“Tiêu Lập Duẫn đó vốn là một kẻ khốn nạn, đáng lẽ trừng trị từ sớm . Nay nhốt từ đường, lén lút bao nhiêu vỗ tay xưng khoái . Chỉ là tức phụ và lão nương của trong lòng vui, cố ý tìm cớ gây sự mà thôi. Nay tin tức từ , đổ oan lên đầu Cửu thúc, e là trong lòng một ngụm ác khí trút , liền nhắm , cần để ý là !”
A Yên vốn Đại phu nhân khuyên giải như , trong lòng cũng thông suốt vài phần. Nay thấy mấy vị vãn bối tức phụ đều như , bản cũng càng nghĩ thông suốt hơn. Con nàng a, rốt cuộc là giống như mẫu tâm tư nặng nề, luôn chuyện chu , luôn cả nhà hòa thuận. Thực đông nhiều miệng, tâm tư mỗi cũng nặng nề, là gia đình ngũ thế đồng đường, thể chút va chạm chứ.
Nàng như trong lòng rộng mở, tĩnh dưỡng vài ngày, thể cũng khỏe hẳn. Vừa mấy ngày nay sắp qua năm mới, trong phủ càng thêm bận rộn. Mà ngày hôm nay Cố Tề Tu phái Lam Đình qua thăm hỏi, mang đến một tin tức, là Hoàng hậu e là xong , tóm là qua khỏi tháng Giêng năm .
Vì chuyện , hôn sự của Thái t.ử và Yến vương qua năm mới là bắt đầu tổ chức, vô cùng vội vã, nhưng cũng hết cách, luôn để Hoàng hậu thanh thản.
Lam Đình qua đây, thực còn mang theo một tin tức khác, trong dự liệu của A Yên. Đó chính là hôn sự của A Lưu Quận chúa cũng sớm định , định chính là tiểu công t.ử Thẩm Kiệt của Phủ Tấn Giang Hầu. Thực A Lưu Quận chúa sinh kiều nớt đáng yêu, Thẩm Kiệt là tiểu thiếu niên phong độ nhẹ nhàng, đây quả thực là một mối hôn sự thể hơn.
A Yên tin tức , khẽ một cái, nghĩ đến nhân duyên kiếp . Kiếp Thẩm Kiệt mười năm hàn song mới một nữa trở về Yến Kinh Thành, bước tầm mắt của các quyền quý Yến Kinh, cưới A Lưu Trưởng công chúa thê t.ử. Kiếp rốt cuộc là hưởng ánh sáng của việc trọng sinh một đời, sớm định tiểu quận chúa A Lưu .
Như cũng , chuyện Phủ Tấn Giang Hầu đắc tội Hoàng thượng e là cũng sẽ tan biến như mây khói, từ đó về kiếp nạn của Phủ Tấn Giang Hầu tiêu tan trong vô hình.
Tuy trong lòng oán, nhưng rốt cuộc cũng là nương tựa lẫn mười năm, nàng cũng mong thể sống .
Tiêu Chính Phong mấy ngày nay bận rộn vô cùng. Từ đêm ba mươi Tết bảy ngày, bá quan phong ấn, thiên t.ử đình triều, chỉ là một kỳ nghỉ lớn hiếm hoi một trong năm. Chàng là một võ tướng, là phái chức vụ, cũng điểm danh. Ngày hôm nay mặc quan phục đến Binh Bộ, nhưng giữa đường ngang qua Triều Nguyệt Các, tình cờ gặp Tả tướng đương triều Cố Tề Tu.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tiêu Chính Phong cung kính bái kiến, nhưng Cố Tề Tu yên tâm, nhíu mày hỏi thăm tình hình của A Yên: “Mấy ngày rốt cuộc là , đang yên đang lành bệnh ?”
Tiêu Chính Phong một nam t.ử tráng kiện như mặt văn thần Cố Tề Tu thấp hơn nửa cái đầu, thái độ cung kính cúi đầu đáp:
“Cũng gì, hẳn là trời lạnh cẩn thận nhiễm lạnh, mời Tôn đại phu của Thái Y Viện xem qua . Tôn đại phu cũng gì đáng ngại, nay uống vài thang t.h.u.ố.c, khỏe hẳn .”
