Nhung Âm lúc này đã cưỡi lưng cọp, không thể lùi bước. Nếu y chột dạ, Tông Chính Tiêu nhất định sẽ tiếp tục làm việc, thế thì chẳng phải công sức của y đổ sông đổ bể sao?
“Đúng vậy. Thế nào, ngươi sợ à?” Y mạnh miệng, mặt dán sát vào hắn hơn.
Tông Chính Tiêu nhướng mày, đang thầm ngạc nhiên vì tiểu giao nhân nhà hắn hôm nay lớn gan như vậy, thì chợt nghe một câu vô tình lộ ra từ đáy lòng Nhung Âm: a a a, hồi hộp quá! Tông Chính Tiêu sẽ không thật sự làm ta ngay tại đây chứ? Biết vậy vừa rồi đã không mạnh miệng…
Tông Chính Tiêu khẽ cười, được lắm, hắn đánh giá quá cao y rồi. Vẫn là một bé ngốc mà thôi.
Nhàn rỗi không có việc gì, chọc ghẹo tiểu giao nhân một chút cũng thú vị lắm.
Hắn ghé sát lại, gần đến mức hơi thở hòa vào nhau, giọng trầm thấp: “Sợ? Ngươi nói ta sao?”
Nhung Âm cố nén ý muốn lùi ra sau, có chút không tự tin, nhỏ giọng đáp: “Dù sao cũng không phải ta.”
“Phải không?” Tông Chính Tiêu cười nhẹ, “Vậy ta cũng muốn thử xem A Âm của ta có bao nhiêu can đảm.”
Chưa dứt lời, hắn đã bế bổng Nhung Âm lên, bước nhanh ra khỏi thư phòng.
Tin tốt: Nhung Âm đã thành công thuyết phục Tông Chính Tiêu ngừng làm việc.
Tin xấu: Hình như bây giờ Tông Chính Tiêu muốn làm y.
Nhung Âm thực ra đang rất căng thẳng, đến mức quên cả việc che giấu tiếng lòng, chỉ biết tự an ủi bản thân: Tối qua Tông Chính Tiêu trông hùng hổ như hổ đói vồ mồi, kết quả cuối cùng cũng chỉ hôn ta một cái. Đêm nay chắc chắn cũng vậy thôi, sấm to mà mưa nhỏ!
Tông Chính Tiêu nghe được trọn vẹn, khóe môi nhếch lên một nụ cười không rõ ý vị: Ồ? Không làm thật, tiểu giao nhân này lại cho rằng ta chỉ biết nói suông?
Bên ngoài, Tứ Hỉ và Lục Nga nhìn hai người ôm nhau đầy thân mật, mỗi người một biểu cảm.
Tứ Hỉ: Bệ hạ cuối cùng cũng tiến thêm một bước!
Lục Nga: Bệ hạ hung dữ như vậy, chủ tử có khi nào bị bắt nạt đến hư mất không?
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Tông Chính Tiêu ôm Nhung Âm bước vào phòng ngủ, còn tiện tay đóng cửa lại. Trong phòng giờ chỉ còn hai người bọn họ.
Nhung Âm hiện tại đã có thể rời nước trong thời gian dài, hơn nữa chỉ cần uống nước là có thể bổ sung độ ẩm cho cơ thể. Tuy nhiên, trong vòng ba ngày vẫn cần ngâm mình một lần, nếu không dễ sinh khó chịu.
Tối qua hai người đã cùng nhau tắm rồi, nên đêm nay Tông Chính Tiêu có thể không chút kiêng nể mà “trò chuyện” với Nhung Âm, không cần lo giữa chừng phải vội vàng đưa y vào nước.
Ánh đèn dầu trong phòng tỏa sáng ấm áp. Nhung Âm vùi mặt vào hõm vai hắn, đến khi bị đặt xuống giường vẫn dùng cánh tay che mắt, trông chẳng khác nào một con đà điểu nhát gan, đâu còn khí thế kiêu ngạo khi nãy trong thư phòng.
