Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 250: Tên tiểu tư nhà ngươi cũng thật tự nhiên quen thân
Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:58:43
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Duyệt gật gật đầu, bà nhớ Mạnh lão thái gia, nhưng thấy ông liền một loại cảm giác thiết, ch.óp mũi ức chế sự chua xót, loại bi thương và nhung nhớ đến từ tận đáy lòng , giờ khắc triệt để cuộn trào mãnh liệt mà .
"Cha!"
"Là con, con là Duyệt nhi!"
Mạnh lão thái gia trợn trắng mắt.
Dư Sương Sương ở một bên vội vàng hô:"Không ! Mau cho gia gia uống t.h.u.ố.c trợ tim cấp tốc."
Mạnh Khiếu Thiên và Mạnh Sanh Ca ở một bên hồn , vội vàng từ trong n.g.ự.c lão thái gia tìm t.h.u.ố.c trợ tim cấp tốc cho ông uống, thở của lão thái gia mới thuận hơn ít.
Dư Sương Sương giải thích:"Gia gia, mẫu gặp một chút chuyện, tạm thời mất ký ức, nhưng sẽ chuyển biến thôi, chúng ở Thượng Giới , cứ yên tâm , con sẽ chăm sóc cho mẫu ."
Trong đôi mắt tang thương của Mạnh lão thái gia tràn đầy nước mắt nóng hổi.
"Hài t.ử ngoan."
"Có con ở bên cạnh mẫu con, gia gia yên tâm."
Người một nhà hàn huyên một hồi.
Sở Dật Chi vẫn luôn tìm cơ hội xen mồm, lúc nhấc chân tiến lên, Mạnh lão thái gia màn hình sáng, khom lưng:"Phụ ..."
Dư Sương Sương trực tiếp thúc cùi chỏ một cái, ủi y khỏi màn hình.
Mạnh lão thái gia nghi hoặc:"Vừa bay ngoài một thứ đồ chơi gì ??"
"Không gì, tiểu tư quét dọn trong phủ thôi." Dư Sương Sương nhạt nhẽo đáp.
Mạnh lão thái gia nghi ngờ gì, cảm thán:"Vậy tên tiểu tư nhà con cũng thật tự nhiên quen , lên tiếng liền gọi là phụ ."
"Dân phong ở đây chính là như , ngài qua đây thì sẽ thôi." Dư Sương Sương sờ sờ ch.óp mũi,"Gia gia, con việc đây, tối chúng chuyện."
"Được." Mạnh lão thái gia ha hả gật gật đầu.
...
Sở Dật Chi ủi ngoài cũng giận, hướng về phía hai con ôn nhuận:"Sương Sương, một nhà chúng cửu biệt trùng phùng, con ở bên ngoài nhất định chịu nhiều đau khổ, con cứ ở trong phủ , sẽ bồi thường thật cho con."
"Ngoài , sẽ tìm một thời cơ , mời hoàng tộc quyền quý tới, đem phận của con công bố ngoài, con là con gái ruột của chúng , thề, từ nay về nhất định sẽ cho con những thứ nhất, sẽ để con chịu ủy khuất."
"Kẻ bắt nạt con, sẽ từng cái từng cái đòi giúp con."
Dư Sương Sương một ánh mắt cũng thèm cho y, kéo tay Mạnh Duyệt.
"Nương, đêm gió lớn, chúng nhà tiếp."
Ý thức bơ , Sở Dật Chi thần sắc lúng túng một cái chớp mắt, bất đắc dĩ .
Sau đó nhấc chân theo hai con nhà.
Nào ngờ, một chân định bước qua ngưỡng cửa.
Cửa phòng đóng sầm .
Y phòng , mặt đập rắn chắc cửa.
"..."
Dư Sương Sương an bài thỏa cho Mạnh Duyệt, cũng quên các sư của bọn họ, gửi tin nhắn cho bọn họ, bảo bọn họ về dịch trạm , những chuyện còn ngày mai sẽ giải thích rõ ràng cho bọn họ.
Mà bên , Sở Dật Chi triệt để ngủ.
Dưới ánh nến, y án, đôi mắt hẹp dài đen nhánh thâm thúy, nửa khuôn mặt nghiêng triệt để chìm bóng tối, lúc sáng lúc tối, quỷ quyệt nên lời.
Thao Thiết hóa thành hình nhận lệnh triệu hoán, lúc mới còn phát giác dị thường.
Liếc thấy mấy cuốn sách đặt bàn mặt chủ t.ử nhà .
《Như Hà Hống Nữ Nhân Khai Tâm》
《Nhạ Nữ Nhân Sinh Khí Liễu Chẩm Ma Biện》
《Xúc Tiến Gia Đình Quan Hệ Hòa Mục Đích Nhất Bách Chủng Phương Thức》
Nó hắc hắc:"Chủ t.ử, ngài xem loại sách từ lúc nào ? Sở thích của ngài cũng thật rộng rãi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-dan-dat-tong-mon-toan-cho-xung-ba-thien-ha/chuong-250-ten-tieu-tu-nha-nguoi-cung-that-tu-nhien-quen-than.html.]
Sở Dật Chi nhanh chậm uống một ngụm nóng, trong chén bạch ngọc trôi nổi mấy lá tươi non, nóng bốc lên, mờ mày mắt của y, nhưng che giấu sự âm u nơi đáy mắt y.
"Ngươi liền gì thẳng thắn với bản vương ?"