Cố Tề Tu vô cùng vui, cũng màng lúc bên cạnh mấy vị văn võ quan viên đều đang xem, xối xả mắng:
“Sao cẩn thận nhiễm lạnh? Nó vốn ốm yếu, ngày thường ở nhà đều cẩn thận chăm sóc, dễ gì mà bệnh. Mới gả qua đó mấy ngày, để nó bệnh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-204.html.]
Cố Tề Tu càng trong lòng càng vui, lập tức chắp tay lưng nam t.ử cao lớn mắt, xối xả chất vấn một phen.
Tiêu Chính Phong lúc là thở mạnh cũng dám thở một tiếng, cuối cùng đợi Cố Tề Tu xong, lúc mới càng thêm cẩn thận : “Nhạc phụ đại nhân giáo huấn ạ.”
Cố Tề Tu thấy thái độ ngược cực , xung quanh mấy đang xem náo nhiệt, sắc mặt cuối cùng cũng hơn, liền phẩy tay : “Ngươi đây là từ Binh Bộ qua?”
Tiêu Chính Phong gật đầu xưng : “Là qua đó điểm danh, và báo cáo với Thị trung đại nhân chuyện lưu dân ở Tái Bắc.”
Cố Tề Tu thấy , liền : “Đã chuyện gì quan trọng, ngươi theo cùng qua đó , bên Hữu tướng đại nhân cũng đang ở đó, tụ tập một chút.”
Lúc Thị lang Tôn Thư Duyệt bên cạnh thấy Cố Tề Tu cuối cùng cũng phát xong tỳ khí, vội tiến lên ha hả :
“Vừa thấy hai vị nhạc phụ hiền tế các ngài trò chuyện vui vẻ, đều dám tiến lên quấy rầy, nay coi như xong . Bọn bày tiệc ở Nhạc Dương t.ửu lâu phố Đông Tứ, hôm nay các ngài cùng qua đó.”
Các vị quan viên khác cũng nhao nhao tiến lên lôi kéo, cũng đều khen ngợi Tiêu Chính Phong tư bất phàm khí vũ hiên ngang.
Cố Tề Tu nhạt nhẽo : “Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ võ phu mà thôi, đáng khen ngợi như !”
Mọi , đều Cố Tề Tu là khiêm tốn, nay thấy ông như , càng khen ngợi hơn. Đều con rể bằng nửa con trai, con rể của Cố Tề Tu thật sự là chiêu mộ uổng. Tiêu gia nhi tôn đông đúc, gối Cố Tề Tu chỉ một nhi t.ử nhỏ tuổi, nay thêm một Tiêu Chính Phong, thật sự là như thêm một cánh tay đắc lực .
Cố Tề Tu tuy mặt vẫn thần tình gì, nhưng ánh mắt lướt qua Tiêu Chính Phong đang cung kính thừa với ở phía , trong lòng vô cùng sảng khoái, cảm giác như bỗng dưng thêm một nhi t.ử.
Mà Tiêu Chính Phong trấn thủ biên quan nhiều năm , thực đối với những trọng thần đang nổi trong triều thật sự là quen thuộc. Nay nhạc phụ đại nhân lôi kéo đòi cùng qua đó tiếp rượu, khó tránh khỏi cùng. Kết giao thêm vài vị trọng thần trong triều, luôn là chuyện .
Sau khi A Yên khỏi bệnh, mấy vị t.ử Tiêu gia ngày từng dạy dỗ qua bái kiến, đồng thời dâng lên bài vở những ngày . A Yên từng cái từng cái bình phẩm, chỉ chỗ thiếu sót của từng , phân biệt đề điểm một phen, khiến mấy vị t.ử Tiêu gia xong tâm phục khẩu phục, đối với vị Cửu nãi nãi càng thêm kính phục.