Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm - Chương 569: Khác đường vẫn chung một lối về

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:46:36
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trái bên đều thể vội vàng hấp tấp, Tô Chước quên việc ngoài, chuyên tâm ngộ đạo .

Thời gian trong sông Tuế Nguyệt như ngừng , một khoảnh khắc ở thế giới bên ngoài ở đây kéo dài đến vô tận.

Chỉ cần tuổi thọ đủ, Tô Chước thể kiên nhẫn nghiền ngẫm tất cả.

Nàng tu luyện Thân Tướng Vạn Đạo Gia.

Đến cuối cùng, nàng quên cả bản , quên cả thời gian, quên cả vạn đạo.

Không bất kỳ việc gì phiền nàng, Hồ Linh cũng sẽ can thiệp, tất cả dường như đều biến mất.

Thu Vũ Miên Miên

Khi hồn , Tô Chước mới phát hiện, đạo pháp của đổi, khác biệt so với .

Những vì vốn tách bạch nay hóa thành ánh hào quang, lưu chuyển ẩn chứa huyền cơ, phân biệt lẫn , giao hòa như một đạo mới.

Đây là đạo gì?

Tô Chước khó tìm một định nghĩa, cũng ý định định nghĩa.

Lúc một chuyện quan trọng hơn.

Nàng rời khỏi sông Tuế Nguyệt.

"Có thể rời ." Tô Chước lâu chuyện, nhất thời cảm thấy ngôn ngữ chút xa lạ.

Hồ Linh lẩm bẩm: "Ta thật sự nghi ngờ ngươi thể đ.á.n.h bại Tiên Đạo đó."

Một câu , dòng suy nghĩ của Tô Chước kéo về thời điểm mới sông Tuế Nguyệt.

Thực lực của Tiên Đạo, mạnh thì mạnh, bởi vì hiện tại sự cai quản của Tiên Đạo, thực lực của chúng sinh đều định , bất kể linh ma, đều ở nó.

Đối với những tồn tại tu Tiên Đạo, khả năng khống chế của nó sẽ yếu .

lúc thuộc về thời kỳ mạt pháp của Tiên Đạo, thế vạn pháp tranh minh dấu hiệu báo , sự khống chế của nó khó mà duy trì.

Trong lòng khẽ động, Tô Chước trở nơi sông Tuế Nguyệt tọa lạc.

Không Gian thần tắc sớm hòa một phần tu vi của nàng.

Chỉ một ý niệm của Tô Chước, thể rời khỏi nơi , thậm chí rời khỏi Tiên Vực, đến bất kỳ nơi nào nàng ở thế giới hiện tại.

Tiên Đạo cảm ứng , hiện .

Hắn trực giác Tô Chước là Thông Thánh Cảnh, nhưng thể thấu , đến mức thể xác định Tô Chước tu luyện trong sông Tuế Nguyệt bao lâu, tuy nhiên nàng hề vẻ già yếu, thì thời gian đó chắc chắn ngắn.

Ngộ đạo trong thời gian ngắn ngủi như , thể khiến nàng khả năng thoát khỏi sông Tuế Nguyệt.

Thiên phú như đặt ở thời đại Thần Đạo, cũng coi là kinh , thậm chí thể sánh ngang với Tiên Thiên Thần Kỳ hội tụ tinh hoa của trời đất.

Vẻ mặt Tiên Đạo khó lường, giọng điệu chút gợn sóng: "Ngươi đột phá Thông Thánh Cảnh ."

" đặt ở thời đại Thần Đạo, ngươi so với Thần Kỳ thật sự vẫn còn kém."

Tiên Đạo từng thấy Thần Kỳ thật sự, đương nhiên sẽ vì thực lực của Tô Chước mà kinh ngạc, nhiều nhất chỉ cảm thấy đây là sinh linh Nhân tộc giỏi tu hành nhất mà từng thấy.

Tô Chước thật: "Ngươi cũng bằng."

