Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Chương 52: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa 3112
Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:07:02
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Chiêu tiếp:
“Chắc cũng hiểu sự tình nghiêm trọng thế nào. Quý phi c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, tuy tu sĩ độc lập với Nhân tộc, Hoàng đế quyền sai bảo chúng nhưng đấy, yêu ma quỷ quái là do tu sĩ quản lý.”
Cho dù Khối Lỗi Sư g.i.ế.c một dân thường, họ cũng tay.
Vân Niệm: “Cho nên mới điều tra?”
“.” Giang Chiêu gật đầu.
Hắn tra manh mối dẫn đến Khối Lỗi Sư, tên sở thích bắt về diễn kịch nên tương kế tựu kế, cố tình để con rối bắt , đó diễn hỏng để tìm đến phòng luyện rối .
Vân Niệm: “Vậy Khối Lỗi Sư ?”
Giang Chiêu nhíu mày:
“Đi . Ta con rối đưa đến đây, đ.á.n.h với một trận. Tu vi cao, đối thủ. Ngay lúc định tay g.i.ế.c thì đột nhiên dừng như thể việc gấp, vội vàng rời .”
“Huynh thấy trông như thế nào ?”
“Dáng cao, giọng ồm ồm, đeo mặt nạ nên rõ mặt mũi, chắc là nam nhân.”
Đầu óc Vân Niệm rối bời, Khối Lỗi Sư trong nguyên tác tay với Quý phi ?
Hệ thống vội vàng tra nguyên tác, nhanh online: [Không , theo dòng thời gian trong nguyên tác thì bây giờ đang ở Tần quận, thể nào xuất hiện ở đây !]
Vân Niệm lẩm bẩm: “Cốt truyện xảy sai lệch, tại như ?”
[Cô tồn tại chẳng là để sửa đổi cốt truyện , sai lệch là chuyện sớm muộn thôi.]
nên sớm như chứ.
“Vân Niệm!”
“Muội đây!”
Giang Chiêu lay lay vai nàng, Vân Niệm giật hồn.
Giang Chiêu nhíu mày: “Muội ngẩn đấy gì?”
Vân Niệm lắc đầu: “Không gì, nghĩ đến mấy chuyện linh tinh thôi.”
Lúc nàng mới thời gian quan sát xung quanh, bốn bề là vách đá trơ trọi chẳng gì đáng xem nhưng ít nhất còn da nữa.
Tiếng va chạm đỉnh đầu vẫn dứt, đám con rối vẫn còn đó, bây giờ lúc xông ngoài.
Cũng tình hình bên phía Tạ Khanh Lễ thế nào .
Vân Niệm thở dài.
Vốn định đưa Tạ Khanh Lễ chơi một chuyến cho khuây khỏa, nào ngờ cuốn rắc rối .
“Phải còn một chuyện nữa, nghĩ liên quan đến phận của tên Khối Lỗi Sư .”
Giang Chiêu kéo tay áo nàng đến một vách đá, thắp lên vài ngọn linh hỏa soi sáng vách đá mặt.
Trên vách đá vẽ một bức tranh...
Không, là cả vách đá tạo thành từ bức tranh đó.
Là một con hạc khổng lồ.
Dù là tranh khắc đá nhưng từng sợi lông vũ đều sống động như thật.
Thân hạc cao lớn, đôi chân to khỏe thẳng, mắt hạc khảm đá quý màu xanh biếc từ cao xuống bọn họ như thể đang sống, toát lên vẻ uy nghiêm và trang trọng.
Lông đuôi của nó dài, dài quét đất, dát bằng những lá vàng quý giá.
Giang Chiêu tiếp: “Muội .”
Hắn vung kiếm c.h.é.m vách đá, cả vách đá hề sứt mẻ, ngay cả một viên đá nhỏ cũng rơi xuống.
những lá vàng dát lông đuôi rung lên, từng tiếng kêu ch.ói tai vang vọng khắp địa điện.
Tiếng kêu lanh lảnh vang dội, vọng từng hồi từng đợt, giống như tiếng kêu ai oán khi c.h.ế.t, luẩn quẩn trong căn phòng đá chật hẹp.
Vân Niệm cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu, len lỏi qua kinh mạch, đến tận lục phủ ngũ tạng đông cứng m.á.u , thở trở nên khó khăn, da đầu tê dại.
Hệ thống cũng sững sờ: [Vân Niệm, cái ...]
Sao thể như thế ?
Giang Chiêu thu kiếm về, : “Âm thanh phát từ mắt nó, hai viên đá quý đó là đá lưu âm, tiếng kêu ghi khi loài hạc sắp c.h.ế.t.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/chuong-52-tieu-su-de-hac-lien-hoa-3112.html.]
