Tiểu Hồ Ly Của Ma Tôn - Chương 37

Cập nhật lúc: 2025-01-28 08:04:03
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

-An Dương!

Tiếng hét xé lòng vang lên, Liệt Yên ôm chặt lấy An Dương gào lên, nàng khóc lớn, nước mắt không ngừng rơi lã chã, tim đau như bị d.a.o cứa vào rỉ m.á.u đau đớn vô cùng

-An Dương, tên khốn ngươi mau tỉnh lại đi mà, ngươi đã hứa sẽ không c.h.ế.t mà, ngươi còn chưa đưa ta đi Bắc Hải bắt cá, đi Thiên Sơn ngắm hoàng hôn, ngươi là đồ tồi, đồ thất hứa, mau tỉnh lại đi mà

Nhìn cảnh này ai cũng đau lòng, Giản Tinh hai mắt rưng rưng ngập nước, Mặc lão cúi đầu không cầm được rơi lệ. Trên bầu trời Tử Linh hoàng sững người c.h.ế.t lặng, Đông Chinh vương không dám tin, ai lấy cũng hiện lên vẻ đau thương

-Khốn khiếp, g.i.ế.c sạch chúng cho ta!

Một giây sau Tử Linh hoàng gầm lên, nàng nén đau kìm lại nước mắt, cả người sát khì trùng thiên, khí tức cuồng bạo lao về phía Huyết Ân Hoàng.

Thiên Ma Cầm ngân vang, nó như cảm nhận được tâm tình chủ nhân mà phát ra âm thanh bi thương, kiếm khí sắc bén mang theo vô tận sát khí và thù hận như c.h.é.m rát bầu trời, trảm diệt Hắc Ám, g.i.ế.c để trả thù cho An Dương vương

-Giết!

-Báo thù cho An Dương vương!

-Không tha cho Quỷ Dị tộc, một tên cũng không để lại!

Trên bầu trời chư Hoàng gầm hét, khí tức giận dữ điên cuồng bộc phát, Đông Chinh vương tay cầm ngọc tỷ đập banh một tên Quỷ Dị Hoàng giả, Thập nhị thủ hộ Hoàng mỗi người đều liều c.h.ế.t theo sau không ngừng công kích

Trong thành tướng sĩ phá cổng mà ra, dẫn đầu là đội quân của An Dương vương, bọn họ xung phong liều chết, không ai sợ hãi lao vào đại quân Quỷ Dị tộc mà c.h.é.m giết

-Báo thù cho chủ tướng!

Chiến kì của An Dương vương tung bay, tướng sĩ dẫn đầu gầm lên tung một kích toàn lực đánh nổ một tên Quỷ Dị tộc. Hai bên lần nữa g.i.ế.c đến đỏ mắt, tiếng kêu la, gầm thét vang lên rung động trời đất

Trên tường thành Mặc lão lau đi nước mắt tới vỗ vai an ủi Liệt Yên, lão sau đó hướng mắt nhìn Giản Tinh khẽ nói

-Cháu ở lại thủ thành

-Mặc lão, ngài định

-Lão già này hôm nay có c.h.ế.t cũng phải vì An Dương trả thù

Mặc lão từ xưa tới nay đều theo hầu Tử Linh hoàng, là Hoàng giả lớn tuổi nhất, thường ngày không tham gia chiến trận mà chỉ ở yên bảo vệ kinh đô. Nhưng hôm nay lão đã quyết tâm rồi, có c.h.ế.t cũng phải ra trận g.i.ế.c địch

-Mặc lão, ngài ở lại thủ thành, việc này để cháu

-Giản Tinh, nhờ muội trông chừng hắn một chút

Liệt Yên buông An Dương ra, giao hắn cho Giản Tinh.

-Liệt Yên tỷ

-An Dương, chờ một chút thôi, ta đi rồi sẽ quay lại với ngươi

Nói xong nàng đi lên chiến trường, mỗi bước đi trong tâm trí đều hiện ra những hình ảnh kỉ niệm của nàng và hắn.

-Liệt Yên, đợi sau này quét sạch Hắc Ám, ta đưa ngươi đi Bắc Hải bắt cá

-Liệt Yên, nghe nói hoàng hôn ở Thiên Sơn rất đẹp, ta và ngươi khi nào đi ngắm đi

-Đừng đánh ta mà, ngươi hung dữ như vậy sau này ai lấy ngươi

-Năm mới vui vẻ, nay nhìn đẹp vậy, Vũ Nhân vương cuối cùng cũng biết ăn diện rồi à

Khi tức khủng khiếp từ bên trong nàng toả ra, mỗi bước đi khí thế đều kéo lên ép sụp hư không, đạo hoả bùng cháy, nàng cầm trên Hắc Anh thương, phía sau Phượng Hoàng niết bàn trở lại hót lên tiếng vang đốt cháy bầu trời

Chiến thần của Tử Linh hoàng triều, Vũ Nhân vương Liệt Yên

-Giết!

