Tiểu Hồ Ly Của Ma Tôn - Chương 39

Cập nhật lúc: 2025-02-25 21:34:55
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

-Chủ nhân, đã ba tháng trôi qua vẫn không thấy Quỷ Dị tộc có hành động gì, xem ra chúng đã từ bỏ ý định lần này

Vũ Trinh báo cáo cho Đạo Trần về tình hình Vực Ngoại thời gian gần đây, dưới sự tấn công của nàng và Đông Chinh vương thì phần lớn lãnh thổ bị Hắc Ám xâm chiếm đã được lấy lại, dù có tổn thất nhưng coi như đẩy lùi hoàn toàn lần xâm lược này

Lạc Nhật hoàng triều trong cuộc chiến này tổn thất dù lớn nhưng coi như vượt qua, nàng đã trở thành Hoàng giả, đạt được Lạc Nhật truyền thừa và Chu Tước chiến kích đã giữ vững căn cơ quốc gia.

Trong tứ đại hoàng triều hiện tại thì ngoài Dược Sinh hoàng triều thực lực yếu nhất ra, Lạc Nhật hoàng triều và Yên Vân hoàng triều vẫn còn rất mạnh. Nhất là Yên Vân hoàng triều khi trong cuộc chiến này không hề tổn thất gì cả

Đây cũng là hoàng triều bí ẩn nhất, nó được thành lập sau thời Tiên Cổ, Lạc Đạo Trần vẫn chưa tới đó lần nào lên không rõ thực lực ra sao

Nhưng có thể là siêu cấp thế lực, đặt song song với Thập nhị tiêng tông và Ma môn thất tông thì không phải dạng vừa, trong đó nhất định có Hoàng giả toạ trấn bảo vệ

-Khi nào có cơ hội lên tới đó thử, được rồi ngươi trở về đi không cần ở đây nữa, ta sẽ bố trí trận pháp lên trong thời gian dài sẽ không có vấn đề gì đâu

Vũ Trinh khẽ dạ, nàng bây giờ là Lạc Nhật hoàng, bản thân không thể ở ngoài quá lâu mà phải nhanh chóng trở về điều hành đất nước. Sau khi hành lễ tạm biệt Đạo Trần, nàng xé không gian rời đi

Đạo Trần nhìn nàng đi mà lâm vào suy tư, hiện tại Quỷ Dị tộc đã bị ngăn cản tạm thời, Tử Linh hoàng triều lần này coi như tổn thất nặng nề cần thời gian dài để khôi phục lên không cần hắn dẫn quân đi chinh chiến.

Chính sự trong nước đã có Tử Linh hoàng và Mặc lão xử lý, quân đội đã có Vũ Nhân vương đi lo, việc bảo vệ biên giới đã có Đông Chinh vương. Thực ra làm quốc sư hắn hiện tại đã hết việc để làm

-Đạo Trần

Giản Tinh từ phía sau khẽ nói, hắn quay lại, cười nhẹ kéo nàng lại ôm trong lòng. Lần này hắn lo cho cuộc chiến lên không thể để ý nàng nhiều, sau khi việc này kết thúc sẽ từ từ bù đắp cho nàng

Dù sao nương tử vẫn là quan trọng nhất

-Sao nàng lại tới đây?

-Ở hoàng cung chán lên tới, chàng đang nghĩ gì vậy

-Haha nghĩ xem lên để nàng sinh mấy đứa đây, nam hay nữ tốt hơn

Giản Tinh thoáng đỏ mặt, tiểu hồ ly da mặt vẫn mỏng, nhắc tới cái chủ đề này vẫn khiến nàng trong lòng hơi đập loạn hiện ra vẻ xấu hổ và lúng túng.

Tức giận nhéo eo Đạo Trần, hắn cười lớn thơm má nàng rồi hướng mắt ra xa xăm. Ngoài kia luôn có một thứ gì đó đang theo dõi cả hai, một đôi mắt sắc lạnh như băng giá, ẩn chứa sát khí khiến người ta run sợ

-Đạo Trần, tiếp theo chàng định đi đâu? Tử Linh hoàng vừa nãy đã nói chuyện với thiếp, bảo hai ta có thể ra ngoài đi dạo một thời gian, việc trong nước đã có mọi người lo rồi

Giản Tinh khẽ nói, đây không chỉ là lời của Tử Linh hoàng mà còn là lời trong lòng nàng. Nàng sau khi chứng kiến cuộc chiến thảm khốc kia thì nội tâm sợ hãi, nàng hiểu rõ kẻ địch của Đạo Trần thật sự rất đáng sợ

Đáng sợ đến mức nàng không thể nghĩ tới!

