Tiểu Hồ Ly Của Ma Tôn - Chương 40

Cập nhật lúc: 2025-03-11 12:17:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yên Vân hoàng triều, tại một ngôi làng nhỏ nằm sát biên giới, Lạc Đạo Trần vừa mới thức dậy vươn vai dãn gân cốt, hắn nhìn mặt trời đã lên cao thì nhận ra đã gần trưa mất rồi.

"Trần đại ca, huynh dậy rồi, gia mẫu đang làm cơm trưa,huynh đi rửa mặt xong xuống ăn luôn"

Từ bên trái gian nhà một cậu thiếu nhiên khoảng mười bốn, mười năm tuổi đi ra, vẻ ngoài anh tuấn có nét hồn nhiên của tuổi trẻ. Đây là A Cẩm, con trai út của một gia đình nhỏ nơi Lạc Đạo Trần đang ở nhờ

Hắn và Giản Tinh lên đường ba ngày thì tới được đây, thấy nơi đây yên bình mà phong cảnh lại đẹp lên ở lại, vừa may cứu được A Cẩm và tỷ tỷ cậu ấy đang bị một đám sơn tặc truy đuổi

Để trả ơn tỷ tỷ A Cẩm đã mời họ về nhà chơi, trong nhà có phụ mẫu lên khi hai người tới được đón tiếp rất nồng nhiệt, hôm qua uống say lên ngủ giờ mới dậy được.

Hắn đi ra sân rửa mặt cho tỉnh táo, biết Giản Tinh vẫn chưa dậy lên không vào làm phiền nàng mà đi dạo lanh quanh một lát, ra ngoài đồng ruộng nơi phụ thân A Cẩm đang làm việc.

Gia đình A Cẩm là một nhà nông dân chính hiệu, phụ thân A Cẩm làm nghề trồng thảo dược cho một gia tộc phú quý gần đây. Lúc hắn ra thì thấy trên cánh đồng có mấy chục người đứng dưới nắng đang cuốc đất, cẩn thận gieo trồng hạt giống

Hắn hôm qua đã đi tìm hiểu phạm ngàn dặm quanh đây, tất cả các gia tộc và thế lực đều nắm rõ một lượt để tiện cho sau này đi qua mà tránh

Lần này đi hắn không muốn chọc vào rắc rối, tốt nhất là nhịn được phiền phức nào thì nhịn, mà kẻ nào không có mắt động vào thì hắn cũng không ngại tiễn hắn về gặp tổ tiên sớm đâu

Gia đình A Cẩm làm việc cho Ngân gia, một gia tộc được coi là số má ở đây. Bọn họ trồng là hai loại thảo dược Vũ Lâm Hoa và Lục Liên Thảo, dùng trong luyện đan dược chữa thương

Lạc Đạo Trần tinh thông vạn đạo, luyện đan cũng đạt cảnh giới tông sư lên hiểu rõ hai thảo dược này. Ở cái khí hậu nắng gắt như Yên Vân hoàng triều thì rất khó trồng được, mỗi gia đình nhận mười mẫu đất thì thu hoạch cũng chỉ một nửa là nhiều

Đáng tiếc Ngân gia không quan tâm việc này, sản lượng không đủ thì Ngân gia sẽ không trả công đầy đủ, vậy lên nhà A Cẩm và vài chục hộ gia đình gần đây quanh năm lao động cật lực cũng chỉ miễn cưỡng đủ ăn, muốn phát triển thì không thể mơ tới.

Làm người lớn, phụ mẫu A Cảm thì còn có thể chịu, nhưng đến đời A Cẩm và tỷ tỷ của cậu ấy muốn thoát khỏi cảnh vất vả, nghèo đói này thật sự rất khó khăn.

Cầu tiên học đạo không thể, hắn đã kiểm tra qua A Cẩm và tỷ tỷ cậu ấy không có linh căn, kể cả có với gia cảnh nghèo đến ăn còn lo bữa nay bữa mai thì làm sao vào môn phái tu luyện được.

Càng nghĩ hắn càng thở dài, cảm thấy A Cẩm thật không may, nếu được sinh ra ở một gia tộc lớn có lẽ tiền đồ của cậu nhóc sẽ tốt hơn rất nhiều

"Đạo Trần, sao cháu lại ra đây?"

Một tiếng gọi vang lên, một người đàn ông khoảng bốn mấy với vẻ ngoài lực lượng, cao lớn cùng khuôn mặt như hung tướng chạy tới, nhưng Đạo Trần biết trái với vẻ ngoài có chút đáng sợ kia lại là một con người chất phác hiền lành, gần gũi đến bình dị.

