“Có thể ?”
Lần đầu tiên A Yên gặp Thẩm Kiệt, mười hai tuổi . Vẫn còn nhớ thiếu niên nhỏ bé đó luôn mang đến cho một cảm giác u uất nặng nề, phảng phất như rêu xanh mọc ở nơi khuất nắng, quanh năm thấy ánh mặt trời, khuôn mặt thanh tú một tia nhợt nhạt. Sau dần dần quen thuộc, nàng dần dần hiểu thiếu niên , mới cảm thấy đó chẳng qua chỉ là một sự tự bảo vệ thu trong mai rùa mà thôi.
Thực thiếu niên chút ngượng ngùng và ngây ngô nho nhỏ, đương nhiên cũng bướng bỉnh.
Thẩm Kiệt khi quen thuộc với A Yên đôi khi cũng sẽ , đến mức chút tâm cơ, hệt như một đứa trẻ, trong đôi mắt đen trong veo đẽ phảng phất như hương vị rực rỡ.
A Yên rũ mắt xuống.
Trong khoảnh khắc , nàng bỗng nhiên chút .
Sống một đời, thiếu niên vẫn coi nàng như , sẽ vì nàng mà lấy thể gầy yếu của chắn mặt những kẻ bạo đồ tàn nhẫn, cũng vẫn sẽ nở nụ như mặt nàng.
A Yên ấm áp mỉm với , nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của Nhu Nhu dịu dàng :
“Nhu Nhu, đây là Thẩm thúc thúc của con, lúc nếu thúc , con và nương sớm mất mạng .”
Nhu Nhu thực là một đứa bé hiểu chuyện, mở to đôi mắt trong veo ngây thơ, nghiêng đầu đ.á.n.h giá Thẩm Kiệt.
Thẩm Kiệt nhịn tiến lên, giơ tay, vuốt ve mái tóc của Nhu Nhu.
Mái tóc dài của cô bé mọc hơn những bé gái cùng tuổi, những sợi tóc đen nhánh mềm mại, thậm chí xoăn, ngoan ngoãn rủ xuống trán, tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm trắng trẻo.
Đây là đứa trẻ lúc tự tay ôm lấy từ tay phụ nữ nông dân đỡ đẻ.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Bàn tay Thẩm Kiệt run lên, cuối cùng nhịn ôm Nhu Nhu lòng.
Một hình nhỏ bé, mềm mại, bất kỳ sự kháng cự nào, cô bé cứ thế ngoan ngoãn trong n.g.ự.c ngươi, tràn đầy sự ỷ , dùng đôi mắt thuần khiết nghiêng đầu đ.á.n.h giá ngươi.
Cảnh tượng , mãi cho đến nhiều năm , Thẩm Kiệt đều hề quên.
Hắn hiểu tại sự vương vấn đặc biệt như đối với cô bé tên là Nhu Nhu .
Có lẽ chỉ vì đây là đứa trẻ do Cố Yên sinh , lẽ vì bản thực chính là cứu cô bé, lẽ vì là đầu tiên cô bé thấy khi chào đời, hoặc cũng thể, chẳng vì lý do gì cả, chỉ vì cô bé tên là Nhu Nhu mà thôi.
Thẩm Kiệt lúc , chỉ ôm Nhu Nhu một lúc ngắn, liền cẩn thận dè dặt giao cô bé cho A Yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-469.html.]
Lúc , thần tình nhàn nhạt, cung kính hữu lễ cáo biệt A Yên.
A Yên thấy , vội gọi : “Kiệt nhi”
Thẩm Kiệt dừng bước, nhưng đầu , chỉ nhạt giọng hỏi: “Phu nhân còn việc gì ?”
A Yên há miệng định gì đó, nhưng lúc rũ mắt xuống thấy Nhu Nhu mềm mại tựa cánh tay , ánh nắng bên ngoài hắt lên khuôn mặt non nớt mịn màng của cô bé, thuần khiết .
Nàng mím môi, rốt cuộc vẫn lắc đầu : “Không gì, chuyện gì, nếu thể, dẫu cũng với một tiếng.”
Thẩm Kiệt im lặng một lát, gật đầu, khàn giọng : “Được.”