Vậy lên nàng muốn nhân cơ hội này ra ngoài cùng hắn, thừa dịp còn bình yên ở bên hắn lâu hơn để sau này không hối tiếc

Xoa đầu tiểu hồ ly, Đạo Trần gật đầu đồng ý, hắn quyết định đi Yên Vân hoàng triền xem thử, vừa hay ở đó có một nơi hắn muốn tới thăm.

-Nàng muốn khi nào đi?

-Thiếp cần đi chào mọi người nữa, chàng cũng còn việc cần xử lý nhỉ, vậy đầu tháng hai rồi đi

Đầu tháng hai là mùa xuân, thời tiết ấm áp, vạn vật đ.â.m chồi nảy lộc rất thích hợp để ngắm cảnh dạo chơi.

Hơn nữa hắn không thể đi mà ném lại mọi việc cho Tử Linh hoàng được, dù nàng không nói gì nhưng nhất định không vui. Làm quốc sư, làm bằng hữu, Đạo Trần nào thể vô tâm như thế

Hai người trở về Tử Linh hoàng triều, Lạc Đạo Trần tới thư phòng, ở đây Tử Linh hoàng vừa kết thúc buổi thượng triều trở về.

Nàng dạo gần đây lo nhiều việc lên sắc mặt không được tốt cho lắm, Đạo Trần ném qua một bình đan dược có tác dụng bớt mệt mỏi, an thần cho nàng uống.

-Vực Ngoại thế nào?

-Đã ổn, yên tâm đi trong vòng trăm năm chúng sẽ không phá được phòng tuyến nữa đâu

Có câu này của Lạc Đạo Trần thì Tử Linh hoàng yên tâm rồi, nàng còn lo phòng  tuyến Vực Ngoại lại bị phá thì yên bình của Tử Linh hoàng triều sẽ bị đe doạ lần nữa mất

Nàng sau đó nói sơ qua tình hình hoàng triều cho Đạo Trần nghe, trải qua chiến tranh dù tổn thất nhưng thực lực của cả quốc gia lại tăng lên không ít.

Những binh sĩ sống sót đều là những người mạnh nhất, trải qua mưa m.á.u chiến hoả, những binh sĩ này liên tục đột phá giới hại của mình.

-Chỉ cần bình yên qua thêm ba năm, quân đội sẽ lần nữa trở về thời kì đỉnh cao

Việc này trong dự liệu của hắn lên không biết ngờ lắm, chỉ là thiệt hại về Hoàng giả thì khó bù đắp. Vị trí trống của An Dương vương vẫn chưa có người thay thế, muốn trong vòng trăm năm bồi dưỡng ra một Hoàng giả thì khá khó.

-Sắp tới ngươi định đi đâu?

Tử Linh hoàng khẽ hỏi, nàng nhìn ra Đạo Trần muốn đi xa, hắn làm quốc sư đã không còn quá nhiều tác dụng. Ở lại dù có thể bảo vệ quốc gia từ phía sau nhưng vì thế mà ràng buộc hắn, nàng không muốn như vậy

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-ho-ly-cua-ma-ton/chuong-39.html.]

-Yên Vân hoàng triều, ta muốn tới đó xem nơi đó thế nào

Nghe hắn nói mà nàng ngạc nhiên, Yên Vân hoàng triều tồn tại chỉ ít hơn Tử Linh hoàng triều hai trăm năm. Tới nay thuộc hàng siêu cấp thế lực, ngang hàng với nhau, lại là thế lực bí ẩn nhất không rõ thực lực ra sao.

Nghe đồn Luyện Thi Tông chính là ở nơi đó, còn có Khổng Tước yêu tộc và Viên Hầu nhất tộc sinh sống.

Thập nhị Tiên Tông một trong Minh Anh tông cũng ở đó, còn được xem là hộ quốc tông môn. Vị thế cực lớn, danh vọng cao chỉ sau hoàng đế.

-Ngươi định bao giờ xuất phát?

-Tháng hai, ta sẽ ở đây giúp ngươi, đợi khi mọi việc ổn định lại thì ta sẽ đi

-Vậy đợi, thế giúp ta làm mấy việc đi

Tử Linh hoàng cười cười lấy ra một chồng lại một chồng tấu sớ dày cộp đặt lên bàn,đếm qua cũng phải mấy trăm cái. Đây là số tấu sớ một ngày nàng phải đọc và phê duyệt hết

-Cái...cái này...

-Ngươi bảo ở đây giúp ta mà, yên tâm không sợ thiếu việc đâu, quốc sư đại nhân cứ từ từ làm đi.

...

Một sáng đầu tháng hai, Lạc Đạo Trần đứng tại chân thành, bên cạnh hắn là Giản Tinh đang cầm theo một cái túi lớn đựng đầy đồ ăn mang theo. Hôm nay là ngày hai người lên đường

Ra tiễn ngoài Tử Linh hoàng ra còn có Liệt Yên và Đông Chinh vương, Mặc lão và Thập Nhị Thủ Hộ Hoàng.

