Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Chương 154:
Cập nhật lúc: 2026-02-13 05:15:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không uống nữa, giờ Vân tiểu thư ăn bánh hoa quế.”
“Được.”
Hắn chiều theo ý của nàng.
Khi Phù Đàm Chân Nhân bước , đập mắt ông là cảnh thiếu niên quỳ một gối bên mép giường, rũ mắt hầu hạ Vân Niệm.
Ánh nến trong phòng chiếu lên sườn mặt thiếu niên, ngay cả mái tóc đen cũng như dát vàng, luôn thanh lãnh giờ đây tỏa sự dịu dàng, quyến luyến và trân trọng khó tả.
Còn tiểu bá vương của Đạp Tuyết Phong thì ườn giường, tự giác c.ắ.n miếng bánh hoa quế Tạ Khanh Lễ đưa tới.
Khóe mắt Phù Đàm Chân Nhân giật giật.
Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ cũng nhận tới.
Vân Niệm to giọng gọi: “Sư phụ!”
Tạ Khanh Lễ ngoan ngoãn gật đầu: “Sư phụ.”
Phù Đàm Chân Nhân bước nhanh tới ấn Vân Niệm đang định dậy xuống, lạnh lùng : “Nằm im đấy cho , vết thương lưng con nghiêm trọng lắm.”
Vân Niệm hì hì: “Sư phụ thấy dáng vẻ oai hùng khi con độ kiếp , dựa pháp khí mà tay đỡ mười bốn đạo lôi kiếp đấy!”
Nàng còn tự hào lắm.
Phù Đàm Chân Nhân hận thể tát nàng một cái: “Con còn dám , tại giấu sư phụ độ kiếp!”
Vân Niệm nhíu mày: “Là tiền bối Bùi Lăng bảo con, tu sĩ dùng pháp khí độ kiếp đều là heo giòn bì, tay đỡ lôi kiếp mới là dũng sĩ chân chính.”
Nàng đưa cổ tay trắng ngần : “Người kiểm tra kinh mạch con xem, bây giờ con lợi hại ?”
Phù Đàm Chân Nhân kiểm tra từ lâu .
Bùi Lăng đúng, tu sĩ dùng m.á.u thịt chống lôi kiếp quả thực mạnh hơn một bậc, linh lực của nàng cuồn cuộn dâng trào, gần như thể sánh ngang với Hóa Thần trung kỳ.
Ông chẳng còn gì để trách mắng, sự tức giận thực đều xuất phát từ nỗi lo lắng sợ hãi trong lòng.
Vân Niệm cũng điều đó, mặt dày sấn tới: “Sư phụ yên tâm, trong vòng mười năm con nhất định lên Đại Thừa, đến lúc đó thể tự hào khoe khoang rằng nhận một đồ Độ Kiếp và một đồ Đại Thừa!”
Sắc mặt nàng vẫn còn chút bệnh tật, họ lo lắng nên cố tình mấy lời để dịu bầu khí.
Phù Đàm Chân Nhân cuối cùng cũng mềm lòng, xoa đầu nàng: “Dù con lên Đại Thừa thì sư phụ cũng tự hào.”
Vân Niệm tươi như hoa nở mùa xuân.
Khóe môi Tạ Khanh Lễ nhếch lên đưa nửa miếng bánh hoa quế Vân Niệm ăn dở tới, cô nương nhỏ tự giác há miệng.
Lại thêm một bước .
Vân Niệm nuốt miếng bánh trong miệng sang.
Người tới mặc áo bào xanh lam, mày mắt thanh tú thoát tục như trích tiên.
Ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc trong phòng nhíu mày, thấy Vân Niệm yếu ớt nhướng mày.
“Ngươi cũng dũng cảm đấy, dám tay chống lôi kiếp.”
Ôn Quan Trần bước tới, ngón trỏ cong lên gõ nhẹ trán Vân Niệm.
Vân Niệm hì hì ôm trán, thiếu niên bên cạnh lập tức ngước mắt lên, ánh mắt dán c.h.ặ.t bàn tay Ôn Quan Trần gõ nàng.
Ôn Quan Trần: “...”
là như gai lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/chuong-154.html.]
Hắn rụt tay về, liếc thiếu niên, nhận ánh mắt lạnh lẽo của bèn im lặng chuyển tầm mắt sang Vân Niệm.
Ôn Quan Trần ho khan vài tiếng che giấu sự lúng túng:
“Các chấp sự môn phái khác đợi ở Huyền Miểu Kiếm Tông mấy ngày , chuyện ở Cầm Khê Sơn Trang cũng coi như xong xuôi, những việc còn giao cho Thái t.ử xử lý là . Ta và sư phụ ngươi cùng các trưởng lão khác về xử lý công việc, các ngươi ở Cầm Khê Sơn Trang dưỡng thương, dưỡng thương xong... Nam Tứ Thành thì .”
