Tiểu Sư Muội Dẫn Dắt Tông Môn Toàn Chó Xưng Bá Thiên Hạ - Chương 236: Không Gian Linh Căn Đích Nhất Bách Linh Bát Đạo Khẩu Quyết

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:58:29
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cho nên mới bảo phụ tìm kiếm ở các dịch trạm lữ quán quanh vùng , quả nhiên là tìm thấy các ngươi ở đây!"

 

Chu Trấn tiến lên, chắp tay với Dư Sương Sương:"Lão phu chỉ một đứa con gái , vô cùng cảm tạ các ngươi cứu Tiêu Tiêu. Lần tới đây chính là chuyên môn để cảm tạ ân nhân, nếu ân nhân chê, thể mời cô nương cùng vài vị sư đến phủ ở hai ngày ?"

 

Đám Tần Yến đại khái cũng hiểu .

 

"Xem , tiểu sư âm thầm một chuyện lớn nữa ."

 

"Quen ."

 

Dư Sương Sương vốn định từ chối.

 

Chu Trấn vỗ n.g.ự.c :"Mấy vị là tham gia đại hội tuyển sinh của Hạo Lan Tông đúng ? Đến ngày đó chắc chắn đông, xếp hàng đợi đến bao giờ. nếu sự tiến cử của Tướng quân phủ , đến lúc đó thể sắp xếp cho các ngươi một ghế khách quý."

 

Vừa cửa để .

 

Chuyện cỡ , Dư Sương Sương cũng lý do gì để từ chối.

 

Lập tức cùng đám Tần Yến vỗ bàn quyết định, cứ đến Tướng quân phủ ở tạm .

 

Một nhóm thu dọn một phen, lên xe ngựa của Tướng quân phủ, rầm rộ hồi phủ.

 

Chu Trấn đích sắp xếp cho họ những sương phòng thượng hạng để ở. Hai cha con nhà tâm tính đều cương trực, chung đụng vô cùng hòa hợp.

 

Dư Sương Sương thấy Chu Trấn, liền nhớ tới vị Hùng đại ca đang ở tít Thánh Đô của nàng. Hai đồng dạng đều là Thể tu, tính cách giống , dáng dấp đều như con gấu, ở chung với nhất định sẽ vô cùng ăn ý.

 

Trong thức hải.

 

Huyền Diệp ôm cái hồ lô rượu to đùng của lão, đột nhiên tỉnh rượu quá nửa.

 

Miệng há to khoa trương thành hình chữ O, cằm sắp rớt cả xuống.

 

Lão ngẩn một lúc lâu:"Cái gì?! Linh căn màu bạc!"

 

"Nha đầu, ngươi đang đùa với chứ? Còn nữa... Chuyện lớn như bây giờ ngươi mới cho ?!"

 

"Thật cũng chuyện gì lớn." Dư Sương Sương ngượng ngùng sờ sờ ch.óp mũi,"Mấy ngày nay bận rộn, cho nên kịp gặp ngài. đây rảnh rỗi một cái, liền lập tức báo tin cho ngài ?"

 

Huyền Diệp trừng lớn hai mắt, dường như hề lọt tai câu của nàng.

 

"Linh căn màu bạc! Vậy chẳng chính là Không gian linh căn !"

 

"Không gian linh căn cực kỳ hiếm thấy! Ta sống ngần năm, chỉ mới gặp qua một vị cường giả Không gian linh căn! Vốn tưởng rằng còn duyên phận gặp thứ hai nữa, quả nhiên là sống lâu , biến thái cỡ nào cũng thể gặp ! Hơn nữa còn là nha đầu ngươi! Đồ tôn của ha ha ha ha!"

 

Lão hưng phấn vỗ đùi đen đét.

 

"Biến thái..." Dư Sương Sương bĩu môi,"Là đang ?"

 

"Ngài cũng đừng quá kích động, lỡ như lát nữa bệnh cao huyết áp tái phát, đến co giật thì khổ."

 

Huyền Diệp vui mừng vỗ vỗ vai nàng:"Sư tổ ngay đứa trẻ nhà ngươi là đứa hiếu mà. Mau! Không gian linh căn luyện thế nào , để xem thử!"

 

Nghe , Dư Sương Sương dang hai tay.

 

"Chưa luyện."

 

"Tìm một vòng , ghi chép gì về Không gian linh căn, chỉ cực ít cổ tịch nhắc tới, nhưng phương pháp tu luyện cụ thể thì một chút cũng tìm thấy."

 

Nghe , Huyền Diệp vỗ trán, vẻ mặt ảo não :"Ta quên mất điểm . Biến dị linh căn vốn hiếm , huống hồ chi là Không gian linh căn hiếm thấy. Nha đầu ngươi đợi chút..."

 

Lão lục lọi một hồi .

 

Lại lôi ba cuốn sách rách nát.

 

Trên bìa sách 《Không Gian Linh Căn Đích Nhất Bách Linh Bát Đạo Khẩu Quyết》

 

《Không Gian Linh Căn Đích Nhất Bách Linh Bát Đạo Tâm Pháp》

 

《Không Gian Linh Căn Đích Thực Chiến Chiêu Thức》

 

Dư Sương Sương trợn mắt há hốc mồm.

 

Nàng tìm tài liệu lâu như , còn bằng mấy cuốn sách lão tổ tùy tiện lấy đầy đủ!

