Tiểu Sư Muội Đừng Lười Biếng Nữa, Cả Tông Môn Sắp Toang Rồi! - Chương 425: Điên Rồi Cũng Tốt

Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:23:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba kiếm cùng xuất , lập tức kiếm khí tung hoành, cả bầu trời Đoạn phủ như xé toạc, những luồng linh lực hỗn loạn ngũ sắc hoành hành. Mặc Dương Kiếm bá đạo tuyệt luân, kiếm khí như giao long đen, giương nanh múa vuốt; Bích Lạc Kiếm sấm sét nhảy múa, kiếm quang đến , sấm sét sinh ; Luyện Thu Kiếm nhẹ nhàng phiêu dật, kiếm ảnh như lá thu bay lượn, kẽ hở nào .

 

U Minh Kiếm của Đoạn Dương tuy uy lực tầm thường, nhưng sự hợp kích của ba kiếm, dần dần lộ vẻ lực bất tòng tâm. Ông vốn tưởng dựa tu vi Hóa Thần kỳ, thể dễ dàng nghiền ép Ôn Tửu, ngờ tiểu bối khó đối phó như .

 

“C.h.ế.t tiệt! Sao thể!” Đoạn Dương gầm lên, hắc khí U Minh Kiếm càng thêm nồng, như ngọn lửa đen đang cháy, liều mạng chống đỡ thế công của ba kiếm.

 

Ông vung U Minh Kiếm, chống đỡ trái , trán rịn những giọt mồ hôi to như hạt đậu. Mỗi U Minh Kiếm va chạm với ba kiếm, đều phát tiếng nổ đinh tai nhức óc, Đoạn Dương chỉ cảm thấy hổ khẩu tê dại, khí huyết trong cơ thể cuộn trào.

 

“Kiếm pháp của tiểu bối , tinh diệu như !” Đoạn Dương trong lòng kinh hãi, ông phát hiện kiếm pháp của Ôn Tửu là một mực mãnh công, mà là công thủ kiêm , biến hóa khôn lường, khiến ông khó mà chống đỡ.

 

lúc Ôn Tửu đang đ.á.n.h hăng, Hoàng Tuyền Kiếm trong túi trữ vật của nàng khẽ rung lên, vỏ kiếm mơ hồ lóe lên một tia sáng vàng. Sự đổi nhỏ , trong trận chiến kịch liệt, hề khiến Ôn Tửu chú ý.

 

“Phụt!” Đoạn Dương phun một ngụm m.á.u tươi, hình loạng choạng, U Minh Kiếm suýt nữa tuột khỏi tay.

 

Ôn Tửu chớp thời cơ, ba kiếm cùng phát , như ba con giao long, đồng thời tấn công về phía Đoạn Dương.

 

“Ầm!”

 

Sau một tiếng nổ lớn, Đoạn Dương kiếm khí mạnh mẽ đ.á.n.h bay ngoài, ngã mạnh xuống đất, sống c.h.ế.t rõ.

 

Ôn Tửu hình lơ lửng giữa trung, trông vẻ như một nữ thần chiến tranh.

 

Nàng quanh, ánh mắt lạnh lùng, giọng rõ ràng truyền khắp Đoạn phủ: “Đoạn phủ tự ý chiếm đoạt linh lực long mạch, khiến cho linh khí Tây Hoang cạn kiệt, tu sĩ khổ tả xiết! Hôm nay, sẽ trả linh lực long mạch cho trời đất!”

 

Lời , trường xôn xao.

 

“Cái gì? Đoạn phủ chiếm đoạt linh lực long mạch?”

 

“Chẳng trách linh khí ở Mạc Sách Thành loãng như , Tứ Đại Thế Gia thể nhân tài xuất hiện lớp lớp, hóa là do họ tự giở trò!”

 

“Chúng Đoạn phủ lừa dối lâu như ! Còn tưởng là do thiên phú của chúng đủ!”

 

Các tu sĩ Tây Hoang căm phẫn tột cùng, họ vốn tưởng thiên phú tu luyện, ngờ là Đoạn phủ tước đoạt cơ hội trở nên mạnh mẽ.

 

Các gia chủ của ba đại thế gia còn sắc mặt tái mét, ngăn cản Ôn Tửu, phát hiện căn bản thể gì. Ngay cả lão tổ Đoạn gia cũng bại, họ còn thể cản Ôn Tửu ?

 

Đoạn Dương ngã đất, khó khăn mở mắt, Ôn Tửu đang lơ lửng giữa trung, trong mắt tràn đầy cam lòng và ghen tị. Ông cũng ngờ, thua một tiểu bối thấp hơn một cảnh giới!

 

“Tại ! Tại thua cô !” Đoạn Dương trong lòng gầm lên, một luồng cảm xúc tiêu cực mạnh mẽ trào dâng trong lòng, khiến ông khó thở.

 

Ghen tị, cam lòng, oán hận, đủ loại cảm xúc tiêu cực đan xen , như rắn độc gặm nhấm tâm trí ông .

 

“Không! Ta thể thua! Ta là lão tổ Đoạn gia! Ta là tu sĩ Hóa Thần kỳ! Ta mới là mạnh nhất!” Đoạn Dương trong lòng điên cuồng gào thét, nhưng thể ngăn cản tâm ma nảy sinh.

 

Hai mắt ông dần dần trở nên đỏ như m.á.u, tỏa một luồng ma khí khiến tim đập nhanh.

 

“A——” Đoạn Dương phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, rơi tâm ma.

 

Ma khí quanh Đoạn Dương cuồn cuộn, đôi mắt đỏ như m.á.u chằm chằm Ôn Tửu, khóe miệng cong lên một nụ âm u. Một khắc còn thoi thóp tàn, lúc bộc phát tốc độ kinh , như mũi tên rời cung b.ắ.n về phía Ôn Tửu. Biến cố bất ngờ , khiến tất cả mặt đều kịp đề phòng.

 

“Cẩn thận!” Phương T.ử Tấn và Sở Vân Phi gần như đồng thời kinh hô, giọng tràn đầy lo lắng.

 

Ngay cả Thanh Long vốn luôn bình tĩnh, cũng đòn tấn công bất ngờ của Đoạn Dương dọa cho giật , nhắc nhở Ôn Tửu cẩn thận, hóa thành một luồng lưu quang màu xanh, cố gắng Ôn Tửu đỡ lấy một kiếm .

 

Tuy nhiên, tốc độ của Đoạn Dương thực sự quá nhanh, như dịch chuyển tức thời, trong nháy mắt đến lưng Ôn Tửu, U Minh Kiếm mang theo ma khí nồng đậm, đ.â.m thẳng tim Ôn Tửu.

 

Trong gang tấc, một thanh kiếm màu vàng lặng lẽ xuất hiện lưng Ôn Tửu, kiếm kêu ong ong, lan tỏa một vòng gợn sóng vàng, vững vàng đỡ lấy đòn tấn công chí mạng của Đoạn Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-dung-luoi-bieng-nua-ca-tong-mon-sap-toang-roi/chuong-425-dien-roi-cung-tot.html.]

 

“Keng!”

 

Một tiếng kim loại va chạm đinh tai nhức óc vang vọng khắp trời đất, d.a.o động linh lực cuộn trào, như cuồng phong càn quét xung quanh, thổi bay quần áo của .

 

Chính Ôn Tửu cũng kinh hãi toát mồ hôi lạnh.

 

Nàng đột ngột hồn, bất giác nắm lấy thanh kiếm đột nhiên xuất hiện lưng. Tay cầm ấm áp, kiếm tỏa ấm nhàn nhạt, khiến nàng cảm thấy vô cùng an tâm.

 

Nàng cúi đầu , chính là Hoàng Tuyền Kiếm.

