Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Chương 156:

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:33:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Tòng Tiêu tâm tính cực kỳ kiên định, xảy chuyện gì kinh khủng lắm mới ép đến mức lóc t.h.ả.m thiết, kéo lê thể trọng thương vẫn cố đuổi theo .

Hắn gặp chuyện gì?

Bầu khí trầm lắng, tiểu nhị dường như cũng nhận , gãi đầu bối rối:

“Ta thực sự thấy Nam Tứ Thành nữa, ở khách điếm hai mươi năm , chứng kiến vô tu sĩ hùng hổ tuyên bố Nam Tứ Thành trừ yêu nhưng cuối cùng chỉ vị tu sĩ Hóa Thần mười lăm năm là trở .”

“Hơn nữa...”

Hắn dường như nhớ chuyện gì đó đáng sợ, nuốt nước bọt ừng ực.

Tô Doanh nhẹ nhàng an ủi: “Đừng sợ, cứ với chúng .”

Tiểu nhị nuốt nước bọt liên tục, uống cạn chén Tô Doanh đưa: “Ta thật với các nhé, chuyện đè nặng trong lòng lâu lắm .”

Hắn kể:

“Hồi cha còn sống một bạn là tán tu, vị tán tu đó lúc cũng định Nam Tứ Thành trừ yêu nhưng... , cha đ.á.n.h liều đến chỗ hẹn đón ... các ông thấy gì ?”

Đồng t.ử run rẩy dữ dội.

Bầu khí vốn trầm lắng càng thêm rùng rợn.

Vân Niệm: “Cái gì?”

“Cha lên núi thấy t.h.i t.h.ể của , ném trong một cái hố, chỉ mà còn nhiều khác, xung quanh nhiều rắn đang ăn thịt những t.h.i t.h.ể đó, cha liều mạng cướp t.h.i t.h.ể của vị tán tu .”

Hắn uống thêm ngụm nước tiếp:

“Vị tán tu đó mất hết xương cốt!”

“Là xương sống ?”

Thiếu niên bất ngờ lên tiếng.

Tiểu nhị ngẩn , theo bản năng hỏi: “Sao công t.ử ?”

Vân Niệm, Tô Doanh và Giang Chiêu cùng sang.

Tạ Khanh Lễ : “Là Phù Sát Môn, chúng bắt tu sĩ rút xương sống của họ, chúng dùng để gì.”

Trong lòng Vân Niệm dấy lên dự cảm chẳng lành.

Tim nàng đập thình thịch.

Ngay đó, thiếu niên ngước mắt nàng.

“Ba năm giam cầm, ngày nào chúng cũng rút xương sống của .”

Mọi há hốc mồm.

Im phăng phắc, ai nên lời.

Tạ Khanh Lễ chuyện bình thản như đang bàn chuyện hôm nay ăn gì.

“Xương sống của sẽ mọc ngày hôm , thứ đó cũng luôn ở trong cơ thể , mặc cho chúng rạch da thịt , rút xương sống thế nào, thứ đó vẫn ở trong .”

, chúng vẫn rút xương sống của .

Là t.r.a t.ấ.n.

Là trút giận.

Là trả thù.

Vân Niệm siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.

Tô Doanh và Giang Chiêu im lặng gì, ánh mắt Tạ Khanh Lễ chứa đựng ngàn vạn cảm xúc.

“Ngươi... vị công t.ử ...”

Người lên tiếng là tiểu nhị.

Hắn kinh ngạc tột độ.

Vân Niệm trầm giọng : “Đa tạ, ngươi lui xuống , chúng .”

Tiễn tiểu nhị xong bốn đều im lặng, bữa cơm nuốt trôi thật khó khăn.

Mãi đến khi ăn xong, thiếu niên thanh toán tiền, thấy ba .

“Sao thế? Đệ mà.”

Giang Chiêu : “Những chuyện đó qua , chúng giờ nhất định sẽ để chịu đựng những chuyện đó nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/chuong-156.html.]

Tạ Khanh Lễ khẽ, dẫn đường.

Giọng thiếu niên vọng : “Giang sư , hợp mấy lời , kỳ lắm.”

Ba : “...”

Ngoài thành Nam Tứ.

Vân Niệm ngước ngọn núi cao ch.ót vót mặt nhịn cảm thán: “Nếu ngọn núi do Thiên Thần ném xuống thì thực sự nghĩ cách nào thể di dời ngọn núi lớn thế .”

Bốn cùng ngọn núi cao.

Đỉnh núi chọc trời, nếu ngự kiếm mà bộ thì bao giờ mới leo lên .