“A Âm…” Giọng Tông Chính Tiêu trầm thấp, cố ý kéo dài, rồi đặt một nụ hôn lên mu bàn tay y.
Nhung Âm khẽ run nhưng vẫn im lặng.
Tông Chính Tiêu không vội. Hắn tiếp tục hôn lên từng đốt ngón tay, men theo cổ tay, rồi chậm rãi dịch lên trên. Khi bị tay áo cản trở, hắn liền vén lên, để lộ làn da trắng mịn bên dưới…
Mắt thấy Tông Chính Tiêu càng lúc càng quá trớn, Nhung Âm rốt cuộc nhịn không được, giơ tay che miệng hắn lại, vẻ mặt đầy vẻ bất mãn:
“Không được hôn nữa.”
Nhưng lời còn chưa dứt, lòng bàn tay đột nhiên truyền đến một cảm giác ươn ướt nóng hổi. Nhung Âm trợn tròn mắt, giật mình rụt tay lại ngay lập tức.
“Ngươi…” Y nghẹn lời, không biết phải mắng Tông Chính Tiêu thế nào mới đúng.
Tông Chính Tiêu mặt đầy ý cười:
“A Âm không cho ta dùng tay, vậy hôn môi có được không?”
“Ta…” Nhung Âm há miệng nhưng nhất thời lại không tìm được lý do phản bác.
Tông Chính Tiêu chậm rãi nói:
“Mới vừa rồi trong thư phòng, là ai vỗ n.g.ự.c nói không sợ? Có phải bé đáng yêu A Âm của ta không nhỉ?”
Nhung Âm trừng hắn: “Ngươi chỉ giỏi lấy lời ta nói ra đối phó ta!”
Tông Chính Tiêu bật cười: “Đây gọi là học đi đôi với hành. Nhưng thôi, nể tình ngươi đã tận tâm bồi ta ăn tối, ta cho ngươi một cơ hội. Nếu ngươi thừa nhận mình sợ, đêm nay ta sẽ không làm gì cả. Còn nếu không thừa nhận…” Hắn cười đầy ẩn ý, “Vậy thì khi nào dừng lại, sẽ do ta quyết định, thế nào?”
Bề ngoài như thể đang cho y hai sự lựa chọn, nhưng Nhung Âm biết rõ, mình chỉ có thể chọn vế sau.
“Tông Chính Tiêu, ngươi đúng là quá đáng!” Y lên án.
“Vậy ngươi có thích hay không?” Tông Chính Tiêu hỏi.
Nhung Âm trầm mặc không đáp, rồi bỗng chống tay hôn lên môi Tông Chính Tiêu, dùng hành động để trả lời.
Hai người đều chưa có nhiều kinh nghiệm ái ân, những cử chỉ thân mật trước đây cũng chỉ dừng lại ở mức sơ sài. Lần này, ban đầu còn vụng về, nhưng về sau dần dần cả hai đều nhận ra được chút kỹ xảo và thú vị. Trong đó, Tông Chính Tiêu là người lĩnh ngộ nhanh hơn.
Nhung Âm học chậm hơn một chút, nên bị hắn đùa giỡn đến mức đáng thương.
Một hồi hôn say đắm kết thúc, Nhung Âm đôi mắt ướt át, gương mặt đỏ ửng, thở hổn hển nói với Tông Chính Tiêu: “Ngươi quá đáng quá, ta cảm thấy đầu lưỡi mình sưng lên rồi.”
Tông Chính Tiêu: “…”
Y không biết y dùng vẻ mặt như vậy nói những lời như thế trước mặt một người đàn ông, thật sự rất nguy hiểm sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-giao-nhan-bi-bao-quan-nghe-thay-tieng-long/chuong-55-3.html.]
“Ta giúp ngươi tiêu sưng.” Tông Chính Tiêu không kìm được lòng, để cảm xúc dẫn lối.
Nhung Âm ngây thơ hỏi: “Làm sao tiêu sưng… ưm!”
Cuối cùng việc tiêu sưng không thành, Tông Chính Tiêu lại có thêm một nụ hôn nồng nhiệt cùng với một quyền đ.ấ.m nhẹ của Nhung Âm lên vai hắn.
——
=)))) chao cả nhà yêu của em.
Tui vừa lọt một cái hố mới, nhưng mà người ta edit trên TruyenHD, mí bà chắc cũng biết là web đó mất phí để đọc 🥹 nên giờ tui tự đào luôn, đỡ tốn tiền. Mấy bà có hứng thì hóng ủng hộ tui nhé?
Đọc thử nè:
Người ta vẫn bảo Mộc Cẩm chỉ yêu rượu, nhưng sau này mới biết, y yêu nhất là Cùng Kỳ.
Dù Cùng Kỳ là hiện thân của sự tàn bạo, hủy diệt, là nỗi khiếp sợ của cả thiên địa, Mộc Cẩm vẫn cứ uống rượu, đỏ mặt, nhớ về hắn.
Mộc Cẩm có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to như mèo con, nhưng lại mang trong mình sự bướng bỉnh không thể hòa tan. Sau này khi Cùng Kỳ bị giam cầm trong vô số tiểu thế giới, ai cũng bảo hắn sẽ bị hủy diệt, nhưng Mộc Cẩm chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo.
Qua vô số thế giới, Mộc Cẩm vì người ấy mà không hề quay đầu.
Qua vô số thế giới, người ấy vì y mà điên cuồng chiếm hữu.
Mộc Cẩm tưởng tình yêu của mình là thế này:
Mộc Cẩm: Cún lớn, đưa tay đây nào~
Cùng Kỳ: Cút ngay!
Nhưng thực tế tình yêu của y lại là thế này:
Mộc Cẩm: Cún lớn, đưa tay đây nào~
Cùng Kỳ: *Gục đầu*
Cùng Kỳ: Mộc Cẩm, ta có thể làm chó săn cho em, nhưng em phải mãi mãi thuộc về ta, chỉ mình ta mà thôi.
---
CP: Tiểu khả ái cứng đầu diễn tinh thụ VS chó điên công với dục vọng chiếm hữu mãnh liệt
1VS1, song khiết, yêu thầm, ngọt ngào, sủng ái lẫn nhau.
Công đã thích thụ từ sớm, dù ở tiểu thế giới công bị mất trí nhớ, nhưng vẫn bị thụ thu hút.
Thụ là diễn tinh nhân mè đen cứng đầu, si tình với công hơn cả tiểu si hán.
Cả hai đều là những kẻ bá đạo, chiếm hữu đối phương đến mức điên cuồng, cực kỳ hợp cạ.
---
Các thế giới:
1. Bạo quân công VS quốc sư phúc hắc thụ (niên hạ)
2. BOSS tàn nhẫn công VS thiếu gia bệnh kiều tự bế thụ (hào môn)
3. Vườn trường
4. Tinh tế
Các thế giới được chọn:Ca nhi, thú nhân, mạt thế, nhân ngư, huyết tộc, huyền học...
---
Lưu ý:
- Truyện ngược lòng, ngọt ngào, ngốc nghếch.
- Toàn bộ là hư cấu, dựa trên thần thoại nhưng có nhiều cải biên, tồn tại nhiều yếu tố bịa đặt và tư thiết.
- Tác giả tự sáng tác, không thích thì đừng chê, hãy tôn trọng nhau.
Tag:Vả mặt, ngọt văn, xuyên nhanh, nghịch tập
Từ khóa tìm kiếm:Vai chính: Mộc Cẩm ┃ vai phụ: Cùng Kỳ ┃ cố chấp, sảng văn, tinh tế, ngọt sủng, tu chân
Tên truyện: Bạo quân gặp gỡ cố chấp cuồng