“Ngươi g.i.ế.c hài t.ử của , g.i.ế.c sư tỷ của ngoại sanh , ngươi quên những tội nghiệt đó trong sạch sống thế gian .” Nước mắt của bà rơi xuống rửa trôi m.á.u tươi mặt, ho khan khe khẽ, m.á.u thủy b.ắ.n lên mặt Tịch Ngọc.
Hắn giơ tay lau nước mắt cho bà .
sức lực.
Sinh cơ đang nhanh ch.óng xói mòn.
“Ta hối hận , hối hận cứu ngươi, hối hận gả cho Thẩm Kính, hối hận gặp các ngươi.”
Hoàng hậu rút ngọc trâm , kéo theo lượng lớn m.á.u tươi.
Bà lạnh nhạt Tịch Ngọc: “Ta đầy tội nghiệt, xuống A Tỳ địa ngục, đợi xử lý xong chuyện cuối cùng, sẽ cùng các ngươi bồi tội với hàng vạn vong hồn , vĩnh viễn luân hồi.”
Tịch Ngọc dùng chút sức lực cuối cùng về phía ở xa, bà cứ thế quỳ mắt, rũ mắt , sắc mặt ảm đạm giống như một c.h.ế.t từ lâu, lớp trang điểm tinh xảo cũng che giấu t.ử khí trầm trầm của bà .
hận ý nơi đáy mắt bà rõ ràng.
Bà là trân quý nhất trong một ngàn năm nay, cũng là duy nhất đối xử với .
Bà từng cứu một mạng trong hiểm cảnh.
Hắn từng đích tiễn bà xuất giá.
Hắn cả đời sát nghiệt sâu nặng, tay mấy vạn vong hồn, khi gặp bà g.i.ế.c vô , ác thú tà nịnh, luôn thích bắt diễn kịch bọn họ nơm nớp lo sợ diễn những kịch bản điên rồ đó khi bọn họ diễn xong liền luyện chế bọn họ thành khối bày biện , lúc rảnh rỗi việc gì liền trêu đùa vài cái.
Hắn thích những đó quỳ đất cầu xin tha cho bọn họ.
Thích cảnh tượng bọn họ tuyệt vọng bất lực, sống c.h.ế.t do nắm giữ.
Cho đến khi gặp bà .
Hắn thu sự sắc bén của , cẩn thận từng li từng tí giấu những chuyện cũ đó, sợ bà sẽ xa lánh .
Hắn bắt đầu dựng một vở kịch bình thường, bà thích xem, cũng luôn thể hiểu cảm xúc vở kịch, là tri kỷ của , cũng là thích.
Một đại yêu ngàn tuổi, mà thích một thiếu nữ lúc đó mới mười mấy tuổi.
Làm tất cả những chuyện hối hận ?
Hắn vốn tưởng rằng hối hận.
Hắn vốn dĩ đầy tay m.á.u tươi, một ngàn năm nay g.i.ế.c bao nhiêu , căn bản quan tâm g.i.ế.c thêm những .
Chỉ cần thể phục sinh bà , chỉ cần thể diễn thêm một vở kịch cho bà , chỉ cần thể bà gọi một tiếng A Ngọc, gì cũng nguyện ý.
Vì gia nhập Phù Sát Môn, theo mệnh lệnh của nọ g.i.ế.c phụ mẫu bà , cùng Thẩm Kính giúp nọ diệt Tạ gia, đích đưa ngoại sanh của bà đến tay nọ.
thấy bà sụp đổ đau khổ, lên án tại để bà đầy tội nghiệt giẫm lên thi cốt chất thành núi để phục sinh.
Tim còn đau hơn thể.
Hắn hối hận .
Hắn nên đối xử với bà như .
Bà hận .
Hắn nên g.i.ế.c phụ mẫu bà , nên mặc kệ Tạ gia diệt môn, nên vì phục sinh bà mà để bà dính đầy m.á.u tươi trở thành quái vật, nên g.i.ế.c hài t.ử của bà .
Hắn đối với bà quá tàn nhẫn .
Một lương thiện như bà , nhưng gia tộc diệt môn do bà gián tiếp dẫn đến, mấy ngàn mạng vì bà mà c.h.ế.t, bà rõ ràng cả đời hành thiện, khi c.h.ế.t đầy tội nghiệt, từng cọc từng kiện đè sập bà , bà sụp đổ tuyệt vọng c.h.ế.t, ngay cả quyền lợi c.h.ế.t cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-149.html.]
“A Thanh...”
Hắn dùng chút sức lực cuối cùng giơ tay chạm bà .
Bà đột nhiên ngã , giãy giụa tránh xa .
Bà lạnh lùng , nơi đáy mắt là sự oán hận, chán ghét, xa lạ, duy chỉ sự ôn nhu vui vẻ như đây.
“A Thanh, nàng qua đây một chút...”
Để cuối cùng ôm bà một cái.
Hắn cầu xin: “A Thanh, xin nàng...”
Hoàng hậu nghiêng ho khan, từng ngụm m.á.u lớn men theo kẽ tay tràn .
Tầm mắt Tịch Ngọc dần dần mờ nhạt, vẫn vươn tay về phía bà chạm bà .
“A Thanh...”
Khoảnh khắc khi chạm bà .
Chỉ kém một tấc.
Bà gạt tay .
Bà thở hổn hển: “Đừng chạm ! Buồn nôn!”
Buồn nôn, bà vẫn buồn nôn.
Từ lúc nào trong mắt bà thành thế ?
Tay vô lực buông thõng.
Một ngàn năm , trải qua quá nhiều chuyện, cho đến khi c.h.ế.t mà nhớ nổi một chuyện ký ức nào.
Điều duy nhất thể nghĩ đến chỉ thời gian ở riêng với bà .
Bà cõng đang trọng thương giấu trong tiểu viện của , lo lắng Trình gia phát hiện, luôn nửa đêm lén lút đến nhà bếp trộm đồ ăn cho , thực căn bản cần ăn đồ ăn.
Bà đưa bánh ngọt cho lúc vui vẻ: “Ngươi yên tâm, nhà chúng đều , chỉ là dù cũng xuất giá, ngươi ở chỗ truyền ngoài thích hợp lắm.”
Lúc bà xuất giá xinh , bởi vì gả cho trong lòng, trong mắt là ý : “Thẩm Kính tên ngốc đó còn tưởng là vì Trình gia mới gả cho , thực chính là thích a, sẽ đối xử với chứng minh cho xem!”
Trước khi bà c.h.ế.t trời đổ tuyết lớn, xông hoàng cung gặp bà cuối, bà gắng gượng chút tàn : “Chăm sóc An Chi và Tạ gia, đem chôn phần mộ tổ tiên Trình gia, ở hoàng thất.”
nhiều chuyện sai trái.
Hắn dùng chút tàn cuối cùng, lẩm bẩm: “A Thanh, xin ...”
Khuôn mặt bà dần dần mờ nhạt, triệt để chìm một mảnh bóng tối.
Hoàng hậu nức nở.
Thẩm Chi Nghiên ngơ ngác ôm n.g.ự.c Tịch Ngọc c.h.ế.t, bỗng nhiên phun một ngụm m.á.u bầm ngất lịm .
Bên tai Vân Niệm vang vọng tiếng của Hoàng hậu, ch.óp mũi là mùi m.á.u tanh nồng đậm, đại não ong ong tác hưởng.
Cô xoay liếc Từ Tòng Tiêu đang ngã mặt đất.
Cô bước tới cõng Từ Tòng Tiêu lên, nhỏ giọng gọi : “Sư , đưa về nhà.”