"Ngươi đốt hết thần cách, trở thành Tiên Đạo, thế gian còn thần nữa."

"Ngươi ngay cả điều cũng thấy ." Tiên Đạo lạnh lùng : "Tuy nhiên vị trí của Ma Thần, vẫn còn tồn tại. Nếu hiện tại linh khí và ma khí thể dung hòa, sự trở của Ngài, chắc chắn là thứ các ngươi thể chịu đựng ."

Tô Chước : "Nếu Ma Thần là Ma kiếp, mà là sư của thì ?"

Nàng thể chấp nhận.

Đại sư chủ động nhận lấy truyền thừa Ma Thần, hẳn cũng là tự nguyện tìm chút kích thích . Đối với thiên tài như , tu luyện quá đơn giản, sống là để... gây chuyện.

Tiên Đạo: "..."

"Ra là ngươi chủ ý ."

"Số mệnh của Ma Thần thể đổi, chiến t.ử, thì chính là hủy diệt thế gian , khiến tất cả trở về sự tịch diệt vĩnh hằng."

Tô Chước tin: "Tại ?"

Tiên Đạo: "Thế giới quá chật hẹp, nguyện ý tái tạo thế giới , là vì đối với thế gian vẫn còn tình cảm, còn Ma Thần chắc chắn chút quyến luyến nào với thế giới , nếu sẽ truyền thừa công nhận."

"Ngài hủy diệt thế giới , nuốt chửng tất cả, thể thành cho sự đời của một Thần Chí Cao."

"Đối với chúng sinh là tàn nhẫn, nhưng lập trường của thế giới, chắc là sai."

"Chỉ cần giới hạn phía của Thần Chí Cao nâng cao, giới hạn phía của việc sáng thế cũng chắc chắn sẽ nâng cao, vạn vật cuối cùng cũng sẽ kết cục ở một thế giới khác."

Tô Chước cụp mắt : "Ngươi còn là thần nữa, còn những việc tương tự như Ma Thần, rút cạn linh khí để tái tạo thế giới, chỉ là để kìm hãm Ma Thần hoặc Ma kiếp ?"

"Ta còn những vị thần năm xưa trở ." Tiên Đạo bình thản : "Chỉ các Ngài trở , thế gian mới thể trở về sự cân bằng và định."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-co-chut-buong-xuoi-nhung-khong-nhieu-lam/chuong-569-khac-duong-van-chung-mot-loi-ve.html.]

Tô Chước tranh cãi, mà trực tiếp : "Các Ngài về ."

Giọng Tiên Đạo trở nên u ám: "Phàm nhân cỏn con, ngươi hiểu cái gì?"

Tô Chước hề tức giận: "Năm đó các Ngài hủy diệt Ma Thần, hiến tế thần cách ."

Cho dù là Luân Hồi Lộ sông Tuế Nguyệt, đều là tạo vật của thần, thể chuyên chở vạn vật thế gian.

thể đổi sự đời và tiêu vong của Tiên Thiên thần minh.

Tô Chước trình bày: "Rõ ràng ngươi cũng rõ chuyện , ban đầu chính ngươi tận mắt thấy. Hơn nữa, chính ngươi cũng như ."

Lời dứt, sông Tuế Nguyệt uy áp mạnh mẽ nổi sóng dữ dội.

Trong mắt Tiên Đạo tràn đầy vẻ giận dữ.

Dưới tu vi mạnh nhất thế gian, tiên lực vô tình lan tỏa khiến hư vỡ nát tái tạo, sông Tuế Nguyệt mấy đứt dòng, cuối cùng vẫn khôi phục hình thái ban đầu, là do Tiên Đạo hồn, cố ý duy trì.

Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Tiên Đạo, Tô Chước suy nghĩ một chút, chuyển chủ đề.

"Ngươi là ai ?"

Tiên Đạo hiểu nàng định giở trò gì, khẩy: "Liên quan gì đến ."

