Mấy mỹ nhân nhi lập tức chút kinh ngạc, A Yên, đây là phu nhân, ngờ nhan sắc đến , khiến các nàng tự ti mặc cảm, quan trọng là khí độ ung dung của vị phu nhân khi thưởng ở đó, sự thong dong thanh nhã toát từ trong xương tủy, là điều mà những nữ t.ử như các nàng thể sánh bằng.
Nhất thời quỳ ở đó, lượt bái kiến.
A Yên mỉm sang Tiêu Chính Phong bên cạnh:
“Thiếp thấy mấy thật sự tồi, tuy văn nhã như nữ t.ử Yến Kinh Thành chúng , nhưng dung mạo cũng phong vận riêng.”
Lại chỉ trỏ :
“Người mặc áo đỏ , thích nhất.”
Một tràng lời khiến Tiêu Chính Phong càng nhíu c.h.ặ.t mày, nghiêng đầu dò xét nàng, thấy nàng thật sự là thản nhiên tự tại, cứ như thể mặt là một đám mỹ nhân nhi do Hoàng thượng ban tặng, mà là những bông hoa để thưởng ngoạn .
Lập tức Tiêu Chính Phong cũng gì cho , trong lòng khá là vui, mím mím môi, rốt cuộc gật đầu:
“Phu nhân .”
A Yên càng thanh nhã hơn:
“Đã , tối nay cứ để vị mặc áo đỏ hầu hạ Tướng quân .”
Lại vô cùng hòa ái với nữ t.ử đó:
“Ngươi tên là gì a?”
Người mặc áo đỏ từ sớm khi nhắc đến, khá là kinh hỉ, đều cho , nay A Yên hỏi tên, vội tiến lên quỳ :
“Nô tỳ tên là Hồng Chi.”
A Yên gật đầu: “Được, Hồng Chi, tên lắm.”
Tiêu Chính Phong bên cạnh tất cả những chuyện , sắc mặt càng thêm khó coi. Chàng cúi đầu nhíu mày suy nghĩ, nghĩ thầm nữ nhân nhà như chứ? Trước chính là một hũ giấm, nay hũ giấm , đang yên đang lành bán , còn là bà mối!
Chàng trầm ngâm, nhớ chuyện đó, thực nàng chạy đến Đại Tương Quốc Tự, tìm Thẩm Kiệt, trò chuyện gì. Lẽ nào , sự đổi ngày hôm nay, liên quan đến chuyện ?
Trước khi Thẩm Kiệt còn là một thiếu niên, chắc lọt mắt nàng, nay trơ mắt thiếu niên đó cũng là lấy vợ sinh con , thì chắc .
A Yên tủm tỉm sang, thấy Tiêu Chính Phong sắc mặt khó coi, trong mắt lạnh lẽo trầm mặc, lập tức thật sự vô cùng hài lòng, thế là càng :
“Sao , Tướng quân, sắc mặt lắm nhỉ? Là cảm thấy chỗ nào khỏe ?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Nói , vội bước lên , khá là hiền huệ thử nhiệt độ trán :
“Ủa, đây chẳng thứ đều ?”
Tiêu Chính Phong lắc đầu, khàn giọng :
“Ta .”
A Yên thấy , đầu phân phó mấy mỹ nhân nhi:
“Các ngươi về thu dọn , xem trong viện còn thiếu gì, cứ qua đây là .”
Mấy mỹ nhân nhi mặt mang vẻ mong đợi, cúi đầu bái biệt A Yên và Tiêu Chính Phong, ai nấy trở về.
Đợi ngoài hết , ánh mắt A Yên càng thêm dịu dàng, dịu dàng đến mức dường như thể tràn nước:
“Chàng dạo cũng thật sự bận rộn vô cùng, luôn cẩn thận thể của . Những ngày , bận chăm sóc mấy đứa trẻ, cũng quả thực rảnh quản nhiều.”
Tiêu Chính Phong im lặng, trong lòng thầm nghĩ, cho nên mới định đẩy cho nữ nhân khác ? Nay con cái song , liền cần nữa?
Quả nhiên, chỉ A Yên dường như hề bận tâm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-523.html.]
“Tối nay là một ngày , phu quân qua bên đó .”
Tiêu Chính Phong lời , thật sự trong lòng là đắng cay, còn đắng hơn cả ăn nhầm mật cá, nhưng cũng là dễ dàng nhận thua, lúc một cỗ bướng bỉnh nổi lên, mà cố vẻ bình tĩnh gật đầu:
“Phu nhân !”
A Yên nhướng mày, nhạt giọng :
“Vậy thì .”
Tiêu Chính Phong chỉ đành tiếp tục gật đầu, c.ắ.n răng nghiến lợi :
“Được!”
Nói xong lời , sải bước dài, xoay như gió ngoài, dáng vẻ kiên quyết dứt khoát, thật sự giống như sắp sa trường!
Vừa bước đến bậc thềm bên ngoài, hình khựng ở đó, dừng bước.
Sau một hồi im lặng, đột nhiên như cuồng phong cuốn trở .
Khí thế hung hăng, rèm cửa dày cộm cũng gần như bay tung lên.
“Cố Yên, nàng đây là ý gì? Hôm nay gặp Thẩm Kiệt, về nhà liền đẩy ngoài?”
Tiêu Chính Phong hiếm khi cũng nổi giận, gần như gầm thấp thành tiếng!
A Yên cố vẻ mờ mịt liếc một cái:
“Sao ?”
Tiêu Chính Phong hừ lạnh:
“Nàng thật sự ngủ với mấy nữ nhân đó, ngủ sẽ về nữa !”
A Yên chậm rãi ngước mắt lên, gằn từng chữ :
“Nếu ngủ về, thì vĩnh viễn đừng về nữa!”
Tiêu Chính Phong c.ắ.n răng, tức giận tột độ, bước lên tóm lấy nàng:
“Ta ! Ta mới mắc mưu nàng !”
A Yên đầu hừ nhẹ:
“Cái gì gọi là mắc mưu !”
Tiêu Chính Phong nhịn “phi” một tiếng:
“Ta ngốc thế , ngốc nghếch thật sự , nàng đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng bóp c.h.ế.t a! Đây chính là nàng cố ý đào hố cho nhảy !”
A Yên c.ắ.n răng nghiến lợi, sự vui nhịn cả một buổi trưa cuối cùng cũng trút : “Tự bảo đưa về, còn an bài cho , còn an bài thế nào? Cho dù đào hố, nhảy, cũng nhảy xuống !”
Tiêu Chính Phong thấy nàng cưỡng từ đoạt lý như , thật sự phát huy sự vô lý của nữ nhân đến mức tận cùng, giận mà còn , nghĩ thầm hũ giấm quả nhiên chính là hũ giấm, dù thế nào cũng đổi mùi vị, lập tức nàng, trong mắt cuộn trào:
“Ta cho dù nhảy hố, nhưng mấy cái hố rách nát đó còn khinh thèm nhảy !”
A Yên nhướng mày, giận dữ : “Hóa là chê mấy còn đủ ! Được , ngày mai đào cho mấy cái hố lớn!”
Tiêu Chính Phong tóm lấy nàng, buồn tức giận:
“Có sẵn một cái hố lớn đây, vẫn là mau ch.óng nhảy thôi! Không cái nào lớn hơn cái nữa !”