Vân Niệm hạ giọng: “Kim Vĩ Hạc...”
Giang Chiêu: “Muội loài hạc ?”
Vân Niệm ngẩn ngơ gật đầu: “Kẻ g.i.ế.c hại của Tạ Khanh Lễ năm xưa, lệnh bài đeo khắc hình loài linh hạc , bọn chúng là một tổ chức.”
Nàng chằm chằm bức tranh vách đá chớp mắt, kể tỉ mỉ những gì cho Giang Chiêu .
Trong địa điện chỉ còn tiếng hạc kêu ai oán và giọng trầm trọng của Vân Niệm.
Tiếng chim kêu át động tĩnh bên ngoài, cả hai đều để ý tiếng va chạm đỉnh đầu biến mất. Cửa đá mở từ bên ngoài, thiếu niên lặng yên, xuống cảnh tượng hoang đường quỷ dị bên .
Mãi cho đến khi Vân Niệm thấy tiếng bước chân phía .
Cuộc trò chuyện của hai gián đoạn.
Vân Niệm đầu .
Tạ Khanh Lễ đến từ lúc nào , thắp linh hỏa, đường nét khuôn mặt ẩn trong bóng tối, sắc mặt chút tái nhợt.
Đầu óc Vân Niệm ong lên một tiếng, sống lưng cứng đờ, theo bản năng che bức tranh vách đá nhưng giơ tay lên thấy thật ngu ngốc.
Nàng bước đến bên cạnh , lí nhí gọi: “Sư ...”
Vẻ mặt Tạ Khanh Lễ bình thản cảm xúc gì, so với sự căng thẳng của Vân Niệm, bình tĩnh như thể từng thấy những bức tranh .
Hắn rũ mắt vết thương cổ nàng, nhỏ và nông, thậm chí còn chảy m.á.u.
vẫn nhận : “Sư tỷ, tỷ thương ?”
Vân Niệm sờ sờ cổ, mím môi: “Ta .”
Thiếu niên hề liếc bức tranh lấy một cái, đưa tay chạm nhẹ vết thương cổ Vân Niệm, dùng linh lực chữa lành thu tay về.
Hắn gật đầu: “Sư tỷ, chúng thôi, của Thẩm công t.ử tìm đến , đám con rối bên ngoài dọn sạch.”
Lần đến lượt Giang Chiêu cũng ngẩn , ngờ bình tĩnh đến thế.
“Sư ...”
Tạ Khanh Lễ xoay , nhảy lên một cách gọn gàng đó đưa tay về phía Vân Niệm.
“Sư tỷ, kéo tỷ lên.”
Vân Niệm mắt , thiếu niên kiên nhẫn chờ đợi nàng, hề lên tiếng giục giã.
Sau một thoáng im lặng, bàn tay nhỏ nhắn đặt lòng bàn tay to lớn thon dài.
Tạ Khanh Lễ siết c.h.ặ.t t.a.y, kéo Vân Niệm lên.
Giang Chiêu cũng nhảy theo lên.
Ngay khi Tạ Khanh Lễ kéo , Vân Niệm đầu bức tranh vách đá cuối.
Con linh hạc đó.
Suốt dọc đường gặp trở ngại gì, đám con rối ở đây quả thực dọn sạch sẽ, Tạ Khanh Lễ nắm cổ tay nàng vẫn buông .
Hắn trông vẻ bình thản nhưng lực đạo mạnh.
Cổ tay Vân Niệm siết c.h.ặ.t, nhiệt độ cơ thể lạnh hơn nhiều.
Đi khỏi hang động một đoạn khá xa, thiếu niên mới buông tay nàng .
Vân Niệm xuống, cổ tay đỏ lên một mảng, hề bình thản như vẻ bề ngoài.
“Sư ...”
“Tạ Khanh Lễ.”
Vân Niệm và Giang Chiêu cùng lên tiếng.
Trời tờ mờ sáng, ánh sáng bạc yếu ớt x.é to.ạc màn đêm đen kịt.
Tạ Khanh Lễ đáp lời, bước lên vài bước đến cửa hang, một tay cầm kiếm.
Giang Chiêu nhận ý định của : “Hắn phá hủy nơi .”
Sâu trong hang động còn bao nhiêu con rối, tiêu diệt tất cả bọn chúng.
Kiếm quang ch.ói lòa bùng phát từ kiếm Toái Kinh, bóng kiếm hư ảo che khuất bầu trời, kiếm khí lạnh lẽo thổi tung vạt áo .
Hắn c.h.é.m một nhát xuống, bóng kiếm khổng lồ lưng x.é to.ạc trung, giáng xuống với khí thế thể ngăn cản.