 

Huyền Diệp hất cằm:"Những thứ chính là trân tàng của , chỗ khác đều ! Năm xưa vị cường giả duy nhất đại lục sở hữu Không gian linh căn chính là bằng hữu của , đời ngoại trừ , ai hiểu rõ hơn nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-dan-dat-tong-mon-toan-cho-xung-ba-thien-ha/chuong-236-khong-gian-linh-can-dich-nhat-bach-linh-bat-dao-khau-quyet.html.]

"Thì là thế." Dư Sương Sương gật gật đầu.

 

"Vậy vị bằng hữu của ngài thế nào ?"

 

Nhắc tới chuyện , Huyền Diệp thở dài một , thần sắc lộ vài phần tang thương, hoài niệm :"Năm đó, cùng cùng phi thăng lên Thượng Giới, nhưng thủy chung dò la tin tức của , lẽ còn nữa ..."

 

Dư Sương Sương trầm mắt xuống.

 

Từ xưa đến nay, bao nhiêu cường giả đến con đường diệt vong.

 

Đặc biệt là Thượng Giới, cái nơi cá lớn nuốt cá bé đến mức gần như tàn nhẫn , tự cho rằng bản sở hữu huyết mạch cao quý, dùng hai chữ đê tiện để gán danh hiệu cho Hạ Giới.

 

Lại rằng, chính điều đó phơi bày sự vô tri và dung tục của bọn chúng.

 

Cùng là nhân loại, lấy sự phân biệt cao thấp sang hèn?

 

Khinh thường Hạ Giới, chính là khinh thường chính bản bọn chúng.

 

Dư Sương Sương xoa dịu tâm trí, :"Ta cảm thấy vị bá bá vẫn còn sống. Ngài cũng là cường giả duy nhất sở hữu Không gian linh căn mà, chừng đang vân du ở một nơi nào đó, hết cách liên lạc với ngài thôi."

 

Huyền Diệp mặc dù khả năng nhỏ, nhưng vẫn cảm thấy an ủi phần nào.

 

Lão ho nhẹ một tiếng:"Được , mấy chuyện nữa, chính sự quan trọng hơn."

 

Dư Sương Sương đột nhiên một loại dự cảm chẳng lành.

 

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo liền thấy.

 

"Cho ngươi ba canh giờ, thuộc lòng ba cuốn sách , lát nữa sẽ kiểm tra."

 

Dư Sương Sương:"..."

 

Phương thức huấn luyện địa ngục của lão tổ đạo lý.

 

Sự thật chứng minh, đây Dư Sương Sương đối với biến dị linh căn, vẫn chỉ dừng ở một giai đoạn nông cạn.

 

Giống như Lôi, Phong, Băng linh căn, đều là từ linh căn truyền thống diễn sinh . Ngoài chính là Không gian linh căn, mà còn Quang, Ám hai loại linh căn mà nàng từng tới. Hai loại linh căn bản tính tương khắc, sở hữu thuộc tính chữa trị và g.i.ế.c ch.óc trái ngược .

 

Dư Sương Sương cho đến hiện tại, vẫn từng tới hai loại linh căn , càng đừng tới sở hữu.

 

Gần ba canh giờ trôi qua.

 

Dư Sương Sương mở mắt, là sáng sớm ngày thứ hai .

 

Nàng khẽ thở một ngụm trọc khí, khóe mắt quét về phía cây dâm bụt ngoài cửa sổ.

 

Có những cánh hoa vụn vỡ bay lả tả theo gió, nàng xòe tay , tâm tùy niệm động.

 

Không gian khoảnh khắc ngưng đọng, giờ khắc , vạn vật xung quanh phảng phất đều đình trệ, hoa rơi dừng giữa trung. Mặc dù chỉ là một cái chớp mắt ngắn ngủi, nhưng trải nghiệm thành công ngay thử đầu tiên, điểm vẫn khiến Dư Sương Sương vô cùng vui mừng.

 

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

 

Chu Tiêu Tiêu ôm một cái hộp gỗ nam .

 

"Đây là cái gì? Tạ lễ muộn màng của ?" Dư Sương Sương hỏi.

 

Chu Tiêu Tiêu quen với sự "trực tiếp" của nàng, :"Đây là trang sức chuẩn cho tỷ, nhưng tạ lễ lớn hơn vẫn còn ở phía . Hôm nay hoàng thất mời chúng đến bãi săn thú, xin phụ dẫn tỷ theo, ông đồng ý ."

 

"Cảm ơn nha, tâm ý xin nhận." Dư Sương Sương ngửa , đầu tựa mép giường, diễn giải một tư thế Cát Ưu hảo.

 

" ."

 

Chu Tiêu Tiêu sáp gần:"Tại ? Bãi săn vui lắm đó! Hơn nữa hoàng thất luôn coi trọng loại hoạt động , thanh niên tài tuấn của các gia tộc quyền quý đều sẽ tham gia, bình thường cũng !"

 

Dư Sương Sương thở dài.

 

Học thuộc sách ba canh giờ.

 

Nửa cái mạng sắp tong .

 

Lấy tâm trí mà tham gia săn b.ắ.n gì chứ.

 

"Người trẻ tuổi các chính là tràn trề sức sống, giống , một nắm xương già , chỉ cái mã ngoài chứ xài ."

 

Chu Tiêu Tiêu:"... Tỷ xem tỷ đang cái gì ?"

 

 

Loading...