Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-04-21 00:03:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn xách kiếm liền đ.á.n.h với Khối Lỗi Sư, ép tránh xa chỗ Vân Niệm.

Vân Niệm Tạ Khanh Lễ sẽ thua, chỉ cần vững tâm thì nhất định thể thắng.

Nàng tốn sức ngửa đầu về phía , bên cạnh giường băng một ngã xuống, bộ y phục phù dung đỏ tươi trải đầy mặt đất, vạt váy yêu diễm như hoa, thực sự chút xứng với khuôn mặt ôn nhu uyển chuyển của bà .

Nàng lên, chống hai tay bò về phía Hoàng hậu.

Khoảng cách của các nàng xa, Vân Niệm nhịn cơn đau thấu tim, đưa tay nắm lấy tay Hoàng hậu.

Tay bà quá lạnh lẽo, sờ một chút mềm mại nào của con , cứng đờ đến mức so với một hòn đá cũng gì khác biệt.

“Hoàng hậu...”

Vân Niệm cuối cùng cũng đến bên cạnh bà , run rẩy tay gạt mái tóc mai của bà , đối diện với một đôi mắt xám xịt.

Hoàng hậu mở to mắt, đồng t.ử trong trẻo là sự ảm đạm suy tàn, màu mắt cũng dần dần xám xịt .

Nghe thấy Vân Niệm gọi bà , đồng t.ử Hoàng hậu khẽ run.

Hoàng hậu mấp máy môi, Vân Niệm c.ắ.n răng một bên chống cự thứ đang điên cuồng cuộn trào làn da, một bên ghé sát tai Hoàng hậu.

Động tác bất quá chỉ trong một thở là thể thành, lúc dùng hết sức lực của nàng.

“Phệ Hồn Cổ... Vân cô nương, là... là Phệ Hồn Cổ...”

“Ưm.”

Vân Niệm nhịn kêu đau thành tiếng.

Thứ đó ngược kinh mạch hướng về phía thức hải của nàng, theo sự áp sát dần dần của nó đến thức hải, thần hồn của Vân Niệm ngày càng đau, cái thực sự quá khó chịu, cho dù là lúc nàng độ kiếp kiếp lôi đ.á.n.h cũng bằng một phần mười lúc .

Giống như đang đóng đinh trong hộp sọ, con sâu đó sắp bò đến thức hải của nàng .

[Vân Niệm! Phệ Hồn Cổ dễ chịu ! Mau vận công điểm huyệt đạo của cô, đừng để nó chui thức hải của cô!]

Vân Niệm khó khăn giơ tay điểm huyệt đạo của , một khi phong cấm huyệt đạo, linh lực của nàng cũng thể dùng, so với một bình thường cũng gì khác biệt.

Hoàng hậu thể thao túng cơ thể của , Vân Niệm cũng thể động đậy.

Nàng ngửa mặt đất, Hoàng hậu bên cạnh nghiêng, cách đó xa là Thẩm Chi Nghiên đang thẳng, trong góc là Từ Tòng Tiêu đang hôn mê tựa tường.

Bây giờ những ở đây chỉ Tạ Khanh Lễ và Khối Lỗi Sư.

Bên tai là Hệ Thống ngừng chuyện với nàng cố gắng để nàng giữ tỉnh táo, xen lẫn tiếng đ.á.n.h truyền đến từ phía Tạ Khanh Lễ, linh lực phòng hộ tráo bày vẫn còn, dư ba của trận đ.á.n.h truyền qua .

Sự việc đến nước , nàng cho dù ngu ngốc đến cũng hiểu đây là chuyện gì.

Di Hồn Trận trong vòng ngọc từ lúc bắt đầu chính là Hoàng đế cố ý xáo trộn tầm , với tu vi của Tạ Khanh Lễ, ngay tại hiện trường thấy chiếc vòng ngọc đó là thể nhận trận pháp bên trong, Tạ Khanh Lễ nhất định sẽ hủy nó.

Thực chất, Hoàng đế là cơ thể của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-de-hac-lien-hoa-ngay-nao-cung-dien-voi-ta/chuong-130.html.]

kế hoạch thực sự của Hoàng đế là Phệ Hồn Cổ.

