Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:01:27
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Yên nhướng mày :

nay nàng chuyện là do khơi , e là sẽ ghi hận . Cho dù là nàng , nàng cũng hận .”

Tiêu Chính Phong nghĩ cũng đúng, sắc mặt liền lắm, híp mắt :

“Chuyện vốn dĩ thiên y vô phùng, truyền đến tai nàng . Ta lơ là, tất nhiên sẽ điều tra kỹ.”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

A Yên , cũng cảm thấy chút quỷ dị. Theo lý mà Tiêu Chính Phong việc hẳn là thỏa đáng tin cậy, đến mức chút chuyện cỏn con nắm nhược điểm, trừ phi là cố ý điều tra, và đưa tin tức cho Lập Duẫn tức phụ .

Nàng lướt qua trong đầu những , cuối cùng nhíu mày : “Chuyện trong triều, hiểu. nay thành con rể của phụ , khó tránh khỏi thu hút sự chú ý của khác, phàm là chuyện gì luôn cẩn thận hơn.”

Sắc mặt Tiêu Chính Phong vốn đang ngưng trọng, lúc nàng , vội gật đầu : “Nương t.ử đúng, vi phu tự nhiên là lời nàng, hành sự càng thêm cẩn thận dè dặt, tuyệt đối thể để nắm nhược điểm.”

A Yên thấy như , chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp dễ chịu, cũng nhịn mỉm .

Sau buổi trưa, Tôn đại phu đến khám bệnh, là hẳn còn gì đáng ngại nữa. A Yên nghỉ ngơi một lát, Thanh Phong bên dò la tin tức, là Lập Duẫn tức phụ phạt nguyệt tiền, đồng thời trong vòng một năm nhốt trong từ đường chép kinh thư, ngoài.

Chuyện cũng coi như kết thúc ở đây. Ai ngờ vì A Yên trong lúc bệnh ầm ĩ một trận như , ngoài trúng gió, bệnh tình cứ thế nặng thêm.

Đến chập tối, Thanh Phong hầu hạ nàng uống nửa bát canh sữa bò gạo tẻ. Ai ngờ dùng xong, nàng liền cảm thấy đầu óc choáng váng khó chịu, đầu nặng chân nhẹ, suy nhược. Tiêu Chính Phong thấy mặt nàng ửng lên sắc đỏ khác thường, tiến lên nắm lấy cổ tay nàng bắt mạch, đây là sốt cao .

Chàng cũng hiểu cơn sốt cao luôn sẽ lặp lặp , nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn lo lắng, liền vội sai Thanh Phong lấy nước nóng, khăn lông, và thấm rượu vàng để lau cho A Yên.

Đêm đó Thanh Phong nghỉ ngơi, là Vân Phong và Lục Chi cùng Tiêu Chính Phong ở đây hầu hạ. Vì đêm nay bệnh tình A Yên cứ lặp lặp , Tiêu Chính Phong gần như cả đêm chợp mắt.

Sáng sớm hôm , cuối cùng cũng thấy trán mát lạnh, cơn sốt hạ xuống.

Thanh Phong trời sáng bò dậy, đến nhà bếp dặn dò sắc t.h.u.ố.c, bưng qua cho A Yên uống.

Uống t.h.u.ố.c dùng xong bữa sáng, Đại phu nhân dẫn theo Tam phu nhân và Lập Duẫn tức phụ qua đây. Lập Duẫn tức phụ khi trải qua một ngày một đêm quỳ phạt, khuôn mặt vàng vọt, cúi đầu đỏ hoe mắt, đến mặt A Yên và Tiêu Chính Phong, quỳ ở đó thỉnh tội: “Cửu thúc thúc, Cửu thẩm thẩm, ngày hôm qua thật sự là của con, nay ở đây dập đầu bồi tội với hai vị.”

Đại phu nhân thở dài một : “Tiêu gia chúng nhiều tức phụ như , cho dù xảy chuyện tày trời, cũng từng thấy vãn bối nào chạy đến viện của trưởng bối ầm ĩ như . Nay chiếu theo gia quy, đ.á.n.h bản t.ử, phạt một năm ở từ đường chép kinh thư .”

A Yên toát một mồ hôi lạnh, nay đang vô lực. Lúc nửa ở đó, Lập Duẫn tức phụ đang dập đầu thỉnh tội mặt đất, khẽ : “Đứng lên , vốn cũng chuyện gì lớn, đáng để thỉnh tội như .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-202.html.]

Lập Duẫn tức phụ vốn tưởng sẽ A Yên khó dễ một phen, nay thấy A Yên cứ thế dễ dàng tha thứ cho , ngược chút bất ngờ. Ngước mắt vài cái, thấy A Yên yếu ớt vô lực ở đó, dung nhan thanh nhã, ôn hòa mỉm ở đó, chút dáng vẻ tức giận nào.

Nàng càng thêm kinh ngạc, cẩn thận dè dặt tạ ơn A Yên, sang Tiêu Chính Phong bên cạnh.

Tiêu Chính Phong ngay cả thẳng cũng thèm nàng , chỉ hỏi Đại phu nhân: “Phụ nhân cấu kết hãm hại Lập Duẫn, lời giải thích thế nào?”

Đại phu nhân bất đắc dĩ lắc đầu: “Cấu kết hãm hại cái gì chứ, Lập Duẫn và tức phụ nhà ở góa ở nhà đều khai nhận , thể là giả. Cũng tức phụ đổ thừa lên đầu ngươi, chạy đến đây lóc ầm ĩ.”

Lời của Đại phu nhân là tứ lạng bạt thiên cân (bốn lạng gạt ngàn cân), nhắc tới việc Tiêu Chính Phong thể giở trò từ bên trong, khiến phu quân của phụ nhân chợt về sớm, lúc mới bại lộ tư tình bực , ngược nhắc tới tư tình vốn dĩ chứng cứ vô cùng xác thực.

Tiêu Chính Phong lạnh lùng liếc tức phụ mặt đất một cái, lập tức thêm gì nữa.

Đợi khi Lập Duẫn tức phụ khỏi, Đại phu nhân . Tiêu Chính Phong thấy , liền : “Đại bá mẫu, còn việc gì ?”

Phải Đại bá mẫu cũng là Tiêu Chính Phong lớn lên, lập tức : “Sao, việc gì Đại bá mẫu thể ở chỗ ngươi một lát ?”

Tiêu Chính Phong lập tức cứng họng.

Đại phu nhân khỏi bật , bên mép tháp của A Yên nắm lấy tay nàng : “Để Chính Phong ngoài một lát, hai con chút lời tri tâm.”

Tiêu Chính Phong dậy, nhất thời nỡ rời , liền A Yên tháp một cái.

Đại phu nhân tự nhiên thu hết chuyện trong mắt, bất đắc dĩ : “Ra ngoài , ngươi còn sợ ức h.i.ế.p tân nương t.ử của ngươi !”

A Yên lời , mím môi khẽ. Tuy vẫn sắc mặt tái nhợt, nhưng nụ một vận vị khác biệt.

Tiêu Chính Phong nỡ, lo lắng, nhưng mặt trưởng bối, cũng đành ngoài.

Nhất thời trong phòng ngoài, Đại phu nhân nắm lấy tay A Yên : “A Yên, ở đây cũng ngoài, con cứ thử xem, đang yên đang lành bệnh, tâm sự gì ?”

Đại phu nhân sinh khoan hậu nhân từ, nay thần thái ôn nhuận lời lẽ chân thành ở đó, ngược khiến A Yên sinh lòng cảm động. lập tức nàng chỉ lắc đầu một cái:

 

 

Loading...