Từ khi A Yên theo Tiêu Chính Phong Tiêu gia, tuy vẫn là đại gia tộc như ba năm , nhưng ngày tháng trôi qua cũng coi như thoải mái. Hiện tại quyền thế của Tiêu Chính Phong ai ai cũng , bao nhiêu nàng dâu, chị em dâu, cháu dâu nịnh bợ A Yên, ai gặp nàng mà chẳng tươi chào đón, nào ai dám tỏ thái độ gì với nàng. Nay trong thế hệ cùng trang lứa ở Tiêu gia , nàng coi như là kính trọng nhất .
Lại thêm Nhu Nhu vô cùng khiến yêu thương, lão tổ tông ôm buông tay, chỉ Tiêu gia mấy năm nay chỉ nam đinh, cô nương nào, nay vất vả lắm mới một tỷ nhi như , sinh tinh xảo đáng yêu như thế, thế nào cũng thấy thích.
Nhu Nhu nay trở về Tiêu gia, bên cạnh đông đảo các tiểu điệt t.ử thậm chí tiểu điệt tôn, từng đứa đều nhào tới gọi “Cô cô” thậm chí “Tiểu cô nãi nãi”, Nhu Nhu cứ như vật gì hiếm lạ lắm.
Một đám tiểu t.ử từng thấy cô nãi nãi nào mềm mại đáng yêu như , càng ngờ tiểu nhân nhi thể khiến thích thú đến thế, từng đứa đều vây quanh nỡ buông , thậm chí còn một đứa tiểu điệt tôn, thực sự là quá thích Nhu Nhu, giơ tay lên nhịn chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhu Nhu.
Nhu Nhu mấy ngày nay chúng tinh phủng nguyệt, cũng nuông chiều sinh kiêu, tiểu điệt tôn dùng ngón tay chọc một cái, chút vui, giơ tay liền đ.á.n.h tới, một cái tát nhỏ vung lên hung hăng đập đầu tiểu điệt tôn. “Bốp” một tiếng, đều ngây , tiểu điệt tôn ngờ “cô nãi nãi” nhỏ bé lợi hại như , đ.á.n.h đến ngây , rốt cuộc cũng chỉ là một đứa bé mới tròn hai tuổi, lập tức há miệng oa oa oa oa rống lên.
Nhất thời loạn cào cào, ma ma nô bộc bên đều chạy tới. Lão tổ tông hỏi rõ ngọn ngành, khỏi bật , với đứa tiểu điệt tôn : “Nhìn cái dáng vẻ ngốc nghếch của con kìa, một cô nãi nãi đầy một tuổi đ.á.n.h mặt, con còn mặt mũi mà nữa, còn mau lau sạch nước mắt , cẩn thận chê !”
Lập tức đứa tiểu điệt tôn dỗ dành nữa, nín mỉm , một đám trẻ con lúc mới chơi đùa với .
Lão tổ tông chút nỡ, già , tâm quả thực chút thiên vị, bênh vực nhà, nỡ để Nhu Nhu chịu thiệt, ôm c.h.ặ.t buông, tránh cho đứa tiểu t.ử thối nào mắt đến chọc khuôn mặt nhỏ nhắn kiều nộn của nhà .
Lão tổ tông tự vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhu Nhu, :
“Trơn láng như quả trứng gà mới bóc thế cơ mà, thảo nào Phụng ca nhi đến sờ sờ, chỉ là Nhu Nhu nhà lợi hại lắm đấy, ai cũng thể ức h.i.ế.p chúng !”
Nay Nhu Nhu chính là tiểu bảo bối như châu như ngọc trong lòng lão tổ tông, đó là coi trọng hơn cả tròng mắt nữa.
Nhu Nhu ngoài việc đến chỗ lão tổ tông, dạo còn đặc biệt thích tìm Lộ Lộ chơi. Con bạch lộc nhỏ mà Tiêu Chính Phong bắt ngày , nay lớn lên thon thả cao lớn, ưu nhã khí phái. Nhu Nhu thấy thích ngay, ê a kêu lên gọi “Ngựa, ngựa, ngựa!”