Phù Đàm Chân Nhân cũng :
“Sư và Tô sư tỷ của con chịu về, nhất quyết đòi cùng các con đến Nam Tứ Thành... Niệm Niệm, A Lễ, sư phụ yên tâm về các con, sư phụ cùng, nhất định bình an trở về.”
Đại t.ử của ông mất tích mười lăm năm sống quỷ, ông tìm kiếm suốt mười lăm năm.
Giờ đây bốn đứa trẻ suýt mất mạng ở Cầm Khê Sơn Trang, trái tim Phù Đàm Chân Nhân cứ treo lơ lửng yên.
Ôn Quan Trần vỗ vai ông: “Huynh đừng lo lắng nữa, tên nhóc họ Tạ là Độ Kiếp trung kỳ đấy, ngoài Bùi Lăng chẳng ai đ.á.n.h nó .”
Tạ Khanh Lễ cụp mắt ngoan ngoãn: “Sư phụ, con sẽ bảo vệ sư tỷ và .”
Phù Đàm Chân Nhân đành ép yên tâm.
Ông đưa hai miếng ngọc bài cho Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ:
“Đây là ngọc bài sư phụ luyện mấy ngày , đó linh lực của sư phụ, lúc nguy cấp cũng đỡ phần nào, của sư và Tô sư tỷ con đưa .”
Tạ Khanh Lễ nhận lấy hai miếng ngọc bài: “Đa tạ sư phụ.”
Ôn Quan Trần hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt phấn khích của Vân Niệm lấy từ trong túi Càn Khôn một cuốn thẻ tre.
Hắn kịp đưa qua, Vân Niệm kích động dậy: “Đa tạ Tiểu sư thúc!”
Thiếu nữ xòe tay , đôi mắt sáng như .
Ôn Quan Trần vẻ mặt đau xót đưa cuốn thẻ tre cho nàng: “Sư phụ ngươi cho đồ , đương nhiên cũng cho... là cho mượn, về trả cho đấy.”
Vân Niệm ôm cuốn thẻ tre tít mắt: “Đệ t.ử , đa tạ Tiểu sư thúc! Chúc Tiểu sư thúc phúc như Đông Hải thọ tỷ Nam Sơn!”
Ôn Quan Trần: “...”
Phù Đàm Chân Nhân: “...”
Ôn Quan Trần chỉ cuốn Thiên Cơ Sách:
“Ta bỏ Cửu Tinh Sát Trận đó , đây ngươi thử nghiệm trận pháp đó, giờ nó là sát trận cửu giai, nếu các ngươi gặp Phù Sát Môn cũng thể dùng nó, mắt trận vẫn ở vị trí Thiên Nguyên Tinh, chúng chắc , còn trận pháp dịch chuyển, đ.á.n.h thì chạy.”
Vân Niệm: “Vâng, cảm ơn Tiểu sư thúc!”
Mãi đến khi hai hàn huyên thêm vài câu vội vã rời , Vân Niệm vội vàng mở cuốn thẻ tre cho Tạ Khanh Lễ xem.
“Sư , đây là Thiên Cơ Sách là pháp khí Tiểu sư thúc tốn trăm năm mới luyện thành, nó chúng nhất định sẽ thắng! Trên lưu giữ tất cả trận pháp nghiên cứu , chúng chỉ cần niệm pháp quyết là thể bố trận, đây là đồ đấy!”
Cuốn thẻ tre tuy lớn nhưng thẻ tre mỏng như cánh ve, mở mỗi thẻ tre đều vẽ đủ loại trận đồ, Vân Niệm đếm sơ sơ gần ba trăm trận pháp từ trận pháp phòng thủ đến sát trận cửu giai đều đủ.
“Phù Sát Môn chẳng ghê gớm , nếu chúng gặp chúng mà đ.á.n.h trực diện thì tuyệt đối , một đ.á.n.h nhiều chắc chắn chúng thua thiệt, lúc đó chúng thể bố trận, trận pháp sư thúc thiết kế lợi hại lắm, thể vượt cấp g.i.ế.c .”
Nàng quá kích động mặt mày hớn hở, cảm xúc mặt đổi liên tục.
“Sư , chúng nhất định thể bình an trở về.”
“Ừm.” Tạ Khanh Lễ thẳng mắt nàng, mỉm gật đầu: “Nhất định.”
Họ đều sẽ sống sót trở về.
Hắn sẽ để mất bất kỳ ai nữa.
“Các Nam Tứ Thành?”
Giọng the thé mang theo vẻ thể tin nổi rõ rệt.