Nàng nếu châu ngọc gấm vóc, khác tự nhiên sẽ ngưỡng mộ vinh hoa phú quý mà nàng hưởng, nàng dù là áo vải trâm gai, khác cũng chỉ coi như Cố Yên nàng trở về với sự giản dị, mà hề chút coi thường nào.
A Yên bèn chỉ trang điểm đơn giản, vẻ tiểu gia t.ử khí, khoe khoang, cứ thế cùng Tiêu Chính Phong cung.
Hai bé bây giờ đều bò chạy, hai việc gì liền vung vẩy cánh tay nhỏ, chân nhỏ đ.á.n.h , khí thế mười phần, tinh lực vô hạn. Nhu Nhu bình thường thích cầm một thanh kiếm gỗ tre để chỉ huy hai , để chúng “binh” của , còn thì đại tướng quân.
hôm nay Nhu Nhu cung, thời gian để ý đến hai em, chỉ vỗ vỗ đầu hai em: “Ngoan ngoãn ở nhà chờ , đợi về mang đồ ăn ngon cho các em!”
Vẻ mặt dáng lớn của cô bé, thực sự khiến các ma ma, nha xung quanh đều bật .
Hai em quen “binh” của cô bé từ lâu, lúc , bất kỳ ý kiến phản đối nào mà gật đầu, hình nhỏ bé mềm mại ngoan ngoãn vô cùng.
A Yên hài lòng, Nhu Nhu cũng hài lòng.
A Yên bèn dẫn Nhu Nhu lên xe ngựa, cô con gái ngày càng xinh hiểu chuyện bên cạnh, nam nhân nội liễm vững chãi cưỡi ngựa cao to bên ngoài, trong lòng nàng tràn đầy sự thoải mái.
Đời chồng như , con gái như , một cặp con trai sinh đôi, thật sự còn gì mãn nguyện.
Trên đường, dân phố thấy phía thị vệ mở đường, đây là xe ngựa của Bình Tây Hầu, là đang cung, liền vội vàng tránh .
Thực xe ngựa của Tiêu Chính Phong nay nhanh, va chạm đường, nhưng vẫn kính nể uy danh lừng lẫy và quyền thế ngút trời của , là ngựa của Tiêu gia luôn sớm tránh một con đường.
Ngay lúc , phía một đoàn ngựa xuất hiện từ chỗ rẽ, hai đoàn ngựa cứ thế khít, kẹt con đường .
A Yên nghĩ nhiều, thông thường xe ngựa bên ngoài đều sẽ chủ động nhường xe ngựa của Tiêu gia. đợi một lát, xe ngựa mặt ý định nhường, nàng chút ngạc nhiên, nhưng cũng gây chuyện thị phi.
Tiêu Chính Phong bây giờ địa vị cao quyền trọng, ngược dễ đàm tiếu.
Thế là nàng nhẹ giọng lệnh: “Chúng lùi vài bước, nhường một chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-541.html.]
ai ngờ ngay lúc , lớn tiếng quát: “Đây là xe của Trưởng Công chúa, còn mau tránh !”?
A Yên thấy âm thanh , là xe ngựa của Trưởng công chúa A Lưu, lập tức lời nào, chỉ về phía Tiêu Chính Phong đang cưỡi ngựa cách đó xa.
Tiêu Chính Phong mặt chút biểu tình, chỉ khẽ gật đầu, hiệu nhường đường. Chàng là Bình Tây Hầu tay nắm trọng quyền, Phụ quốc Nhất phẩm Đại tướng quân, cần thiết tranh giành một con đường với một nữ nhân. Truyền ngoài chẳng qua chỉ rước lấy tiếng chê mà thôi.
