Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 253: Ta Nhất Định Sẽ Dạy Ả Làm Người Đàng Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:58:46
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh Hiên Vương...

 

Thần sắc Dư Sương Sương tỏ vẻ hiểu.

 

Chính là vị Vương gia đối đầu gay gắt nhất với Dực Vương.

 

"Ồ, hóa kẻ bắt nạt Quy Ninh tỷ tỷ, chính là ngươi a." Sở Thiến hung hăng trừng mắt nàng,"Ta đều cả , chỉ dựa một thứ hàng hóa thấp hèn đến từ Hạ Giới như ngươi, cũng xứng so sánh với Quy Ninh tỷ tỷ ?!"

 

Dư Sương Sương gật đầu, trực tiếp trưng ánh mắt cá c.h.ế.t:"A đúng đúng, ai cũng xứng, chỉ ngươi xứng."

 

"Ngươi còn dám cãi ?" Sở Thiến kinh ngạc.

 

Hoạn quan vẻ mặt hoảng hốt, sợ hai đ.á.n.h , liều mạng hòa giải:"Hai vị chủ t.ử, bệ hạ vẫn còn đang đợi trong điện, thể chậm trễ canh giờ, nếu như chọc giận bệ hạ, đều gánh nổi a."

 

"Chậm trễ thì chậm trễ, hoàng tổ phụ còn thể trách ." Sở Thiến phóng cho một ánh mắt sắc lẹm, kiêu ngạo.

 

"Ta lớn chừng , còn từng chữ 'túng' (sợ hãi) như thế nào!"

 

"Cái gì?" Dư Sương Sương kinh ngạc,"Ngươi lớn thế , mà còn chữ? Vậy chân thành khuyên ngươi nhất nên mau kiểm tra não ."

 

"Ngươi——"

 

Sở Thiến tức giận đến mức sắc mặt đỏ bừng, chỉ nàng.

 

"Bớt ở đây cưỡng từ đoạt lý ! Đồ hạ đẳng thấp hèn nhà ngươi! Ai ngươi giở thủ đoạn gì, hại tỷ tỷ thê t.h.ả.m như , còn chiếm đoạt vị trí của tỷ ! Ta đây sẽ báo thù cho Quy Ninh tỷ tỷ!"

 

Trong lúc chuyện, ả rút Long Cân Tiên bên hông , mang theo linh lực, quất về phía Dư Sương Sương.

 

Hoạn quan chẳng qua chỉ là dẫn đường, thấy cảnh sợ hãi nhẹ, kinh hoàng trốn sang một bên.

 

Dư Sương Sương căn bản coi thiếu nữ gì.

 

Linh lực thấp hơn nàng, một tấm bùa chú là thể giải quyết .

 

Tuy nhiên còn đợi nàng tay, roi chặn giữa trung.

 

Sở Dật Chi tung một đạo linh lực, quất ngược roi trở .

 

Uy lực của Long Cân Tiên nhỏ, cộng thêm nhất thời tình cấp, tay hề thu liễm, roi đ.á.n.h lên Sở Thiến, trực tiếp xé rách da thịt tạo thành một vết thương đẫm m.á.u, đau đến mức ả hét lên một tiếng, sợ hãi ngất xỉu ngay tại chỗ.

 

Sở Dật Chi nhíu mày.

 

Hắn và Cảnh Hiên Vương, minh tranh ám đấu.

 

Đổi là bình thường, nhất định sẽ tay với loại nha đầu vắt mũi sạch như Sở Thiến, ngược còn tạo cơ hội cho Cảnh Hiên Vương hạch tội mặt phụ hoàng, tên Cảnh Hiên Vương tâm nhãn còn nhỏ hơn cả lỗ kim, quen thói chuyện bé xé to, dây dưa dứt.

 

...

 

Hắn cái gì cũng nghĩ, chỉ lo lắng Sương Sương sẽ thương.

 

Sở Dật Chi rũ mắt, loại cảm giác cảm xúc thoát khỏi tầm kiểm soát , thích.

 

Nghĩ như , ngước mắt lên, chạm ánh mắt kinh ngạc của Dư Sương Sương đưa tới.

 

Cái gì mà ảo não, phiền não, bộ đều biến mất thấy tăm .

 

Hắn khẽ nhếch môi:"Đi thôi."

 

Hai bước lên đại điện, Dư Sương Sương ngước mắt lên , thấy ngoài Hoàng đế , Cao Quý phi cũng mặt, Dư Sương Sương tới đây, vẫn là vì đ.á.n.h nát Đan điền của Sở Chung Duyệt, ở đây đối chất với bọn họ.

 

Bầu khí rõ ràng đổi.

 

Bởi vì Dư Sương Sương thấy, Hoàng đế cao, đến vẻ mặt... Ờm, bỉ ổi.

 

Giống như một kẻ buôn .

 

Nhìn đến mức nàng da đầu tê dại, ánh mắt nghi hoặc về phía Sở Dật Chi.

 

Sở Dật Chi nhàn nhạt lắc đầu, biểu thị cũng từng thấy Hoàng đế biểu cảm , trong ấn tượng từ khi sinh tới nay, Hoàng đế luôn là đại từ thế cho sự uy nghiêm.

 

"Sương Sương, con tiến lên đây, để hoàng tổ phụ kỹ một chút!" Hoàng đế lên tiếng.

 

Dư Sương Sương căng da đầu tiến lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-dan-dat-tong-mon-toan-cho-xung-ba-thien-ha/chuong-253-ta-nhat-dinh-se-day-a-lam-nguoi-dang-hoang.html.]

