20
Không ngờ, đến tìm là Vân Tễ.
Hắn gầy đôi chút, trường bào màu xanh lam khoác lên , càng khiến thêm phần thanh lãnh thoát tục.
Khiến mắt sáng lên.
Những rung động lắng xuống bắt đầu xao động.
Vân Tễ chỉ hồi lâu, hỏi:
“Chú của ngươi… giải hết ?”
À , suýt nữa quên đó từng trúng “hoan hỉ chú” của , chẳng trách giờ vẫn sinh cảm xúc khác lạ.
Ta còn tưởng là kẻ đa tình, suýt nữa dọa c.h.ế.t.
Thế là thành thật đáp:
“Chắc là , vì ngươi vẫn thấy thích.”
Ánh mắt Vân Tễ sáng lên, vô cảm xúc hiểu nổi xoay chuyển trong đó.
Hắn :
“Man Khê, chú của ngươi, giải từ lâu .”
“Ngươi thích , liên quan gì đến chú.”
…Sao thể như ?
Rùa
Ta chấp nhận nổi.
Ta thật sự là kẻ lòng đổi ?
Trời như sụp xuống.
Thấy giằng co, Vân Tễ dịu giọng:
“Tình cảm vốn thể kiểm soát, tất cả đều là thiên ý. Dù các ngươi là phu thê, nhưng vẫn thể hòa ly, cũng tính là phản bội…”
Hắn như ác quỷ thì thầm bên tai :
“Tình theo lòng động, thể cưỡng cầu. Hòa ly mới là cách nhất cho .”
Ta càng đau khổ:
“ cũng thích Ký Quang mà…”
Vân Tễ khựng , đang định tiếp thì một giọng lạnh lẽo cắt ngang:
“Cho nên, từ khi ngươi mất trí nhớ, ngươi thể gặp yêu Bất Oanh, thể thích kẻ phóng đãng , cũng thể đem lòng với Ký Quang.”
“Vậy còn ?”
“Vì ngươi từng thêm một ?”
Làn lạnh trong giọng khiến lạnh buốt, lấy hết can đảm đầu …quả nhiên từ lúc nào, Hành Châu ngoài cửa.
Mà Ký Quang cũng bên cạnh, sắc mặt tái nhợt.
Ta thật sự kiệt sức .
Tuyệt vọng :
“Chuyện khác tạm , nhưng chẳng phu nhân ?”
“Con gì chứ? Không đạo đức , sư thúc Hành Châu.”
Hành Châu bỗng khẽ.
“Phu nhân?”
“Man Khê, cho kỹ xem… rốt cuộc là ai.”
Ta hiểu nổi.
Ngược , Vân Tễ lên tiếng :
“Hành Châu? Người đầu tu chân giới hiện nay?”
“Nghe trăm năm một nữ t.ử trong lòng, hai kết đạo lữ. Chỉ là nữ t.ử đó tu vi thấp, Hành Châu vì bảo vệ nàng, luôn giấu kín, ai phận.”
Hắn dừng một chút:
“Lúc đó từng nghĩ, Hành Châu tu vi tuyệt đỉnh, sớm muộn cũng phi thăng, si tình như , đến lúc phi thăng sẽ sắp xếp nàng thế nào?”
Hắn chợt hiểu , :
“Thì là . Ta thắc mắc vì Man Khê mất trí nhớ, là ngươi khiến nàng quên ngươi, ngờ Ký Quang thừa cơ trở thành phu quân của nàng.”
“Bây giờ… ngươi hối hận ?”
Đầu óc rối loạn.
Ý là… Ký Quang phu quân của , mà Hành Châu mới là? Trí nhớ vì tu luyện sai lệch, mà do Hành Châu mất ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieng-suoi-vao-mong/chuong-8.html.]
Ta ôm đầu, đau đớn.
Nhìn Ký Quang mặt tái nhợt, Hành Châu lạnh như băng.
“Ta nhớ gì cả.”
“Ta cũng nhớ . Như bây giờ là . Su thúc Hành Châu, nếu thật là … chi bằng …”
Chưa kịp hết câu, Hành Châu lập tức xuất hiện mặt , trực tiếp chặn môi , nuốt trọn lời còn .
Hắn c.ắ.n đến khoé môi sưng lên, giọng dữ dội:
“Không , .”
Sắc mặt Ký Quang và Vân Tễ lập tức trở nên khó coi.
Hành Châu chỉ vung tay, hai kết giới ngăn cách.
Đầu ngón tay lướt qua má , giọng bỗng dịu :
“Man Khê, nàng chỉ là quên mất yêu mà thôi.”
“Ta sẽ khiến nàng nhớ .”
21
Hành Châu đưa đến đan phòng của Bất Oanh.
Hắn Bất Oanh luyện chế đan d.ư.ợ.c khôi phục ký ức.
Bất Oanh cách.
Hắn liền giam Bất Oanh , bắt luyện đan mới thả.
Các phong chủ khác trong tông môn đều đến khuyên can.
Hành Châu gặp ai.
Hắn kể bộ quá khứ của chúng cho .
chỉ cảm thấy như đang chuyện của khác.
Ta vẫn nhớ .
Thấy lạnh nhạt, Hành Châu như phát đ.i.ê.n, hôn .
Hắn cởi y phục , hôn khắp từng tấc da thịt.
Hắn dường như vô cùng quen thuộc với thể , luôn chính xác tìm đến những điểm khiến mềm yếu.
Mà cơ thể hề kháng cự sự chạm của .
Khi thần trí mơ hồ, Hành Châu ghé sát tai :
“Nhớ ?”
“Nàng từng , dù đầu óc quên , thể vẫn sẽ nhớ .”
Ta c.ắ.n môi lắc đầu.
“Sư thúc….Hành Châu… cần gì .”
“Chính khiến mất trí nhớ, giờ thật sự nhớ nổi nữa.”
Hành Châu c.ắ.n vai .
Ta khẽ kêu đau.
Hắn l.i.ế.m vết m.á.u nơi vai .
“Không nhớ nổi… thì nàng hãy yêu như cách nàng yêu Ký Quang.”
“Nàng cũng ký ức gì với , nhưng vẫn thể coi như phu quân mà yêu.”
Hắn lẩm bẩm:
“Vậy thì cũng yêu như .”
Ta khẽ thở dài.
“Không giống.”
“Nếu mất trí nhớ vì tu luyện, thì Ký Quang gì, thể chút vướng mắc mà yêu .”
“ thì khác, Hành Châu. Tất cả đều là lựa chọn của . Không thể vì quên thì quên, đến khi cô đơn, yêu thì yêu.”
“Khi tự ý khiến mất trí nhớ, từng nghĩ cũng là một cá thể độc lập, cũng cần tôn trọng ? Đây là ký ức của , dựa mà quyết định nên quên nên nhớ?”
“Hành Châu, hận … nhưng cũng nhớ , yêu nữa.”
Môi Hành Châu lập tức tái nhợt.
Ta khẽ véo vành tai :
“Hành Châu, nếu quên …”
“Vậy cũng quên .”