A Yên lời , thật sự là càng thêm tức giận, nghĩ bụng qua đây, dỗ dành thì thôi, lời . Nàng hừ nhẹ một tiếng, mặt , c.ắ.n môi xa.
Nơi mọc những cây thông xanh vươn thẳng, xuyên qua màu xanh đậm đà đó, gió núi hiu hiu thổi tới, mang theo từng đợt hương hoa, xen lẫn trong đó còn mùi vị trong vắt của nước suối núi phía xa. Ngẩng mặt lên trời, chim ưng sải cánh v.út qua bầu trời xanh thẳm, ánh nắng đang lúc rực rỡ nhất, chiếu xuống trắng lóa, ch.ói đến mức khiến mở nổi mắt.
Thỉnh thoảng ong bướm gì đó bay tới, cũng sợ lạ, cứ thế đậu bãi cỏ bên cạnh họ, đôi cánh bướm khép mở tuyệt .
Trong phong cảnh tươi nhường , đàn ông chuyện thô lỗ như .
Cứ như một lúc lâu, Tiêu Chính Phong liếc phụ nữ bên cạnh, cẩn thận từng li từng tí : “Vẫn còn giận ?”
A Yên cúi gầm mặt nửa ngày, cũng thấy để ý đến , nay lên tiếng, lập tức mặt , hừ mạnh một tiếng nũng nịu.
Tiêu Chính Phong dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu của nàng, khỏi khàn giọng rộ lên: “Ngoan, chuyện là đúng. Mỗi ngày ở cùng các tướng sĩ, khó tránh khỏi học một miệng lời thô tục, đây như . Đợi đ.á.n.h trận nữa, ngày nào cũng ở nhà bầu bạn với nàng, chút thi từ ca phú, học chút cẩm tú văn chương, đến lúc đó chắc chắn thể văn nhã lên thôi.”
A Yên cúi đầu tủi : “Trước đây lúc cưới , chẳng từ biên cương đ.á.n.h trận về , lúc đó cũng thấy chuyện khó thế , chẳng vẫn cẩn thận từng li từng tí cung phụng, vẻ cẩn trọng giữ lễ đạo mạo trang nghiêm ? Nay gả cho , cũng liền coi gì nữa ? Nay còn trẻ, nhan sắc cũng , liền chà đạp như , nếu niên lão sắc suy, coi là gì?”
Nàng càng nghĩ càng thấy khó chịu: “Lời của , giống với phu nhân trong nhà, nếu để khác thấy, khác thế nào?”
Tiêu Chính Phong vốn chỉ là một câu đùa mà thôi, ngờ tâm nhãn của phụ nữ còn nhỏ hơn cả mũi kim ngọn lúa, gợi lên bao nhiêu suy nghĩ của nàng. Lúc hốc mắt nàng đều đỏ hoe , ở đó cúi đầu bĩu môi vẻ tủi , thật sự là xót xa chịu nổi, trái tim thắt khó chịu, vội bước tới, nửa quỳ ở đó : “Ngoan ngoan, Yên nhi ngoan, vốn là của , chuyện đúng, đáng đ.á.n.h, bao giờ dám như nữa, nàng đừng giận nữa ?”
A Yên thể dễ dàng tha cho , lập tức căng mặt cúi đầu gì.
Tiêu Chính Phong hết cách, nàng nhỏ nhắn, sinh cao to, khốn nỗi nàng cúi đầu, thế là Tiêu Chính Phong gần như quỳ rạp ở đó nghiêng đầu sắc mặt nàng: “Nàng thế nào mới giận nữa?”
Lời thốt , A Yên càng thêm giận: “Nói cứ như thế nào , thế nào thì thế , chỉ đừng lượn lờ mặt , chọc thêm phiền!”
Tiêu Chính Phong lập tức sợ hãi, bờ vai vạm vỡ rộng lớn cũng rụt : “Đừng giận, giận hỏng đối với cơ thể cũng , đúng đúng đúng, là đúng.”
Hắn cẩn thận quan sát thần sắc của nàng, tủi : “Nàng xem đều quỳ ở đây , để ngoài thấy cũng ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-348.html.]
A Yên hừ nhẹ, hất cằm liếc : “Cũng bắt quỳ! Chàng thích quỳ thì quỳ quỳ thì thôi!”
Tiêu Chính Phong cúi đầu khổ: “Phải, là tự thích quỳ, cam tâm tình nguyện quỳ mặt nàng, ai bảo sai chuyện chứ. Ta sai chuyện thì đáng quỳ, quỳ một ngày hai ngày đều chẳng là gì, chỉ xin nàng đừng giận nữa. Nếu đến đau mắt, chẳng trong lòng khó chịu .”
A Yên hung hăng lườm một cái: “Thế thì quỳ mười ngày , tự nghĩ tại sai, cũng là vô ích!”
Tiêu Chính Phong đau đầu : “Chỗ sai của chẳng là lời thô tục, chọc nàng vui ?”
A Yên lắc đầu: “Không .”
Tiêu Chính Phong lấy lòng : “Vậy là vì cái gì?”
A Yên thấy thực sự nghĩ , đành : “Chàng nãy lời đó, rõ ràng là sỉ nhục , trong lòng coi là gì ? Uổng công còn là phu nhân minh hôn chính thú, cứ thế chà đạp ?”
Tiêu Chính Phong cúi đầu suy nghĩ một phen, thu vẻ đắn ban đầu, kiểm điểm : “Nàng đúng, nên nàng như . Phu nhân trong nhà đó là cung phụng, thể tùy ý đùa . Yên nhi ngoan, bao giờ dám nữa.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
A Yên lời nhướng mày : “Ý lời của là, như với phu nhân trong nhà, ngoài tìm phụ nữ khác để như ?”
Tiêu Chính Phong lập tức cạn lời. Hắn vạn vạn ngờ phụ nữ thể khó đối phó đến , trái cũng xong. Nói trắng đừng thấy nàng sinh một dáng vẻ mị nhân, nhưng trong xương tủy thực bảo thủ nhất, lọt tai những lời lả lơi ong bướm .
Lập tức vội quỳ gối tiến lên một bước, xích gần nàng : “Phu nhân, lời thực sự là oan uổng. Chúng thành chớp mắt một năm rưỡi , ngày thường dám phụ nữ khác lấy một cái? Đây cũng là dám, mà là hứng thú. Trên mép giường sưởi trong nhà một như nàng đó, những phụ nữ khác trong mắt đều là phụ nữ.”
A Yên trong lòng hài lòng, nhưng ngoài miệng vẫn tha cho : “Vậy nếu gặp một nhan sắc còn hơn cả thì ? Chẳng sẽ thèm thuồng nhào tới ?”
Tiêu Chính Phong câu hỏi lập tức cảm thấy da đầu tê dại. Cũng thật sự sợ gặp một nhan sắc hơn A Yên sẽ lòng đổi , mà là sợ trả lời khéo một cái, phu nhân nhà tiên sẽ tha cho .
Phải lời là một giả thiết, nhưng nếu ngươi thật sự ngốc nghếch hùa theo lời nàng , nàng liền thể đỏ mắt đời thật sự mỹ nhân nhan sắc hơn , từng gặp ? Nếu ngươi hùa theo lời nàng trả lời nàng, nàng cảm thấy ngươi thực chột dám trả lời.