Ông là Lương Cần, một dược nông và là phụ thân của A Cẩm

"Cháu đi dạo chút thôi, à mà Nhị thẩm làm cơm trưa rồi đó, lát thúc về ăn cùng nhé"

"Haha thôi thôi cháu ăn đi, ta không đòi, còn mấu mẫu đất chưa gieo xong còn phải làm nốt á"

Lương Cần gãi gãi đầu rồi dẫn Đạo Trần thăm quan một vòng ruộng thảo dược, ở đây tổng cộng có một trăm mẫu chia cho mười gia đình. Trên mỗi mẫu ruộng trồng ít nhất hai trăm cây thảo dược.

"Mong năm nay trời phù hộ, thời tiết thuận lợi chút. Thu hoạch đầy đủ có thể đưa A Cẩm đi bái một vị sư phụ học đạo rồi"

Lương Cần trầm giọng nói, việc ông mong nhất bây giờ là lo cho tương lai của A Cẩm, còn về con gái lớn, đợi mấy năm nữa tìm cho một gia đình tốt để xuất giá là xong

"Mà Đạo Trần, cháu là tu tiên giả sao?"

"Vâng, nhưng tu vi cũng không cao chỉ là Ngưng Khí cảnh tầng sáu mà thôi"

"Vậy đã rất giỏi rồi, bằng tuổi cháu khi xưa ta còn chạy nhảy trèo cây, nào có phong thái tu tiên giả như này"

"Hahaha thúc quá khen chỉ là may mắn thôi"

Đạo Trần lựa chọn che giấu tu vi vì sợ sẽ gây phiền phức, làm liên lụy đến gia đình A Cẩm. Dù sao tin tức hắn rời Tử Linh hoàng triều chắc đã truyền ra ngoài, các thế lực lớn sau lần ở ải Vũ Văn đã để ý mọi hành động của hắn

Nhất là việc hắn có quan hệ tốt với các nhân vật như Tử Linh hoàng, Lạc Nhật hoàng, Kiếm Tông tông chủ...các đại giáo, thế lực hàng đâu đại lục.

Nếu có người biết hắn ở đây, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người ở đây, với cả hắn cũng sẽ không được chào đón nữa mà phải rời đi.

"Đạo Trần này, ta có thể nhờ cháu một việc không?"

Lương Cần trầm trọng nói, hắn liếc sang, nhìn ông rồi khẽ gật đầu

"Ta muốn cháu dạy A Cẩm tiên pháp, sau này ra ngoài có cái để tự vệ sẽ tốt hơn"

"Vậy cháu sẽ dạy cả Lương Vy, sau này cô ấy đi xa sẽ không ai bắt nạt hết"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-ho-ly-cua-ma-ton/chuong-40.html.]

Lạc Đạo Trần nói vậy thì Lương Cần cũng đồng ý, ông cũng muốn con gái sau này về nhà chống có khả năng tự vệ, biết bảo vệ bản thân và được đối xử tốt. Vì chẳng gia đình nào lại đi hắt hủi một tu tiên giả cả

Hai người đi dạo một lúc nữa thì Lương Vy ra gọi hai người về ăn cơm, lần này Lạc Đạo Trần nhất quyết kéo Lương Cần về mặc kệ ông có nói gì đi nữa.

Cuối cùng ông vẫn phải về, trong nhà bếp lúc này Giản Tinh đang phụ giúp Nhị thẩm dọn cơm, A Cẩm đang vác củi vào đốt bếp.

Lương Cần vừa về thì A Cẩm đã chạy tới chào, cậu giúp phụ thân cất quần áo để ông đi rửa chân tay, Lương Vy vào giúp mẫu thân. Lạc Đạo Trần không có việc gì làm chỉ có thể đứng nhìn, à đâu, hắn có thể lau bàn

Đây là bữa thứ hai ăn chực ở đây, Giản Tinh da mặt mỏng lên vẫn còn chút ngại ngùng, nhưng Lạc Đạo Trần, hắn đã lấy ra chai rượu ủ ba ngàn năm từ thần dược ra mời Lương Cần.

Cũng may tinh thần còn tỉnh táo lên mỗi chén rót cho ông, hắn đều cẩn thận luyện hoá để phù hợp với cơ thể có thể hấp thụ. Chứ không một ngụm nhỏ thôi cũng đủ khiến cường giả Kim Đan căng nứt cơ thể mà c.h.ế.t rồi.