-Ta đã sai người chuẩn bị mọi thứ cho ngươi rồi, chuyến này đi phải cẩn thận. Còn đây là ngọc giản truyền tin, chỉ cần có chuyện thì bóp vỡ nó, dù ngươi ở đâu ta cũng sẽ dẫn người tới

Tử Linh hoàng đưa cho hắn một miếng ngọc, bên trên lập lòe ánh lửa tím. Đây là một tia thần thức của nàng để vào, chỉ cần ngọc vỡ thì nàng sẽ cảm nhận được.

Đạo Trần cười cười cảm thấy nàng lo lắng thái quá, trong thiên hạ này có ai làm hại được hắn chứ. Nhưng thôi thì lòng tốt của nữ hoàng bệ hạ không thể không nhận, sau khi thu lại thì mỉm cười rút ra một hộp ngọc đưa tới

-Cái gì đây, quà cho ta à?

-Coi như vậy đi, lần này đi không biết khi nào mới về, hộp ngọc này để lại dùng để bảo vệ mọi người. Nhớ kĩ chỉ khi nguy cấp mới được mở

Tử Linh hoàng nhíu mày cầm lấy, nàng dùng thần thức dò xét qua thì lại không cảm nhận được gì, nhìn ngắm thì thấy chiếc hộp này được điêu khắc tinh xảo, vô cùng đẹp mắt ra thì không thấy điểm gì đặc biệt.

-Ta nhớ rồi, trên đường chăm sóc Giản Tinh cho tốt đó

-Haha yên tâm có ta ở đây không ai làm hại được nàng ấy đâu

-Vậy tốt!

-Cũng không còn sớm nữa, ta đi đây, các vị không cần tiễn nữa

Hắn nói rồi cùng Giản Tinh chào tạm biệt mọi người, cả hai sau đó lên chiếc linh thuyền đã được Tử Linh hoàng chuẩn bị cho, truyền vào pháp lực liền khiến nó bay lên cao

-Thượng lộ bình an!

-Nhớ mua quà về đó!

Bên dưới đám người Vũ Nhân vương, Tử Linh hoàng nhảy nhảy vẫy tay, la lên chào tạm biệt. Mặc lão vuốt râu cười lớn nhìn theo chiếc linh thuyền rời đi khuất xa nơi chân trời kia.

Tử Linh hoàng nhìn theo mà cảm thấy trong lòng có chút, khó khăn lắm nàng mới tìm được một vài bằng hữu thân thiết. Vậy mà nay một người mất, hai người rời đi, chỉ còn lại nàng cô đơn trong hoàng cung cô quạnh vắng vẻ này.

Như cảm nhận được nỗi buồn của nàng, chiếc hộp ngọc hơi phát sáng nhẹ. Từ bên trong bay ra một tia linh khí chậm rãi hoá thành một con rồng nhỏ màu tím, nó gầm lên bay xung quanh rồi hạ xuống trên đầu.

-Đây là?

-Đây là đây là thú linh! Bệ hạ, vật này là do thần thú trước khi ra đời, trong điều kiện đặc biệt sinh ra, người có được liền trở thành chủ nhân của thần thú sau khi sinh.

Mặc lão nói trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người, ai cũng nhìn ra đây là một đầu Chân Long.

Chân Long, đại biểu sức chiến đấu mạnh mẽ nhất thế gian, là chủng tộc vô thượng sở hữu sức mạnh hủy thiên diệt địa. Năm xưa trong cuộc chiến Tiên Cổ, Chân Long đã dẫn đầu Long tộc chiến đấu ở Vực Ngoại, khi đó móng vuốt của nó xé rách đại thế giới, Long Giác chọc thủng vũ trụ, đ.â.m xuyên n.g.ự.c nhưng kẻ mạnh nhất bên Quỷ Dị tộc kia

-Đáng tiếc con Chân Long cuối cùng đã hi sinh trong cuộc chiến cách đây ba trăm năm trước, có lẽ đây là con của nó

Chân Long sinh sản ít ỏi, muốn lưu lại huyết mạch quá khó khăn, muốn sinh ra lại càng khó hơn khi cần rất nhiều thiên tài địa bảo.

Chiếc hộp này không nghi ngờ gì chính là một chí bảo dùng để phong ấn, bên trong nhất định có tiểu thế giới dùng để ấp trứng Chân Long. Lạc Đạo Trần đưa món quà này khiến cả đám người khoé miệng giật giật, cũng quá quý giá đi

-Hừ, hắn là lười không muốn nuôi lên mới ném cho ta thì đúng hơn.

Tử Linh hoàng hừ nhẹ nhưng trên mặt lại rất vui, có một thú cưng nhỏ bên cạnh nàng sẽ không còn cô đơn nữa.

Tạm tha cho tên đó vậy.

Loading...