Thao Thiết run rẩy một cái.
Đầu óc nó mặc dù dễ xài, nhưng cho dù ngốc đến mấy cũng hiểu điều gì.
Thảo nào lúc chiến đấu, chủ t.ử đột nhiên lệnh cho nó dừng tay, nó liền mấy tên tu sĩ nhân loại chút quen mắt! Thì là lúc Quy Ninh Quận chúa dẫn nó đến Hạ Giới tấn công Mạnh gia, mấy liên thủ với Mạnh gia chống cự !
"Chủ t.ử." Nó bùm một tiếng quỳ mặt đất, một cú vung nồi thành thạo,"Là Quận chúa bảo ! Quận chúa là con gái nuôi của ngài, mệnh lệnh của ả, dám trái!"
"Ngươi đ.á.n.h nát Kim Đan của Sương Sương?" Sở Dật Chi hỏi.
Nghe , sắc mặt Thao Thiết trắng bệch, trốn thoát , nơm nớp lo sợ đáp:"Vâng."
Sở Dật Chi nhắm mắt , bàn tay cầm chén khẽ run rẩy:"Tự nhận phạt."
Sở Chung Duyệt, là do y tự tay nuôi lớn.
Y dạy ả sách nhận chữ, dạy ả vì đạt mục đích từ thủ đoạn, tâm ngoan thủ lạt.
Gây tất cả những chuyện , cớ là y chứ?
Y từng nghĩ tới, nhân quả tuần , mầm tai vạ cuối cùng sẽ báo ứng lên chính , Sương Sương hiện giờ nhận y, là y tự tự chịu, y nguyện ý dốc hết tất cả để bồi thường cho nàng.
Sở Chung Duyệt... chung quy là dưỡng hổ vi hoạn.
Hoàng cung.
Sở Chung Duyệt mỗi ngày cần thánh thủy tẩm bổ, cộng thêm lượng lớn linh đan diệu d.ư.ợ.c đưa , cơ thể ả lên ít, chỉ là đan điền khuấy nát, khôi phục cần lâu, tu luyện , còn cần điều dưỡng thêm.
Hoàng đế chính vụ bận rộn, ngược Cao Quý phi thường xuyên đến thăm hỏi.
Bà quan tâm Sở Chung Duyệt giường bệnh:"Quy Ninh, còn đau ?"
"Đau." Sở Chung Duyệt gật gật đầu, trong mắt xẹt qua một tia căm hận, ả nắm lấy tay Cao Quý phi, gần như là bức thiết mở miệng,"Tổ mẫu, Dư Sương Sương thế nào ? Người và Hoàng tổ phụ, g.i.ế.c nàng ?"
"Không, g.i.ế.c nàng chẳng là hời cho nàng ! Mọi nên nhốt nàng đại lao, ngày đêm t.r.a t.ấ.n!"
"Đợi khi cơ thể con hồi phục, nhất định đích đến trong lao, đem đan điền của nàng khuấy nát, tứ chi băm vằm, thành nhân trệ, diễu phố thưởng thức!"
Cao Quý phi lên vị trí hiện tại, quen sự hiểm ác của hậu cung, ngươi lừa gạt, nhưng giờ phút vẫn sự điên cuồng trong mắt ả dọa sợ , bà vươn tay, sờ sờ trán Sở Chung Duyệt, khi xác định ả phát sốt.
Thở dài một .
Cảm thấy đại khái là tôn nữ chịu đả kích quá lớn, mới trở nên như , nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa là .
Chuyện Dư Sương Sương tha, tuyệt đối thể để Quy Ninh .
Bất kỳ ai trong cung cũng phép bàn luận chuyện nữa, để tránh quấy rầy ả tu dưỡng cơ thể.
" , phụ hoàng ?" Sở Chung Duyệt nhớ tới điều gì.
"Bình thường nếu con thương, nhất định là đầu tiên đến thăm con."
Nghe , Cao Quý phi nhíu nhíu mày.
"Tin tức con tỉnh , tổ mẫu phái thông báo cho phụ vương con , chỉ là... đêm nay tại , Dực Vương phủ gặp tập kích, phụ vương con đại khái là vẫn còn bận giải quyết rắc rối, đợi rảnh rỗi nhất định sẽ qua đây."
Sở Chung Duyệt khẩy:"Kẻ nào sống nữa, dám đối đầu với phụ vương? Quả thực là sống c.h.ế.t!"
"Con tạm thời đừng nghĩ quá nhiều." Cao Quý phi nhẹ giọng an ủi ả.
"Nghỉ ngơi cho ."
Sở Chung Duyệt gật gật đầu, cũng rảnh bận tâm che giấu, thiết lập nhân thiết nữa, trong mắt âm hiểm độc ác như tẩm độc .
Đợi khi ả khỏe , nhất định đến trong lao thăm hỏi Dư Sương Sương thật !
Đã bản lĩnh đả thương ả, thì nhất gan đón nhận sự trả thù của ả, kẻ hạ đẳng đê tiện , Hoàng tổ phụ, tổ mẫu, phụ vương, đều sẽ để nàng sống yên !
Cao Quý phi đang định , đụng mặt Sở Dật Chi.
"Dật Chi con đến , Quy Ninh tỉnh , còn đòi gặp con."
"Mẫu phi." Sở Dật Chi nhạt nhẽo vuốt cằm, lập tức sải bước về phía tẩm điện, Sở Chung Duyệt giường bệnh.