"Lương Vy, A Cẩm, hai con từ chiều nay sẽ theo Trần đại ca học tiên pháp, nhớ kĩ phải nghe lời đó"

Lương Cần trầm trọng nói, mặt ông đã hơi đỏ, giọng say mèm cười cười đứng dậy đi vào phòng ngủ, có lẽ rượu đã ngấm, trong thời gian ngắn sẽ không tỉnh dậy đâu.

A Cẩm thấy phụ thân rời đi liền chạy sang chỗ Đạo Trần háo hức nói: "Trần đại ca, huynh thật sự dạy đệ và tỷ tỷ tiên pháp sao?" 

Hắn gật đầu nói: "Chiều nay sẽ dạy hai người, nhưng nhớ không được lười biếng đâu đó" 

A Cẩm vỗ n.g.ự.c nói: "đại ca yên tâm, đệ nhất định chăm chỉ, đến lúc đó sẽ đi đánh cho Ngân gia, Phong Tuyệt Lĩnh thảm bại, vô định thiên hạ" 

"A Cẩm, đệ nói lung tung gì vậy, làm Trần đại ca cười rồi kìa" Lương Vy trừng mắt nói, nhưng nàng cũng rất vui khi nghe vậy, đệ đệ có chí lớn, có hoài bão là tốt, sẽ biết cố gắng hơn, làm tỷ tỷ nàng nhất định ủng hộ hết mình.

"Đệ không có nói lung tung, mà Trần đại ca đâu có cười" 

"Hứ, thằng nhóc đến tối ngủ còn sợ ma đái dầm như đệ, muốn vô địch thiên hạ ai mà chả cười" 

"Tỷ đã hứa không nói rồi mà!" 

Nhìn hai tỷ muội A Cẩm chạy đuổi nhau khắp nhà mà Đạo Trần cười vui vẻ, so với khung cảnh chiến trường đẫm m.á.u thì ngôi nhà này thực sự là thiên đường nhân gian

Đột nhiên tay hắn bị nắm lại, quay sang thấy Giản Tinh đang mỉm cười nhìn hắn. 

Hai người cứ vậy nhìn nhau, hắn như ngây ngốc, cả người ngẩn ngơ ngắm sự rạng rỡ của nàng. Tiểu hồ ly như một đoá hoa nở rộ trong nắng, rực rỡ và ấm áp, trong mắt nàng hắn nhìn ra sự yêu thương và trìu mến, nó như vạn tia nắng ấm xuyên thấu con tim lạnh giá kia mà đốt cháy nó lên vậy.

Đã bao lâu rồi hắn không ngắm nhìn nàng, trải qua sinh tử ở Vực Ngoại, chứng kiến sự ra đi của An Dương, nhìn ngàn vạn sinh linh ngã xuống đẫm máu, bản thân đứng dậy từ núi thây biển m.á.u mà trở về.

Rồi khi nhìn thấy Lạc Minh, Đạo Trần biết bản thân sớm muộn cũng phải đối đầu với y, hai người chỉ có thể một người sống.

Nếu người đó không phải hắn thì sao? Giản Tinh khi đó sẽ phải làm thế nào

"Đạo Trần, chàng thích trẻ con không?"

Giọng của Giản Tinh đánh vỡ dòng suy nghĩ của hắn, quay lại thấy nàng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn khẽ cười. 

"Thích, có một hai đứa trẻ sẽ náo nhiệt hơn rất nhiều" 

Đạo Trần khẽ trả lời, hắn dẹp bỏ đống suy nghĩ vớ vẩn kia ra khỏi đầu, tự trách bản thân thật sự ngu ngốc.

Hắn là Lạc Đạo Tiên Vương, trong tim mang vô định đạo, dù đứng trước thiên quân vạn mã hắn có gì phải sợ cơ chứ. Lạc Minh, một tên Hắc Ám Tiên Vương có gì phải sợ.

"Thiếp cũng muốn, khi đó chúng ta tới Thiên Sơn lập một căn nhà gỗ, buổi sáng thiếp sẽ dậy sớm nấu bữa sáng cho bọn trẻ, chàng sẽ dạy chúng tiên pháp, đi dạo chơi khắp nơi. Thi thoảng mời Cơ tỷ, Liệt Yên và Mặc lão đến nữa, có cả tỷ tỷ và phụ thân, người nhất định thích trẻ con"

"Đó là ước mơ của nàng sao?" 

"Đúng vậy, ai cần tay nắm thiên hạ đứng đầu thế giới chứ, thiếp chỉ cần một gia đình và một căn nhà gỗ, sáng trưa chiều tối có những người yêu thương bên cạnh là được"

"Ước mơ đó thật đẹp"

Đẹp như ước mơ của nàng vậy, Yên Linh.

 

 

 

 

Loading...