ngươi tình thâm nghĩa trọng như , lão phu sẽ ác đến cùng. Ngươi cũng cấm địa suy nghĩ !"

Nguyệt Vô Ngân xách nàng lên, hóa thành một vệt cầu vồng, biến mất ngay tại chỗ. ...

Trong cấm địa.

Trì Vũ đang dựa một gốc cây lớn để điều chỉnh khí tức vì mất m.á.u quá nhiều.

Lúc , trong thức hải của nàng xuất hiện một thanh tiểu kiếm màu m.á.u.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-116.html.]

Nó uốn éo như trẻ con, phát tiếng nhõng nhẽo: "Đói! Ta đói! Máu, cần thêm m.á.u nữa!"

"Đói cái quỷ gì! Còn ồn ào nữa ném ngươi ngoài luôn bây giờ! Ta chiều nhé!"

Trì cô nương xưa nay quen chiều chuộng ai, huống chi—cái thứ còn chẳng .

Một tiếng quát lớn khiến thanh kiếm nhỏ lập tức im lặng, hờn dỗi thu một góc, thèm giao tiếp ý niệm với Trì Vũ nữa.

"Được lắm, đồ nghịch t.ử!"

Nàng bực bội nghĩ: Lẽ định mấy hôm nữa còn ban thưởng cho chút ít. Không cần thì thôi!

Không tốn sức cãi vã với nó, Trì Vũ nhắm mắt, bắt đầu vận linh lực chữa thương.

Không qua bao lâu, bỗng một tiếng "bịch", nàng mở mắt thì thấy Lục sư tỷ Bạch Tuyết xuất hiện mặt.

Trì Vũ vô cùng sửng sốt: "Sao tỷ tới đây?"

Bạch Tuyết lồm cồm bò dậy, đá mạnh kết giới cấm địa, chỉ bóng dáng xa dần mà hét lớn: "Lão già đáng c.h.ế.t! Ngươi cứ chờ đó cho !"

Không hiểu chuyện gì, Trì Vũ vội chạy phủi bụi nàng, hỏi:

"Sư tỷ, tỷ cũng nhốt đây thế?"

"Lão già đó dựa việc tông chủ mà bắt nạt tiểu sư nhà . Ta lên động phủ lý luận với lão, kết quả là lão phân rõ trái, ném đây luôn! Thật quá đáng!"

Nghe , Trì Vũ cảm động bật .

Người vẫn , cánh tay vặn đùi, nhưng sư tỷ thì khác, dù đối phương là hoàng đế trời cao, nàng vẫn dám liều mạng!

Trong từ điển của nàng, chẳng hề chữ "sợ".

"Sư tỷ, thực nơi ."

Vân Khê Tông một thời gian, Trì Vũ nhận linh khí trong cấm địa đậm đặc hơn gấp nhiều so với nơi khác, thực sự là một địa điểm tuyệt vời để tu luyện.

Lúc , nàng mơ hồ cảm thấy hành động của tông chủ Nguyệt Vô Ngân vẻ như mang một ý đồ khác.

"Ta thấy chút nào!"

Bạch Tuyết tức tối phịch xuống, xoa xoa bụng, vẻ mặt đáng thương : "Tiểu sư , đói quá-"

Ra ngoài vội quá, nàng quên mang theo túi trữ vật.

Lúc nàng chỉ mong hai cái bánh bao lót , thì một chiếc bánh ngô cũng lắm .

"Ta cũng đói."

Trì Vũ bất đắc dĩ lật ngược túi trữ vật, trong đó ngoài linh thạch và chiếc nồi rách thì chẳng còn gì cả.

Huống hồ nàng vốn thói quen cất đồ ăn trong túi.

"Ráng nhịn ! Chắc lát nữa sẽ mang cơm tới. Hoặc là ngủ một giấc, ngủ sẽ thấy đói nữa."

" ngủ !"

Đói đến phát điên, trong đầu Bạch Tuyết chỉ một suy nghĩ: kiếm gì đó ăn cho đỡ đói!

 

Loading...