Giang Chiêu cũng : “Tu Chân Giới còn nhân tài thể dời non lấp biển ?”

Tô Doanh đáp: “Dời là thể nào, lấy ngọn núi lớn thế vận chuyển đến đây kiểu gì?”

giải thích là Thiên Thần cũng quá hoang đường.

Người bên cạnh nãy giờ im lặng.

Vân Niệm hỏi: “Sư , nghĩ ?”

khi thấy thiếu niên, nàng nhạy bén nhận cảm xúc của chút đúng.

Hình như buồn.

Hắn dường như đang chìm đắm trong hồi ức nào đó.

“Sư , thế?”

Thiếu niên cuối cùng cũng hồn.

Hắn nàng, chỉ hỏi: “Sư tỷ, tỷ bao giờ nghĩ rằng, ngọn núi lẽ vẫn luôn ở đây .”

Vân Niệm chớp mắt : “Cái gì?”

Thiếu niên ngẩng đầu, sườn mặt tuấn tú, ánh mắt bình thản đỉnh núi cao ch.ót vót.

“Đệ , ngọn núi lẽ vẫn luôn ở đây.”

Hắn sang Vân Niệm: “Ý là Nam Tứ Thành ban đầu, Nam Tứ Thành diệt vong.”

Vân Niệm bỗng hiểu : “Ý Nam Tứ Thành vốn dĩ chôn một ngọn núi cao, khi Nam Tứ Thành diệt vong, mặt đất sụp xuống, ngọn núi chôn sâu lòng đất trồi lên, đẩy Nam Tứ Thành mặt đất lên cao?”

Tô Doanh : “Nếu thì Nam Tứ Thành biến mất mà là... ở đỉnh núi?”

Xung quanh đỉnh núi mây mù bao phủ, mây đen che khuất tất cả, trong làn sương mờ ảo thấp thoáng chút màu xanh, tựa như tiên cảnh chốn Dao Trì.

Giang Chiêu lẩm bẩm: “ thể... núi cao dù trồi lên cũng thể chỉ một đêm, trải qua hàng ngàn hàng vạn năm chứ?”

“Nếu là , gì là thể.” Tạ Khanh Lễ rút kiếm Toái Kinh : “Xem thử là ngay.”

Lời dứt.

Một luồng gió mạnh cuốn ba đẩy xa, Vân Niệm và kịp phản ứng cuốn xa khỏi thiếu niên.

Thiếu niên cầm Toái Kinh kiếm, gió mạnh cuốn cát vàng thổi bay vạt áo phần phật, tiếng gió rít gào như ác quỷ than, tóc đen rối bời trong gió.

Thanh trường kiếm cổ xưa lưu chuyển kinh văn, kiếm ý hóa thành thực thể quấn quanh kiếm, tu sĩ Độ Kiếp hề che giấu uy áp, linh lực mạnh mẽ kinh ép mấy suýt quỳ rạp xuống đất.

Hắn một tay cầm kiếm, c.h.é.m mạnh một nhát xuống đất.

Mặt đất sụp đổ, bùn đất nứt toác từng tấc.

Tiếng nổ ầm ầm như chọc thủng màng nhĩ, đất vàng cuốn theo cành lá ập về phía họ nhưng vòng bảo vệ thiếu niên dựng lên chặn bên ngoài.

Vân Niệm gió mạnh thổi mở mắt nổi.

Mặt đất rung chuyển, thứ mắt đều đang sụp đổ.

Nàng vững ngã xuống đất, bịt tai khó khăn về phía thiếu niên xa xa.

Qua lớp bụi mù mịt, bóng dáng bạch y của thiếu niên ẩn hiện, hình cao lớn mảnh khảnh vẫn vững vàng trong gió lốc, tà áo bay phần phật.

Cơn địa chấn kéo dài gần nửa canh giờ.

Cho đến khi gió mạnh và sự rung chuyển dữ dội dịu đôi chút, Vân Niệm chống kiếm dậy lảo đảo chạy về phía .

Khi một cái cây lớn sắp đổ xuống thiếu niên, nàng ôm lấy eo kéo mạnh về phía .

“Tạ Khanh Lễ! Đệ đó đợi c.h.ế.t !”

Nàng ngước mắt , mặt thiếu niên chi chít vết xước do đá vụn gây , cổ một vết thương đang rỉ m.á.u, mảng m.á.u lớn nhuộm đỏ bạch y.

Vân Niệm chẳng để ý chuyện gì xảy , hai tay điểm huyệt giúp cầm m.á.u.

 

Loading...