Tô Chước chậm rãi : "Ma kiếp , là Tuế Nguyệt Ma Thai Đạo Thể từng ." Nàng thêm thắt chút gia vị nghệ thuật sự sáng tạo của Ma kiếp.

Ma kiếp: "..."

Tiếp đó, Tô Chước quả quyết : "Sự lĩnh ngộ của về thời gian, mạnh hơn ngươi nhiều."

Tiên Đạo lạnh lùng: "Ta ngay ngươi và Ma Đạo liên quan mà." Thiên phú của bình thường, thể nào tà môn quái dị như .

"Đừng để ý những tiểu tiết , lập trường của hiện tại là nhất trí với Linh giới." Tô Chước bắt đầu ‘vẽ bánh’: "Nếu thế giới hủy diệt, dựa năng lực của bản ngươi, đến bao giờ mới thể tìm phương pháp tìm những vị thần năm xưa?"

"Ngươi nghiền ngẫm lâu như cũng manh mối gì , chi bằng tập hợp trí tuệ của ."

Khóe miệng Tiên Đạo giật giật, giọng điệu đầy vẻ khinh thường: "...Hoa ngôn xảo ngữ."

Tô Chước hề sợ , dù Hồ Linh cũng vạch trần bộ bí mật của Tiên Đạo : "Ta thật đó. Nếu buông bỏ gánh nặng của thế giới , ngươi chuyên tâm tìm kiếm những vị thần trong quá khứ, chẳng sẽ hy vọng hơn ?"

"Có lẽ thần minh luân hồi, mà là với tầng bậc của ngươi và , hiện tại phát hiện . Đợi đến khi linh khí thượng cổ trở , ngươi mới hy vọng tu luyện đến tầng thức cao hơn."

"Trời bao giờ tuyệt đường , thần vị thế gian biến mất, chắc chắn nghĩa là tuyệt lộ, mà là cơ hội để phá lập, một tầm cao tu luyện mới sắp xuất hiện."

Tô Chước bịa một hồi, bản nàng cũng sắp tin .

Tiên Đạo do dự: "Khả năng ngươi , cũng từng suy nghĩ qua."

Tô Chước: "..."

Thật trùng hợp, bịa trúng .

Nếu Tiên Đạo đồng tình, Tô Chước lập tức nhanh ch.óng giải quyết dứt điểm: "Chúng tiên khôi phục linh khí, hãy chuyện khác."

"Sau tài năng kinh thế như hỗ trợ ngươi, ngươi chắc chắn sẽ như ý nguyện."

Tiên Đạo nhíu mày: "Chỉ là một Thông Thánh cảnh, còn xứng những lời như ."

Tô Chước chút đỏ mặt phản bác: "Cả đời sẽ mãi mãi là Thông Thánh cảnh." Lúc cần lừa gạt thì tận tâm nhập vai, mặt mũi gì đó đều là thứ yếu.

Đạt mục đích mới là quan trọng nhất.

Tiên Đạo híp mắt: "Ngươi nghĩ kỹ ? Sau Thông Thánh cảnh gọi là gì?"

Tô Chước lập tức : "Gọi là Thánh cảnh."

Tiên Đạo hồ nghi: "...Sao ngươi đang nghĩ gì?"

Tô Chước: "...Có lẽ là vì cùng chung chí hướng."

Lại bịa trúng nữa .

Chẳng lẽ đây chính là sự tương đồng trong cách đặt tên của nhóm bí từ?

Lối suy nghĩ nâng cấp của nàng, là trực tiếp bỏ hai chữ phía của "Thông Thánh cảnh", qua loa hợp lý.

mà, sự bán tín bán nghi của Tiên Đạo chuyển thành tin tưởng sáu phần.

phản ứng của Tô Chước nhanh, về mặt logic cũng gì sai.

Giống như suy nghĩ kỹ càng.

...

 

 

Loading...