Phệ Hồn Cổ, cổ thuật tà nịnh của Miêu Cương, chia mẫu cổ và t.ử cổ, t.ử cổ ở trong cơ thể Vân Niệm, sẽ gặm nhấm thần hồn của nàng.

Mà mẫu cổ ở trong cơ thể Hoàng hậu, sẽ hút lấy thần hồn của Hoàng hậu đó thoát ly khỏi xác của bà , bò trong cơ thể của Vân Niệm, ăn thịt t.ử cổ, đem thần hồn của Hoàng hậu mang trong cơ thể nàng.

Nàng rốt cuộc trúng cổ khi nào?

Vân Niệm nghĩ mãi .

Nàng buồn ngủ, mí mắt đang đ.á.n.h .

Lý trí cho nàng thể ngủ, ngủ là xong đời.

cơ thể sai bảo, ánh sáng đỉnh thạch thất rơi trong mắt dần dần mờ , Phượng khấu bên hông lúc sáng lúc tối, Thính Sương ong ong bên tai, cọ cọ vai nàng hy vọng nàng đưa phản hồi.

Vân Niệm cái gì cũng .

Khoảnh khắc khi ý thức rơi vực sâu, nàng thấy giọng lâu thấy.

“Ngươi thật là... một chút cũng khiến bớt lo.”

Vân Niệm cái gì cũng thấy nữa.

Khoảnh khắc nàng nhắm mắt , thiếu niên đang đ.á.n.h với Tịch Ngọc khóe mắt thấy, động tác tay khựng , năm móng vuốt sắc nhọn của Tịch Ngọc trong nháy mắt liền cào rách cánh tay .

Bạch y xé rách, vết thương sâu thấy xương lộ ngoài, m.á.u loãng tuôn nhuộm ướt bạch y, chỗ vết thương pha lẫn những luồng hắc khí mỏng manh.

Tịch Ngọc lạnh: “Lúc nào mà ngươi còn thể phân tâm?”

Tạ Khanh Lễ luôn luôn tiến thoái chừng mực, cho dù trong lòng dấy lên sóng to gió lớn ngoài mặt cũng ít khi lúc thất thố.

nay cằm căng c.h.ặ.t, màu mắt đen đến đáng sợ mang theo lệ khí, linh lực bàng bạc cuộn lên ngưng tụ mũi kiếm, chút lưu tình hạ sát ý mười phần vung kiếm mà .

Tịch Ngọc sống sượng đỡ lấy một kiếm của , kêu rên một tiếng khóe môi tràn m.á.u đen sẫm.

“Ngươi thực sự đáng c.h.ế.t.”

Mái tóc đuôi ngựa buộc cao của thiếu niên kiếm ý cuốn lên bay lượn phía , mím c.h.ặ.t môi, quanh ủ men một trận bão táp, tựa như lệ quỷ bò từ Tu La Ngục, sát ý quanh nồng đậm đến đáng sợ.

Hắn cho Tịch Ngọc một chút cơ hội phản ứng nào, chiêu chiêu chí mạng màng đến cơ thể , mệnh môn cũng che chắn, nghiễm nhiên là một lối đ.á.n.h sống, Toái Kinh trong tay du long tựa thủy, kiếm phong mỗi một đều chuẩn xác hướng về phía Linh Yến huyệt của Tịch Ngọc mà .

Ý khinh miệt khiêu khích luôn treo mặt Tịch Ngọc từ đầu đến cuối dần dần thu liễm.

Hắn mạnh, Tạ Khanh Lễ thể đối phó.

Hắn khinh địch .

Tịch Ngọc c.ắ.n răng bảo vệ mệnh môn của , lạnh mặt hỏi: “Tạ Khanh Lễ, chúng bày ván cờ hai mươi lăm năm, dựa m.á.u tươi của vô tu sĩ nuôi dưỡng cơ thể của A Thanh, mục đích chính là vì tìm một xác để nàng phục sinh, cơ thể đó của nàng đang dần dần thối rữa ngươi hẳn là , nếu mau ch.óng di hồn nàng sống mấy ngày!”

 

 

Loading...