 

“Huynh , ngươi cuối cùng cũng tỉnh , còn tưởng ngươi c.h.ế.t !” Giọng vui vẻ của Bích Lạc Kiếm vang lên trong đầu Ôn Tửu, kiếm lắc lư lên xuống bên cạnh nàng, như một đứa trẻ hưng phấn.

 

“Ngươi mới c.h.ế.t.” Giọng trầm thấp của Hoàng Tuyền Kiếm truyền đến, mang theo một tia bất lực.

 

Ôn Tửu nhướng mày, trong lòng điên cuồng gào thét: A a a a a! Bích Lạc và Hoàng Tuyền, dễ thương quá ! Ngay cả giọng cũng hợp như ! Một hoạt bát lanh lợi, một trầm nội liễm, quả thực là một cặp đôi hảo! Cẩu lương bất ngờ , khiến nàng say sưa đến mức suýt nữa quên mất còn đang trong trận chiến.

 

Đoạn Dương một đòn trúng, thấy Ôn Tửu hề hấn gì, lập tức nổi giận. Mà điều khiến ông càng thêm phẫn nộ là, cứu Ôn Tửu, là chí bảo của Đoạn gia – Hoàng Tuyền Kiếm!

 

“Hoàng Tuyền! Ngươi dám phản bội Đoạn gia!” Đoạn Dương gầm lên, đôi mắt đỏ như m.á.u tràn đầy sự thể tin nổi và lửa giận ngập trời.

 

Ông cũng hiểu nổi, Hoàng Tuyền Kiếm mà Đoạn gia thờ phụng nhiều năm, thể thời khắc mấu chốt cứu kẻ thù của ! Đối với ông , đây quả thực là một sự sỉ nhục lớn!

 

“Phản bội? Ta bao giờ thuộc về các ngươi.” Ôn Tửu thuật .

 

Cơn giận của Đoạn Dương, như núi lửa phun trào, thể kìm nén nữa. Ông ngửa mặt lên trời gào thét, ma khí càng thêm cuồn cuộn, như ác quỷ bò từ địa ngục, dữ tợn đáng sợ.

 

“Ta sẽ g.i.ế.c ngươi! G.i.ế.c tất cả các ngươi!” Đoạn Dương điên cuồng vung U Minh Kiếm, tấn công càng thêm cuồng bạo, chương pháp, là sự phát tiết điên cuồng theo bản năng.

 

Ôn Tửu Đoạn Dương điên cuồng, thầm nghĩ: Xem lão già điên . , điên cũng , điên mới dễ đối phó hơn.

 

Thanh Long bên cạnh Ôn Tửu.

 

Đôi đồng t.ử dọc màu vàng của chằm chằm Đoạn Dương đang điên cuồng.

 

Lão già , khi tẩu hỏa nhập ma, thực lực tăng vọt nhiều như .

 

“Ôn Tửu, cẩn thận, lão già chút khó đối phó.” Thanh Long trầm giọng .

 

Ôn Tửu khẽ gật đầu, hai tay lượt nắm Luyện Thu và Hoàng Tuyền Kiếm.

 

“Ta .”

 

“Hừ, chỉ bằng ngươi?” Đoạn Dương chế nhạo , “Ngươi tưởng chỉ bằng một thanh Hoàng Tuyền Kiếm là thể cản ?”

 

Ôn Tửu nhướng mày, khóe miệng cong lên một nụ tự tin.

 

“Thử thì ? Hơn nữa, ngươi mù , chỉ một thanh kiếm .”

 

“Hoa hòe hoa sói, đáng sợ!” Đoạn Dương gầm lên, vung U Minh Kiếm, tấn công về phía Ôn Tửu.

 

Thanh Long đưa nắm đ.ấ.m chặn đòn tấn công của Đoạn Dương.

 

Một tiếng nổ lớn, rung chuyển cả mặt đất.

 

Trong mắt Thanh Long lóe lên một tia ngưng trọng, điều chỉ mạnh hơn một , e rằng gần đến Hợp Thể kỳ .

 

 

Loading...