Bất Oanh mỗi ngày đều truyền âm hỏi thăm chúng bình an .
Mà mỗi Ký Quang trả lời, đều lạnh như một cỗ máy:
Rất .
Thật đáng thương cho Bất Oanh nhớ đến , dù xuống núi vẫn ngày ngày hỏi han.
Nếu đây vẫn là sự quan tâm giữa sư đồ, thì lén thấy truyền âm Bất Oanh gửi cho Ký Quang, liền xác nhận tình cảm của dành cho .
Hắn :
“Ký Quang, ngươi trông chừng Man Khê cho , đừng để nàng thích khác, sẽ chịu nổi.”
“Có ” là ai nhỉ, khó đoán quá ?
Ký Quang vẫn trả lời lạnh nhạt:
Đương nhiên.
11
Ta và Vân Tễ ngày càng thiết.
Sắc mặt Ký Quang cũng ngày càng khó coi.
Một ngày nọ, tránh mặt Vân Tễ, Ký Quang hỏi :
“Ngươi thích ?”
Ta kinh hãi:
“Sao ngươi ?”
Ký Quang im lặng một lúc:
“Khó mà .”
Sắc mặt bỗng trở nên nặng nề:
“Man Khê, ngươi thể thích .”
Ta sững , hỏi vì .
Ký Quang hé môi, khép .
Bỗng siết c.h.ặ.t cổ tay , kéo đầu thẳng.
“Chúng cùng nữa, hôm nay sẽ tách đường với .”
Ta kéo hiểu gì, mà bước chân nhanh gấp, cổ tay siết đến đau, giọng cũng kìm mà mang theo chút bực bội:
“Ký Quang, ngươi thể quyết định , ngươi chỉ là sư của thôi, ngươi cho thích ai thì sẽ thích đó.”
Bước chân Ký Quang bỗng khựng .
Hắn đầu hồi lâu, lạnh giọng :
“Thích? Ngươi xuất và bản tính của ?”
“Hắn là t.ử truyền của chưởng giáo Hợp Hoan tông, tu luyện chính là công pháp dụ dỗ nữ t.ử song tu. Ngươi thích ? Chẳng khác nào tự hạ thấp bản .”
Thì là t.ử Hợp Hoan tông, chẳng trách đôi mắt lạnh lẽo mê hoặc lòng .
Ta nghĩ một lúc:
“Sư Ký Quang, là t.ử Hợp Hoan tông thì ? Chúng tu đan đến nay, bao nhiêu chế giễu là phế vật dựa đan d.ư.ợ.c mà sống. trời đất , ngươi , con đường tu hành của chúng khó khăn đến mức nào. Ta từng cảm thấy tu đan là kém một bậc, nên cũng cho rằng công pháp Hợp Hoan là thấp kém. Đều là con đường tu hành, cớ gì phân cao thấp? Lấy môn phái để định phẩm tính, quá kiêu ngạo và phiến diện ?”
Ký Quang sững , chậm rãi mím môi:
“Dù , ngươi cũng thể thích .”
Ta hiểu:
“Vì ?”
Chẳng lẽ là vì Bất Oanh?
lúc đó, một giọng vang lên:
“ , vì ?”
Vân Tễ đến từ lúc nào, cũng rõ bao nhiêu, lúc lười nhác, thẳng Ký Quang:
“Vì Man Khê thể thích ?”
Ký Quang chỉ lạnh lùng , tay vẫn siết c.h.ặ.t cổ tay , các khớp xương trắng bệch.
“Ta là .”
Ta thở dài, nhỏ giọng :
“Chuyện tình cảm, đừng ngươi quyết , ngay cả cũng tự quyết , vốn dĩ là chuyện bất khả kháng.”
“Nếu …”
Rùa
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieng-suoi-vao-mong/chuong-4.html.]
Vân Tễ bỗng lướt đến bên , nắm lấy tay còn của .
“Ta cũng thật lòng thích Man Khê. Man Khê, là ngươi theo đến Hợp Hoan tông tu hành?”
Quả là một ý tưởng tà ác hấp dẫn.
Dù giờ trí nhớ rối loạn, tông môn cũng chẳng nhớ rõ, càng đến tình cảm. Người duy nhất tình cảm là Bất Oanh thì tránh như tránh tà.
Ngay khi định đồng ý, giọng Ký Quang trở nên gấp gáp:
“Không .”
“Ngươi thể theo .”
Vân Tễ vẫn lặp câu hỏi:
“Vì ?”
“Chính Man Khê cũng đồng ý, ngươi lấy phận gì mà ngăn cản?”
Ký Quang im lặng một lúc, vẻ mặt đầy giằng co, hồi lâu mới :
“Man Khê, ngươi phu quân.”
“Chỉ là ngươi quên .”
“Cho nên ngươi thể thích .”
Ta kinh ngạc, một lúc lâu mới hồn:
“Ta phu quân? Phu quân là ai?”
Ký Quang hạ mắt:
“Ta thể .”
Ta chậc một tiếng:
“Vậy tức là ngươi lừa . Sư , ngươi thể vì mất trí nhớ mà gì cũng .”
“Cho dù ngươi thích Vân Tễ, ở bên , cũng thể lấy chuyện lý do.”
Ta lén móc ngón tay tay Vân Tễ:
“Sư , chỉ đến Hợp Hoan tông xem thử thôi, ngươi cứ để .”
Ánh mắt Ký Quang rơi hai bàn tay đan của và Vân Tễ, sững một thoáng.
Rồi như hạ quyết tâm, nghiêm túc :
“Là .”
“Man Khê, phu quân của ngươi… là .”
12
Ta sững tại chỗ.
Ký Quang khi vì tu luyện xảy sai lệch mà mất trí nhớ, quên mất . Hắn chút tức giận, nên chỉ lặng lẽ ở bên cạnh , chờ xem khi nào thể nhớ .
Cho nên Bất Oanh mới giao cho Ký Quang, bởi vốn dĩ chính là phu quân của .
Cho nên mỗi khi tiếp xúc với Vân Tễ, liền khó chịu.
Cho nên cho thích Vân Tễ.
Thì là .
Thì chuyện đều dấu vết để theo.
Nhìn gương mặt Ký Quang, càng chắc chắn.
Quả đúng là kiểu sẽ thích…
Ta đành mang theo chút áy náy với Vân Tễ:
“Chuyện đó đều là hiểu lầm, phu quân , những lời thích ngươi, coi như từng qua.”
Ý hờ hững trong mắt Vân Tễ dần dần tan biến.
“Được.”
Hắn rời .
Ta theo bóng lưng , trong lòng chút khó chịu.
Ký Quang kéo lòng, gì.
Bỗng Vân Tễ dừng bước, về phía .
“Nếu ngươi phu quân, sẽ giải bỏ chú ‘hoan hỉ’ hạ ngươi.”
“Người Hợp Hoan tông chúng vốn là hèn hạ vô sỉ, ngươi thích , cũng chỉ vì chú mà thôi.”