Hoàng đế vui mừng như bắt vàng, khép miệng:"Nhìn kỹ một chút, dáng vẻ vẫn vài phần giống , hổ là cháu gái của ha ha ha! Lần gặp con, hoàng tổ phụ cảm thấy con một loại cảm giác quen thuộc, bây giờ xem , quả nhiên là sự liên kết giữa huyết mạch a!"

 

Sở Dật Chi lọt tai nữa.

 

Con gái của , đến bây giờ vẫn chịu nhận .

 

Sao thể để Hoàng đế hưởng sái ?

 

Giọng điệu nhàn nhạt :"Phụ hoàng, Sương Sương là con gái của con, giống, cũng nên là giống con."

 

"Nói bậy." Hoàng đế phản bác,"Rõ ràng là giống mà."

 

"Huống hồ, , Sương Sương nhận con nhỉ? Còn con đối xử với con bé quá đáng , giống như trẫm, chỉ đau lòng cho cháu gái ngoan của trẫm..."

 

Lão cách chọc tức khác.

 

Dư Sương Sương cảm thấy, trong cung nhất định phi tần là xanh.

 

Nếu Hoàng đế thuần thục như .

 

Lời coi như đ.â.m trúng tim đen của Sở Dật Chi, thấy Hoàng đế kéo Dư Sương Sương, bầu khí giữa hai hòa hợp, , trong lòng lập tức mất cân bằng.

 

Sở Dật Chi lạnh mặt:"Đó cũng là con gái của nhi thần, phụ hoàng hâm mộ cũng ."

 

Hoàng đế liếc một cái, đầu từ ái với Dư Sương Sương:"Sương Sương a, hoàng tổ phụ đều hiểu, trách con thích phụ vương con, ngày thường cứ thích xị cái mặt thối , dễ gần như trẫm."

 

"Cứ ở trong cung thêm hai ngày, ở bên cạnh hoàng tổ phụ thì ?"

 

Dư Sương Sương:"Hoàng tổ phụ, ngày mai con đến Hạo Lan Tông , đợi cơ hội nhất định sẽ ở bên cạnh nhiều hơn."

 

"Hạo Lan Tông?" Hoàng đế chút kinh ngạc,"Sương Sương bái nhập ngọn núi nào, là Hạc Phong Hổ Phong, hoặc là Mãng Phong? Vốn định để con ở trong cung, cũng sẽ chuyên môn dạy dỗ, trẫm còn thể thường xuyên thấy con."

 

"Bất quá, điều kiện của Hạo Lan Tông cũng tệ, về sẽ báo cho Tôn Hạc một tiếng, bọn họ nhất định sẽ bạc đãi con."

 

"Vâng." Dư Sương Sương mỉm .

 

Hai trò chuyện nhiệt tình, quên mất bên còn một .

 

Sở Dật Chi thực sự đỏ mắt.

 

Con gái của , một tiếng phụ cũng từng gọi.

 

Ngược trực tiếp vượt qua , gọi hoàng tổ phụ .

 

Cao Quý phi ở một bên cảm xúc phức tạp, nay thấy cháu gái ruột, Hoàng đế yêu thích như , trong lòng bà cũng vui mừng.

 

nhịn nhớ tới Sở Chung Duyệt, dù cũng là do bà tận mắt lớn lên, trong lòng nỡ.

 

Nói cũng thật thổn thức, Hoàng đế và Sở Chung Duyệt chung sống mười mấy năm, giữa ông cháu cũng tỏ xa lạ, còn bằng lão liếc mắt Dư Sương Sương một cái, trở nên thiết.

 

Cao Quý phi âm thầm thở dài một , về phía Dư Sương Sương, đưa chiếc nhẫn gian tay cho nàng.

 

"Sương Sương, đây là chút tâm ý của tổ mẫu, cũng coi như là quà gặp mặt, con chân ướt chân ráo mới đến, ngàn vạn đừng cảm thấy xa lạ, bản cung và bệ hạ, đều là của con, thời gian rảnh rỗi, thường xuyên cung chơi."

 

"Cảm ơn tổ mẫu." Dư Sương Sương cất kỹ nhẫn gian.

 

Ngay đó thấy Cao Quý phi mi mắt u sầu, thấm thía mở miệng.

 

"Quy Ninh lớn tuổi hơn con một chút, coi như là tỷ tỷ của con, bản cung , con bé nhiều chuyện với con, con bé từ nhỏ nuông chiều sinh hư, tâm tính kiêu ngạo, hy vọng con đừng so đo với con bé."

 

"Tốt nhất là hai tỷ các con thể xóa bỏ hiềm khích lúc , các con đều là t.ử của Hạo Lan Tông, giúp đỡ lẫn mới đúng."

 

Cao Quý phi dứt lời.

 

Sắc mặt của Hoàng đế và Sở Dật Chi đều lắm.

 

Bất cứ ai cũng , lời của Quý phi, thiên vị quá rõ ràng .

 

Dư Sương Sương trầm mắt, đang suy nghĩ điều gì.

 

Nàng trầm mặc một lát, , chỉ là nụ chạm tới đáy mắt:"Lời của Quý phi nương nương, hiểu , nhưng thứ cho cách nào chung sống hòa bình với Sở Chung Duyệt, chúng quan hệ huyết thống, còn là kẻ thù, lấy cách tỷ ."

 

" ngài yên tâm, đợi gặp ả, nhất định sẽ dạy ả đàng hoàng."

 

 

Loading...