Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Chương 57: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa 3112
Cập nhật lúc: 2026-01-09 13:26:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn cao, cằm vặn tựa lên đỉnh đầu nàng, mùi hương tùng bách ập tới bao trùm lấy nàng, vây quanh mũi nàng, quanh nàng, từng chút từng chút như nhấn chìm nàng.
Cái ... hình như gì đó sai sai.
Vân Niệm tưởng đây là chiêu trò mới của Khối Lỗi Sư, đầu óc còn tỉnh táo như ban nãy, ngả tách khỏi lòng một chút, theo bản năng đưa tay sờ soạng khuôn mặt để xác nhận phận.
Tay nàng nhanh hơn não, mò mặt từ đôi lông mày tuấn tú trượt xuống, lướt qua hàng mi dài rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, cằm...
Dừng yết hầu nhô lên rõ rệt của .
Yết hầu đầu ngón tay khẽ trượt lên trượt xuống vài .
Da thịt mềm mại, con rối.
Nàng thấy mặt khẽ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hắn cúi ôm trọn nàng lòng, đầu tựa vai nàng, thở phả bên tai nàng, mang đến cảm giác tê dại run rẩy.
Tiếng trong trẻo, tựa như trăng mây, tựa như suối ngàn, mang theo vài phần dịu dàng.
Vân Niệm: “!”
Bộ não đang đình trệ bỗng chốc tỉnh táo , nàng vội vàng rụt tay về.
Đây Thẩm Thạch Kiến!
“Sư tỷ là .”
Bàn tay đặt lưng hờ hững ôm lấy nàng, tựa hõm vai nàng, chất liệu y phục mềm mại mang theo thở sạch sẽ của thiếu niên.
Vân Niệm rúc trong lòng , thể rõ nhịp tim đập đều đặn mạnh mẽ.
“Sư ?”
“Ừm.” Thiếu niên đáp: “Sư tỷ, đến .”
Vân Niệm vẫn hồn, xuất hiện ở đây, nàng rõ ràng để thư bảo về Huyền Miểu Kiếm Tông mà.
Hắn ôm nàng, vòng tay siết lấy eo nàng, cằm tựa lên vai nàng. Sự chênh lệch hình thể giữa hai quá lớn, nếu từ phía thì thấy trong lòng đang ôm một cô nương.
Vân Niệm cuối cùng cũng tỉnh táo .
Nàng vội vàng lùi khỏi vòng tay , nhớ lúc nãy còn sờ soạng lung tung mặt , hai má nóng bừng như lửa đốt.
Nàng ngượng ngùng: “Xin , tại thấy gì cả, xác nhận phận của thôi.”
Đường nét quen thuộc, da thịt ấm áp đàn hồi, con rối lạnh lẽo mềm oặt xương, quả thực là Tạ Khanh Lễ sai.
Tạ Khanh Lễ : “Không , mắt sư tỷ lát nữa sẽ khỏi thôi.”
Một bàn tay đỡ lấy khuỷu tay nàng, lòng bàn tay lớn, đỡ nàng vững vàng.
Vân Niệm theo , ấn nàng xuống một phiến đá.
Tạ Khanh Lễ xổm xuống, vặn đối diện với nàng.
Đôi mắt Vân Niệm là một màu xám tro sâu thẳm, một lớp linh lực che phủ gây hiện tượng mù giả.
Nàng mặc một bộ hỉ phục, thuật che mắt Khối Lỗi Sư để nàng vẫn tan hết, nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ trong ảo cảnh.
Hỉ phục đỏ thẫm khoác lên nàng hề dung tục chút nào, trán điểm kim bạc, trang điểm rực rỡ diễm lệ, môi hồng răng trắng, cần cổ ngọc ngà lộ từ cổ áo hỉ phục càng thêm trắng ngần mảnh mai.
Vì thấy nên ánh mắt nàng cứ thẳng , ở độ cao họ thể thẳng mắt .
Đây là đầu tiên ngắm nàng kỹ càng đến thế.
Nàng , cực kỳ xinh , gương mặt càng càng thấy thanh tú thoát tục.
Đôi mắt xám tro khiến nàng trông như một tinh linh nơi rừng sâu, ánh mắt mờ mịt luống cuống khiến cổ họng khô khốc, dòng m.á.u vốn đóng băng dường như bắt đầu sôi sục.
“Sư , đến đây?”
Giọng của Vân Niệm cắt ngang dòng suy nghĩ của .
Tạ Khanh Lễ rũ mắt, giúp nàng hong khô nước , lười biếng đáp: “Thấy thư sư tỷ để , trong lòng yên tâm nên theo dây Linh Ti tìm đến đây.”