Nàng gầm lên lao thẳng về một tên Quỷ Dị Hoàng giả, Hắc Anh thương sáng rực bổ xuống, một thương này mang theo lực lượng mười phần, hoả diễm phần thiên đốt hải ẩn chứa hận thù của nàng dành cho Quỷ Dị tộc

Đùng

Tên Quỷ Dị Hoàng giả lập tức bị c.h.é.m bay hai cánh tay, nàng giận thế mà lên, lấy thế sấm sét vung thương chặt ngang hông hắn. Kẻ này gầm lên, Hắc Ám tuôn trào muốn tránh lui, đáng tiếc Liệt Yên đã phát điên, nàng không sợ Hắc Ám mà ra tay, đạo hoả nung nóng không gian đốt cho Hắc Ám thành tro bụi

-Hắn c.h.ế.t thì các ngươi cũng phải chôn cùng!

Ầm

Quỷ Dị Hoàng giả bị c.h.é.m bay đầu, Hắc Anh thương xuyên thủng đầu lâu diệt sát nguyên thần. Cảnh này khiến ai lấy cũng rung động, quá mạnh mẽ

Nàng nhìn về phía Huyết Ân Hoàng, tơ m.á.u tràn ngập, bây giờ kẻ nàng muốn g.i.ế.c nhất chính là hắn.

-Huyết Ân Hoàng! Đền mạng cho An Dương đi!

...

Trên tường thành Giản Tinh cởi bỏ chiến giáp cho An Dương, giúp hắn lau sạch cơ thể, Mặc lão đến ngồi bên cạnh thở dài.

Lão không có tôn nhi, không có gia đình, từ lâu đã xem An Dương và Liệt Yên là con cháu của mình. Lão nhìn bọn chúng lớn lên, tự mình dạy bảo, sớm chiều bên nhau đã có tình cảm không thể xoá bỏ

Nay phải nhìn cháu mình c.h.ế.t trước mặt, lão phút chốc như mất nửa cái mạng, cả người già đi rất nhiều, hốc mắt đỏ hoe, dù là Hoàng giả nhưng lúc này đây lão so với người thường không khác gì nhau, đều đau buồn, không thể chấp nhận

-An Dương, nếu cháu chưa đi thì hãy sát cánh cùng Liệt Yên, bảo vệ con bé á

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-ho-ly-cua-ma-ton/chuong-37.html.]

Lão nhìn lên bầu trời thì thào, bên trên đó Liệt Yên đã giao chiến với Huyết Ân Hoàng, mỗi lần va chạm đều m.á.u b.ắ.n tung toé, hư không vỡ tan thổi ra âm phong đáng sợ

Nàng cầm Hắc Anh thương giống như một vị chiến thần, tóc dài bung xõa bay múa, cả người đắm chìm trong đạo hoả khí thế ngút trời không chút sợ hãi, một thương một chưởng đánh ra đều bức lui Huyết Ân Hoàng

-Không thể nào, sao nàng ta có thể đánh ngang với Huyết Ân Hoàng được?

Xung quanh Hoàng giả đứng xem giật mình kinh hãi, theo lý Vũ Nhân vương không thể sánh vai cùng Huyết Ân Hoàng, một khi đơn đả độc đấu chính là tự tìm cái chết

Nhưng lúc này nàng lại đang chiếm hết thượng phong, mà đại danh Huyết Ân Hoàng đang không ngừng lùi lại không thể đánh trả

-Hừ, ngươi thì biết cái gì, đại nhân chỉ là phòng thủ không đánh trả mà thôi

Một tên Hoàng giả cao cấp nói, hắn nằm trong nhóm sáu người đi ngăn cản Tử Linh hoàng, thực lực cao hơn lên có thể nhìn rõ thực hư.

Ầm

Huyết Ân Hoàng ra tay rồi, từ cơ thể hắn b.ắ.n ra mấy trăm mấy ngàn hạt huyết đằng, huyết đằng nảy mầm cắm rễ trong không gian hình thành lên một biển m.á.u rộng lớn, huyết khí áp chế lấy đạo hoả khiến nó có xu thế dập tắt

Đây là thiên phú thần thông của Huyết Đằng tộc, Huyết Hải.

Bất kì sinh linh khi đi vào sẽ bị biển m.á.u nhấn chìm, ăn mòm và thôn phệ trở thành một phần của biển máu, dù là Hoàng giả khác đi vào cũng lành ít dữ nhiều không thể thoát thân

Liệt Yên hét lên, cả người nàng lấp lánh ánh lửa, bảo thuật Chân Hoàng được vận chuyển, điều khiển hoả diễm ép huyết khí tránh xa khỏi cơ thể, vô số ngọn lửa lao ra khiến chúng nổ tung bên ngoài ầm ầm thiêu đốt biển máu

-Chỉ có vậy

Huyết Ân Hoàng lạnh lẽo nói, trong biển m.á.u lấy ngàn vạn mà tính cây huyết đằng lao ra quấn lấy Liệt Yên.

