Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-04-21 00:03:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu Vân Niệm đau.

Nàng trong một mảnh bóng tối hư vô, đưa tay thấy năm ngón tay, ngoài bóng tối vẫn là bóng tối.

Nàng thử gọi một câu Hệ Thống: “Ngươi đó ?”

Hệ Thống vẫn từng lên tiếng.

Cảnh tượng giống hệt như lúc nàng tiến huyễn cảnh vòng ngọc.

Cho nên là hồn của nàng câu , là cơ thể xuất hiện ở đây, nếu Hệ Thống nhất định sẽ đáp nàng.

Khoảnh khắc khi hôn mê, nàng thấy đang gọi nàng.

Phượng khấu bên hông đột nhiên phát ánh sáng huỳnh quang yếu ớt, ánh sáng huyễn hóa con bướm bạc trong suốt, nhẹ nhàng vỗ cánh múa lượn mặt nàng.

Sau đó rời khỏi nàng bay về phía .

Vân Niệm nghĩ kỹ đây là thứ gì, nàng cất bước liền theo.

Con bướm bạc đang chỉ đường cho nàng.

Xung quanh quá mức yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nàng thể thấy từng tiếng hít thở, tiếng bước chân, tiếng cọ xát của y phục của chính .

Nàng lâu, bướm bạc dần dần hư hóa, linh lực dường như sắp cạn kiệt.

Phía xa ánh sáng lờ mờ xuất hiện.

Vân Niệm xách váy chạy tới, càng chạy càng nhanh.

Tốc độ của nàng chậm .

Cho đến khi bước chân dừng .

Vân Niệm ngây ngốc tại chỗ, thể tin nổi thứ mắt.

Cột đá hai bên cao chọc trời, liếc mắt một cái thấy đỉnh, cũng rốt cuộc cao bao nhiêu, cột khắc những bức phù điêu phồn hoa hoành tráng, ánh sáng vàng lưu chuyển đó.

Hai sợi dây xích gần như to bằng bắp chân nàng từ đỉnh cột đá vươn , kéo dài đến...

Trên kẻ đang quỳ đó.

Xuyên qua xương bả vai của .

Người đó cúi đầu buộc tóc.

Nửa của để trần, cơ bắp săn chắc đường nét mượt mà, chỗ vết thương dây xích xuyên qua vết m.á.u khô cạn từ lâu, lộ màu đen sẫm của năm tháng.

Cổ họng Vân Niệm một trận khô khốc.

Dây xích khẽ động đậy, tiếng chuông bạc vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch, đặc biệt rõ ràng.

Người đang cúi đầu ngẩng đầu lên.

Mái tóc đen xõa tung, lộ khuôn mặt quen thuộc bên .

Hắn vẫn là dáng vẻ lấc cấc đắn đó.

“Các ngươi thật là khiến lão tổ tông bớt lo, gặp nguy hiểm .”

Đôi môi Vân Niệm mấp máy mấy mới cuối cùng tìm giọng của .

“Bùi Lăng tiền bối...”

Người mắt là Bùi Lăng.

Sao thể là Bùi Lăng chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-134.html.]

Thực bất quá mới hai tháng gặp, hai tháng bọn họ còn gặp một ở Thúy Trúc Độ.

thời gian dường như gột rửa một ký ức về Bùi Lăng, trở nên xa lạ.

Bùi Lăng trong ký ức là kiêu ngạo phóng túng chút lấc cấc, hề giống một bậc trưởng bối, càng giống một kẻ nhàm chán thích trêu chọc vãn bối hơn.

bây giờ để trần nửa , hai đầu gối quỳ mặt đất, hai sợi dây xích to bằng bắp chân Vân Niệm xuyên qua xương bả vai , vết m.á.u loang lổ bụi phong kín bao nhiêu năm, cử động liền kéo theo dây xích rung lắc, vết thương vốn dĩ đóng vảy liền ồ ạt rỉ m.á.u ngoài.

Máu tươi thuận theo nửa chảy xuống, vượt qua đường eo và cơ bụng rõ ràng, rơi chiếc quần gấm màu đen sẫm.

Có chút nhỏ giọt xuống đất b.ắ.n tung tóe biến thành từng đóa hoa m.á.u.

Bốn phía đều là bóng tối hư vọng, chỉ phía đỉnh đầu Bùi Lăng chút ánh sáng.

“Ngươi cái gì, lớn lên trông mắt, nhưng gia thất , yêu phu nhân của , chúng thể nào .”

Giọng trêu chọc của Bùi Lăng vang vọng, vẫn là điệu bộ chuyện của , đầy vẻ đắn giống một thuộc bậc tổ tông chút nào.

Hắn đang xoa dịu bầu khí, nhưng Vân Niệm hề cảm thấy buồn , nàng thần sắc phức tạp Bùi Lăng.

Kiếm đạo tị tổ ba ngàn năm , đầy một trăm tuổi nhập Độ Kiếp, một tay sáng lập Hưu Ninh Thành Bùi gia, tại thành bộ dạng như bây giờ?

Tóc đen xõa tung rối bời, y phục xộc xệch nhốt ở nơi tối tăm thấy ánh mặt trời là nơi nào , hai sợi dây xích sắt thời khắc giày vò .

Hắn nhốt bao lâu ?

Bùi Lăng thấy Vân Niệm để ý đến , khá là hài lòng bĩu môi: “Sao vô lễ như , sư phụ ngươi dạy ngươi như ?”

Trước n.g.ự.c chảy đầy m.á.u tươi, Bùi Lăng ghét bỏ nhíu mày một cái, lặng lẽ thôi động linh lực đem những m.á.u tươi đó loại bỏ, quanh sạch sẽ gọn gàng như lúc mới gặp.

“Tiền bối.”

Vân Niệm gọi một tiếng.

Bùi Lăng lười biếng đáp một tiếng: “Sao , nhớ chuyện với tổ tông ngươi ?”

Nếu là đây Vân Niệm nhất định là nhịn cãi , nhưng nay đối mặt với Bùi Lăng suy sụp như , những lời cãi vã đó một câu cũng .

Cuối cùng chỉ hóa thành một câu: “Tại ngài biến thành như bây giờ?”

Ý mặt Bùi Lăng thu liễm một chút.

Hắn bây giờ là dáng vẻ đang quỳ, những sợi dây xích đó dường như nặng, đè ép khiến lên nổi.

Vân Niệm , liền chỉ thể ngửa đầu nàng.

Bùi Lăng thở dài: “Ừm... thể lẽ đại khái là mạc danh kỳ diệu liền thành như bây giờ .”

Hắn một câu vô nghĩa, Vân Niệm một câu vô nghĩa.

Thái độ của Vân Niệm liền sẽ thật, bất luận nàng hỏi thế nào cũng sẽ .

Nàng cũng cưỡng cầu, chỉ : “Ngài kéo đây để gì?”

Bùi Lăng : “Các ngươi quá chật vật , tổ tông cảm thấy chút mất mặt, tự nhiên nghĩ cách giúp đỡ các ngươi một chút.”

Vân Niệm: “Tại ngài thể thấy những chuyện chúng trải qua.”

Bùi Lăng hì hì: “Hắc hắc, bởi vì lợi hại a.”

Vân Niệm lườm một cái.

Hắn phỏng chừng là c.h.ế.t cũng mở miệng, nàng cũng , dù Bùi Lăng đối với bọn họ tâm tư .

Bùi Lăng lúc Phượng khấu treo bên hông Vân Niệm, thấp giọng lẩm bẩm : “Không ngờ còn thể gặp miếng ngọc .”

 

 

Loading...