Trưởng công chúa A Lưu thực sớm thấy đây là xe ngựa của Tiêu Chính Phong và A Yên, nàng chính là cố ý xông tới va chạm. Nói thật lòng, hiện nay A Lưu mặc dù trở thành Trưởng công chúa, nhưng nàng chẳng thể vui vẻ nổi. Mẫu của nàng qua đời lâu khi phụ lên ngôi đại bảo. Mới mười sáu mười bảy tuổi mất , phụ dẫu vẫn yêu thương nàng , nhưng rốt cuộc còn là phụ muôn vàn sủng ái nàng như ngày xưa nữa.
Phụ Mạc Tứ Nương, Lý Minh Nguyệt, cả Song Ngư, từng từng đều sinh nhi t.ử cho phụ . Phụ mấy đứa con trai, ánh mắt Trưởng công chúa A Lưu còn như nữa. Chuyện thực thể trách Đức Long Đế, thực tế Đức Long Đế vẫn yêu thương đứa con gái , nhưng sự yêu thương đó trong mắt Trưởng công chúa A Lưu kém cỏi quá nhiều, quá nhiều.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Nói tóm , nàng là tiểu bá vương của phủ Tề vương, là bảo bối trong mắt phụ mẫu , nay còn ai coi nàng là bảo bối độc nhất vô nhị nữa. Thậm chí cần so sánh với những , chỉ so với Nam La Quận chúa, đôi khi A Lưu còn cảm thấy dường như phụ càng thiên vị gọi là biểu cô cô hơn vài phần.
A Lưu xót xa nghĩ, nàng vẫn còn Kiệt ca ca của . Thế nhưng nhớ tới Kiệt ca ca, nàng thấy khó chịu một cách khó hiểu. Kiệt ca ca luôn lúc nóng lúc lạnh, lúc đối xử với nàng dịu dàng chu đáo, lúc những lời đ.â.m chọc khiến tâm can nàng đau đớn. Nàng nghĩ, lẽ rốt cuộc là do bản đủ .
Trưởng công chúa A Lưu trong lòng tràn ngập đủ loại oán hận, lúc thấy xe ngựa phong quang vô hạn của Tiêu gia, xe ngựa đó là Tiêu phu nhân Cố Yên, hiểu , nàng nhớ tới nữ nhân trong lòng vô cùng khó chịu. Đôi khi nàng thể cảm nhận , ánh mắt Thẩm Kiệt nữ nhân đặc biệt, đặc biệt đến mức dường như đó là độc nhất vô nhị thế gian, ngay cả nàng cũng sánh bằng.
Nàng c.ắ.n môi, khiêu khích hừ một tiếng, phân phó xuống: “Đi thôi.”
Nếu đối phương nhường đường cho nàng , cớ nàng chứ? Dẫu quyền khuynh triều dã, dẫu chiến công hiển hách, thì , cũng chẳng qua chỉ là một thần t.ử trướng phụ nàng mà thôi.
Thế nhưng ngay khi xe ngựa của Trưởng công chúa A Lưu lăn bánh tiến lên, Thẩm Kiệt từ bên cưỡi ngựa tới. Hắn híp mắt, tình cảnh , lập tức một lời.
Trưởng công chúa A Lưu khi nghênh ngang cướp đường qua, vặn thấy Thẩm Kiệt, nàng chút rụt rè, nhưng vẫn vẫy vẫy tay, hiệu Thẩm Kiệt qua đây. Thẩm Kiệt xuống ngựa, xoay lên xe ngựa, nhưng sắc mặt chút khó coi.
Trưởng công chúa A Lưu vội vàng lành : “Hôm nay là sinh thần của Mạc phi, phụ hoàng mở tiệc gia đình, còn đặc biệt hỏi thăm đấy.”
Thẩm Kiệt nhướng mày, lạnh lùng liếc nàng một cái, trào phúng : “A Lưu, thường ngày thấy nàng là hiền huệ nhẫn nhịn nhất, theo lý Tiêu Chính Phong giao tình với phụ hoàng, nàng nên tôn trọng ngài như bậc trưởng bối, nay ở mặt bao nhiêu gạt bỏ thể diện của ngài ?”