-Hả!

-Thật kinh khủng

-Trong biển m.á.u này mai táng phải mấy ngàn vạn sinh linh á

Xuyên qua biển m.á.u ai lấy cũng kinh hãi, bên dưới mỗi cây huyết đằng cắm rễ chính là một sinh linh, ngàn vạn cây chính là ngàn vạn sinh linh. Huyết Ân Hoàng từ khi tu luyện đến giờ đã g.i.ế.c vô số người, tất cả đều bị hắn đưa vào Huyết Hải trở thành dinh dưỡng nuôi dưỡng huyết đằng

Quá kinh khủng

Ngàn vạn sinh linh, dù Quỷ Dị Hoàng giả không kẻ nào là tay không dính đầy m.á.u tươi, nhưng so với Huyết Ân Hoàng thì quả thực kém xa.

Liệt Yên vây hãm bên trong liền nhíu mày, nàng nhìn bốn phía huyết đằng đang không ngừng tấn công cảm giác bất an, lập tức thúc giục nguyên thần, Chân Hoàng bảo thuật vận chuyển, trong tay nàng một ngọn đạo hoả nhỏ xuất hiện

Chân Hoàng đạo hoả

Lửa Phượng Hoàng là loại lửa mạnh nhất trên thế gian, một tia nhỏ cũng có thể đốt cháy vạn vật, hủy diệt vạn dặm thiên địa.

Mà bên cạnh nàng cũng xuất hiện ba ngọn lửa khác

Kim sắc tiên môn đạo hoả

Hắc sắc ma môn đạo hoả

Tử sắc đạo hoả

Ngọn tử sắc đạo hoả nàng học được từ Lạc Đạo Trần, quốc sư nói đây chính là hoả diễm của Tử Linh hoàng triều, đại diện cho quốc gia khí vận, có nó trong tay dù đối mặt với ai cũng không phải lo sợ

Từ trước tới nay Liệt Yên luôn sùng bái Lạc Đạo Trần, đối với lời của hắn nhất định tin tưởng.

-Quốc sư, ngài vẫn chưa trở về sao

Liệt Yên thì thào, nếu có hắn ở đây cuộc chiến sẽ chấm dứt nhanh hơn, binh sĩ cũng sẽ không thương vong quá nhiều như vậy.

-Không được, quốc sư rồi sẽ có ngày rời đi, ta phải trở lên mạnh mẽ hơn chứ không thể chờ mong người bảo hộ mãi. Tứ muội đạo hoả!

Liệt Yên hét lên, bốn ngọn lửa dung hợp với nhau xoay tròn, khí tức khủng khiếp phát ra đốt cháy huyết đằng, bên trong Huyết Hải âm u tối tăm lập tức sáng rực lên ánh sáng lấp lánh.

Bốn ngọn lửa bùng cháy lên, hoả diễm ngập trời nung nấu Huyết Hải. Huyết Ân Hoàng nhíu mày, hắn cảm nhận được toà Huyết Hải này có dấu hiệu bốc hơi không ít.

Huyết Hải chính là thủ đoạn mạnh nhất của hắn, hình thành từ ngàn vạn m.á.u huyết sinh linh, bên trong có cả m.á.u của hắn. Một khi bị hủy chính hắn cũng trọng thương khó mà bảo toàn tính mạng

-Nếu ngươi đã muốn c.h.ế.t thì đừng trách ta độc ác

Huyết Ân Hoàng âm u nói

Hắn cực tốc lao đi trong biển máu, muốn nhân cơ hội nàng không chú ý một đòn đánh lén hạ sát nàng. Có thể g.i.ế.c đi một vị vương nữa nhất định Tử Linh hoàng triều sẽ tan vỡ, đến lúc đó hắn lo gì không được các đại nhân trọng thưởng.

Ầm Ầm Ầm

Biển m.á.u lập tức sôi trào theo sự di chuyển của hắn, ngàn vạn cây huyết đằng không ngừng tấn công, tứ muội đạo hoả dưới sự công kích điên cuồng này đã có dấu hiệu dập tắt khó mà chống đỡ nội

Mà trong lúc này Huyết Ân Hoàng cũng đã di chuyển ra phía sau Liệt Yên, hắn nhanh chóng lao lên, một kích toàn lực đánh ra muốn hạ sát nàng.

Liệt Yên giật mình kinh hãi, phản ứng cực nhanh dựng lên một lớp phòng thủ. Nhưng bàn tay kia dễ dàng đánh xuyên thủng, vỗ lên n.g.ự.c nàng.

Huyết Ân Hoàng cười điên cuồng

-Hặc hặc, hai các ngươi không phải yêu thương nhau lắm à, để ta tiễn ngươi xuống kia gặp tên đó nhé

-Đúng không, ta thấy ngươi lên xuống đó dập đầu mới phải

Loading...