Vân Niệm nhíu mày: “Đệ truyền tin cho sư phụ ?”
Ngón tay Tạ Khanh Lễ khựng , im lặng giây lát đáp: “Quên mất.”
Bàn tay đặt đầu gối Vân Niệm kìm mà siết c.h.ặ.t:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/chuong-57-tieu-su-de-hac-lien-hoa-3112.html.]
“Khối Lỗi Sư tu vi gần ngàn năm, ít nhất cũng là Đại Thừa kỳ, mấy chúng đ.á.n.h . Sư cũng bắt , giờ còn thêm cả Thẩm...”
Khoan , thấy tiếng Thẩm Thạch Kiến?
Vân Niệm vỗ vỗ tay Tạ Khanh Lễ: “Sư , Thẩm Thạch Kiến ?”
Tạ Khanh Lễ liếc đang co ro trong góc, lơ đãng đáp: “Hắn sợ quá ngất xỉu , .”
Thẩm Thạch Kiến tỉnh : “?”
Hắn trố mắt thiếu niên mở miệng điêu chớp mắt .
Rõ ràng là ngươi ném ngất xỉu mà!
Vân Niệm còn kịp lao lòng thì cái tên nhãi ranh từ chui túm cổ áo , quăng mạnh vách đá phía .
Thẩm Thạch Kiến: “Ngươi... , đúng là thế, sợ c.h.ế.t, sợ đến ngất cũng là chuyện bình thường mà?”
Lời của Thẩm Thạch Kiến ngoắt 180 độ.
Tạ Khanh Lễ lạnh lùng thu hồi tầm mắt.
Thẩm Thạch Kiến từ lúc cha sinh đẻ đến giờ, hiếm khi nào cảm nhận ranh giới sự sống và cái c.h.ế.t cận kề đến thế.
Hắn tủi co ro trong góc tường.
Vân Niệm mặt về phía Thẩm Thạch Kiến, hỏi: “Huynh thương ?”
Thẩm Thạch Kiến: “Bị... thương là chuyện tuyệt đối thể nào.”
Tạ Khanh Lễ thu hồi ánh mắt đe dọa.
Thẩm Thạch Kiến: Đủ , chịu đủ đấy nhé.
Hắn ôm đầu gối thu , trơ mắt Vân Niệm đưa tay về phía , dường như chạm thứ gì đó.
Sau đó...
Thiếu niên áo trắng đang xổm mặt nàng sững một chút đó đưa tay mặt nàng, bàn tay thon dài trắng trẻo lập tức thiếu nữ nắm lấy.
Thẩm Thạch Kiến trợn mắt há mồm khóe môi Tạ Khanh Lễ nhếch lên.
Hắn sướng , tên chắc chắn là đang sướng rơn !
Vân Niệm nắm lấy tay Tạ Khanh Lễ, trong lòng an tâm hơn một chút.
Nghe tin Tạ Khanh Lễ truyền tin cho Phù Đàm, nàng thực sự hoảng loạn.
Khối Lỗi Sư dễ đối phó như ?
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y Tạ Khanh Lễ: “Chúng mau ch.óng tìm sư , giao đấu với con rối đó, bắt đến phòng luyện rối .”
họ phòng luyện rối ở ?
Tạ Khanh Lễ trực tiếp đem con...
Khoan , Khối Lỗi Sư ?
“Khối Lỗi Sư ?”
Lúc nãy khi nàng và Thẩm Thạch Kiến diễn kịch, Khối Lỗi Sư vẫn còn ở đó, giờ Tạ Khanh Lễ đến , động tĩnh gì!
Tạ Khanh Lễ giữ vai Vân Niệm đang định dậy, nhẹ giọng trấn an: “Khối Lỗi Sư ở đây.”
“Cái gì?”
“Kẻ chấm điểm ở đây là Khối Lỗi Sư giả.”
Vân Niệm hiểu lắm: “Ý là ?”
Tạ Khanh Lễ kéo tay nàng, bảo nàng chạm vật bên cạnh.
Vân Niệm chạm một bàn tay lành lạnh.
Nàng còn kịp nhận đó là cái gì thì Tạ Khanh Lễ nắm tay nàng rụt về.
“Cái chính là thứ chấm điểm cho các tỷ đấy, những gì tỷ thấy đều là hư vọng cảnh.”
Hư vọng cảnh, tức là dùng linh lực tạo một thế giới giả, vì thế Vân Niệm mới thấy những và vật đó, bao gồm cả y phục nàng và đôi mắt mù giả, đều là do linh lực của Khối Lỗi Sư tác quái.