Hắn nhẹ nhàng đung đưa đùi, thế là phụ nữ bên cạnh liền vững, bất đắc dĩ chỉ đành dùng cánh tay bám lấy cổ .
Lúc tiếng ve kêu trong núi từ cửa sổ lều tranh truyền , nương theo một làn gió núi, là ồn ào, nhưng vài phần thanh mát. Người phụ nữ trong lòng tỏa mùi hương nhàn nhạt, hương hoa, nhưng ngửi một hương vị khác biệt.
Hắn cúi đầu, dùng bàn tay to cố định nàng , khẽ hỏi: “Đây là tìm từ thứ gì bôi lên , ngửi thấy còn thơm hơn cả Miên Dương Cao đây?”
Hắn lọ Miên Dương Cao đó dùng hết từ lâu , nàng nhiều ngày để dùng.
A Yên cho mà , cứ như bèo dạt, trong lòng giận bất đắc dĩ: “Lấy thứ gì chứ, nay chẳng qua chỉ tắm rửa qua loa mà thôi.”
Tiêu Chính Phong cúi đầu ngửi một cái, càng thêm thích mùi hương nhàn nhạt nàng: “Có thể là mùi vị nàng đấy.”
A Yên đẩy : “Nói chuyện thật khó , gì mùi vị gì a!”
Tiêu Chính Phong thấy nàng giận như , liền càng xích gần tai nàng trêu chọc: “Nàng chính là thuộc giống mèo hoang, còn là mèo hoang thành tinh, chẳng lẽ là mùi vị câu dẫn đàn ông ?”
Lời thốt , A Yên coi như thật sự nổi giận, hận đến mức chút xót xa dùng móng tay cấu , hơn nữa còn chuyên cấu chỗ thịt nhạy cảm nhất thô ráp nhất , chỉ cấu đến mức gầm nhẹ một tiếng suýt kêu lên.
Cấu xong, A Yên vẫn còn thở phì phò, cục tức trong lòng cũng xuôi . Người đàn ông , ngàn cái vạn cái , nhưng cái miệng những lời, thật sự là chọc tức c.h.ế.t a!
Sau khi bước khỏi lều tranh, A Yên nghĩ vẫn còn giận. Người đàn ông đó chỉ coi đây là phu thê đùa với , nhưng nàng thực sự nổi giận. Một là hận trong lời mang đầy sự khinh nhờn đối với , hai là gợi một tâm sự. Năm xưa dẫn Thẩm Kiệt trốn đến một trấn nhỏ ở nông thôn, cuộc sống trôi qua thanh khổ, nàng mỗi ngày thức khuya dậy sớm lụng. dù , vẫn một kẻ luôn buông lời ong tiếng ve, ví nàng như yêu tinh trong núi, tự nhiên cũng vài tên lãng t.ử chạy tới dùng những lời lẽ đắn để nàng.
Vì chuyện , Thẩm Kiệt tức giận nhẹ, tuổi còn nhỏ chạy đ.á.n.h với , lúc về mặt mũi bầm dập, đầu gối là m.á.u.
Từ đó về nàng tùy ý chà đạp dung mạo của , đúng lúc gặp một chuyện, ép nàng một nhát d.a.o rạch xuống dung mạo hủy hoại .
Tất cả những điều nghĩ , thực đều là sự bất đắc dĩ. Nay sống một đời, đàn ông nhà như , trong lòng nàng tự nhiên là vui.
Có một phen vui , bữa trưa nàng cũng nấu cho nữa, chỉ dặn dò các nha : “Tùy ý chút đồ ăn cho tướng quân , hôm nay mệt , dạo xung quanh một chút .”
Nay trời ấm áp , khí trong núi trong lành. Phía ngọn núi đằng một khu rừng cỏ, t.h.ả.m cỏ bên dày cộp, xen lẫn trong đó chim rừng kêu lích chích, bươm bướm bay lượn khắp nơi, thật sự là một nơi để giải sầu hóng mát.
Tội nghiệp Tiêu Chính Phong bên cả đời chinh chiến, đ.á.n.h thắng đó gì cản nổi, ngờ phụ nữ đùi véo cho một cái, thương ở chỗ hiểm, hồi lâu lấy tinh thần. Nhất thời đó cứ thế vô tình rời , nghiến răng : “Người phụ nữ , nếu thật sự thương ở đây, ai còn tới thương nàng nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-347.html.]
Tiêu Chính Phong trong lúc đau đớn, khỏi nghĩ bụng, lẽ đêm nay thương nàng nữa, luôn để nàng mùi vị vò võ phòng , nàng mới phàm chuyện gì cũng cẩn thận nâng niu, thể hễ tức giận là véo một cái như , thật sự là chịu nổi a!
nghĩ thì nghĩ , đợi đến khi tiểu nha Đồ Bạch dâng bữa trưa lên, thấy tiểu kiều nương đáng yêu của , liền bắt đầu nhíu mày: “Phu nhân ?”
Đồ Bạch những ngày qua ở núi trải qua sự rèn giũa của đám Thanh Phong, cũng dần trở nên lanh lợi. Nghe thấy lời , liền : “Nô tỳ thấy phu nhân hôm nay trong lòng vui, đang ở khe núi đằng kìa.”
Tiêu Chính Phong càng nhíu mày hơn, trầm giọng : “Tuy ở đây các tướng sĩ ở gần, sẽ mãnh thú sói đói gì, nhưng phu nhân một ở bên đó luôn là , để nàng một qua đó?”
Đồ Bạch thấy Tiêu Chính Phong ý trách móc, lập tức liền sợ hãi, rụt cổ : “Phu nhân cho theo, nô tỳ cũng hết cách a.”
Tiêu Chính Phong đặt b.út trong tay xuống, đen mặt : “Cứ ủ ấm bữa trưa , đợi phu nhân về cùng ăn.”
Vừa , dậy bước ngoài.
Hắn một mạch ngoài, đến bãi cỏ ở khe núi đó, thấy A Yên mặc một chiếc áo lụa mỏng màu khói đang đó, một bóng lưng thon thả cô độc, trong tay tùy ý cầm một cành huyên thảo đang bứt bứt.
Hắn bước tới, che ánh nắng mặt trời ch.ói chang trong núi chiếu tới, nửa xổm mặt nàng.
“Thật sự tức giận ?”
Hắn cúi đầu xem xét thần sắc của nàng, thấy khuôn mặt đó nhàn nhạt, chút giống lúc ban đầu gả cho , đối với hờ hững để ý, xa cách lạnh nhạt vô cùng.
Hắn càng cúi đầu xuống, nhỏ nhẹ dỗ dành: “Đừng giận nữa, quả thực là đúng.”
Lúc , quên mất lời thề hùng hồn nãy phát là để nàng nếm thử mùi vị lạnh nhạt giường.
A Yên ngay cả cũng , ngẩng mặt dãy núi nhấp nhô liên miên phía xa.
Tiêu Chính Phong thấy nàng để ý đến , liền cảm thấy trống rỗng, thế là thở dài một tiếng, gác những chuyện đại sự trong quân đang nghĩ trong lòng, cũng xuống đó bầu bạn với nàng: “Không khí ở đây , t.h.ả.m cỏ cũng dày, đ.â.m m.ô.n.g.”
Thực nơi phong cảnh như tranh vẽ, ngặt nỗi điều đầu tiên Tiêu Đại tướng quân nghĩ đến khi xuống là t.h.ả.m cỏ ở đây khô mềm thoải mái, sẽ đau cái m.ô.n.g nhỏ nhắn mềm mại của A Yên nhà .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha