Trước khi Nhung Âm kịp giãy giụa, Tông Chính Tiêu đã nhanh tay ôm lấy y đặt lên giường.
Đệm chăn được trải cẩn thận nên Nhung Âm không thấy đau, y chỉ để ý đến Tông Chính Tiêu đang cúi người áp sát.
Tông Chính Tiêu không nói lời nào, khí thế bức người, ánh mắt nhìn Nhung Âm cũng nhuốm đầy dục vọng.
Nhung Âm lắp bắp: "Ngươi... ngươi... không được làm bậy đó..."
Tông Chính Tiêu chống hai tay hai bên đầu Nhung Âm, giam cầm y dưới thân, khẽ cười: "Vừa rồi chẳng phải còn đòi dùng gia pháp sao? Ngươi muốn dùng gia pháp gì hả?"
Khoảng cách giữa hai người quá gần, Nhung Âm có thể thấy rõ chính mình trong mắt Tông Chính Tiêu. Y không dám nhìn thẳng, lảng tránh: "Kệ ta muốn dùng gia pháp gì, dù sao ngươi mau đứng lên, đừng đè ta."
"Lần này ta không thể đáp ứng." Tông Chính Tiêu vừa nói vừa đưa tay nâng mặt Nhung Âm, cúi đầu hôn lên trán y, rồi đến chóp mũi, cuối cùng là môi.
Tông Chính Tiêu hôn rất dịu dàng, tựa cơn mưa xuân lất phất, nhẹ nhàng thấm đẫm vạn vật.
Nhung Âm chưa kịp mở miệng từ chối đã bị cuốn vào vòng xoáy ngọt ngào.
Đây là nụ hôn đầu của Nhung Âm. Cảm giác hôn môi còn tuyệt vời hơn những gì y tưởng tượng. Cánh môi Tông Chính Tiêu mềm mại trơn mịn, Nhung Âm cảm thấy như đang thưởng thức một viên trái cây ngọt ngào.
Cuối cùng y dần chìm đắm, đưa tay ôm lấy cổ Tông Chính Tiêu. Bàn tay Tông Chính Tiêu cũng dần chuyển xuống eo y.
Nhung Âm thấp thỏm do dự, tự hỏi liệu mình đã thực sự chuẩn bị tâm lý để đón nhận Tông Chính Tiêu hay chưa.
Giây tiếp theo, Nhung Âm còn đang phân vân thì bị Tông Chính Tiêu ôm lật người. Hắn buông môi Nhung Âm, vùi mặt y vào n.g.ự.c mình, tay chân quấn chặt lấy thân thể y.
"Không còn sớm, ngủ thôi." Tông Chính Tiêu nói với giọng điệu thản nhiên.
Nhung Âm: "?"
Nhung Âm: "!"
"Ngươi dám đùa ta!" Nhung Âm giận dữ, vùng vẫy đ.ấ.m đá Tông Chính Tiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-giao-nhan-bi-bao-quan-nghe-thay-tieng-long/chuong-55-1-doi-uyen-uong-nho-nhong-nheo.html.]
Phải nói Tông Chính Tiêu đã liệu trước mọi việc. Biết mình sẽ bị đánh, hắn đã nhanh chóng khống chế Nhung Âm, nếu không giờ này chắc mặt mũi hắn đã bầm dập.
Tông Chính Tiêu ôm chặt Nhung Âm, ghé sát tai y khẽ hôn, giọng khàn khàn nũng nịu: "A Âm, ta mệt."
Thân thể Nhung Âm cứng đờ, lúc này mới nhận ra Tông Chính Tiêu đã thức trắng mấy ngày mấy đêm, tinh thần chắc hẳn đã hao tổn quá độ. Hắn vẫn luôn ở bên cạnh y đến tận bây giờ, hẳn là cũng đang cố gắng gượng.
Nghĩ đến đây, Nhung Âm vòng tay ôm lại Tông Chính Tiêu, giọng mềm mỏng: "Vất vả rồi, an tâm ngủ đi, ta sẽ ở bên cạnh ngươi."
"Ừm..." Tông Chính Tiêu khẽ đáp một tiếng. Ngay sau đó, tay chân đang đặt trên người Nhung Âm dường như nặng thêm, nhịp thở của Tông Chính Tiêu cũng lập tức thay đổi.
Hắn gần như ngủ ngay tức khắc.
Nhung Âm dùng mặt cọ cọ Tông Chính Tiêu. Dù không buồn ngủ, y vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Nửa đêm, Nhung Âm đã say giấc nồng nhưng Tông Chính Tiêu vẫn không hề có ý định buông người ra, sự giam cầm ấy chẳng hề lơi lỏng dù chỉ một khắc.
Tông Chính Tiêu biết rõ Nhung Âm đã trở về, nhưng trong lòng vẫn không thôi bất an, đây chẳng qua chỉ là thân thể thuận theo bản năng mà thôi.
Ngoài phòng, cung nhân trực đêm ngước nhìn vầng trăng thanh tịnh, tinh tú lấp lánh, biết rằng ngày mai ắt hẳn là một ngày thời tiết tốt lành.
Quả nhiên, ngày hôm sau ánh dương rực rỡ chiếu rọi, nhưng Tông Chính Tiêu chẳng thể nào nhìn thấy, bởi hắn đã thiếp đi suốt một ngày một đêm, mãi đến khi màn đêm buông xuống mới từ từ tỉnh giấc.
Ý thức còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, bản năng khiến hắn siết chặt hai tay, nhưng lồng n.g.ự.c lại trống rỗng.
Tông Chính Tiêu như bị lửa đốt, bật người ngồi dậy, nỗi tuyệt vọng và cảm giác mất mát khi Nhung Âm biến mất trước mắt lại một lần nữa ùa về. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm chăn gối xộc xệch, nhất thời không phân biệt được rốt cuộc Nhung Âm đã thực sự trở lại, hay tất cả chỉ là một giấc mộng đẹp.
May thay, trước khi Tông Chính Tiêu chìm sâu vào sự hoài nghi của chính mình, giọng nói quen thuộc từ phía sau vang lên.
"Ngươi đã tỉnh rồi à."
Tông Chính Tiêu đột ngột quay đầu lại, Nhung Âm đang mỉm cười tiến về phía hắn.
Sáng sớm hôm ấy, Tứ Hỉ đã mang đến cho Nhung Âm những bộ y phục mới, nói rằng đây là ba bộ được may gấp trong thời gian ngắn nhất, sau này sẽ còn có thêm nhiều bộ khác được đưa đến.
Nhung Âm vốn chẳng mấy quan tâm đến việc mình có bao nhiêu bộ y phục, có y phục để mặc là được rồi.
Lúc này, Nhung Âm mặc một bộ xuân sam màu xanh lam nhạt, phần eo được thiết kế đặc biệt, tôn lên vóc dáng cân đối hoàn hảo của y, kết hợp với kiểu tóc mới được Lục Nga tỉ mỉ chải chuốt, trông như một vị công tử thế gia khí chất phi phàm.
Y vừa mới đến gần đã bị Tông Chính Tiêu kéo vào lòng, hai tay ôm chặt lấy vòng eo, sức siết mạnh mẽ như muốn bóp nát xương cốt.
Ngay khi nhìn thấy thần sắc của Tông Chính Tiêu, Nhung Âm đã đoán được suy nghĩ của hắn, nên dù cảm thấy không thoải mái nhưng y cũng không lên tiếng phản kháng, mà ngược lại ôm lấy đầu Tông Chính Tiêu, để hắn trút hết nỗi sợ hãi và bất an vào lòng mình.
Một lúc lâu sau Tông Chính Tiêu mới dần bình tĩnh lại, hắn nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn không buông Nhung Âm ra, mà ôm y ngồi lên đùi mình.
Nhung Âm tựa vào vai hắn giải thích lý do y vừa vắng mặt: “Đời người có ba chuyện gấp, ngươi nghĩ đi."
Y thề rằng y chỉ rời đi một lát để đi vệ sinh, còn việc ăn cơm thay y phục đều được giải quyết ngay trên giường, chỉ vì sợ Tông Chính Tiêu tỉnh dậy không thấy y sẽ lo lắng.
Kết quả, thật trùng hợp, y vừa rời đi thì Tông Chính Tiêu liền tỉnh giấc.