Bỗng phía xa truyền đến động tĩnh.
Mơ hồ thấy mấy chữ như “cướp bóc”.
Mắt sáng lên, lập tức lao tới.
Quả nhiên đúng như đoán, hơn chục đang vây quanh một , ép giao linh bảo mới .
Ta lập tức lớn ba tiếng, từ nhảy xuống.
Anh hùng xuất hiện…
Hai bên đều sững , bầu khí bỗng chốc rơi tĩnh lặng ngắn ngủi.
Người cướp lên tiếng :
“Không ngờ đạo hữu cũng tinh mắt như , cùng chúng nhắm một . Người chúng theo dõi ba ngày, trong bí cảnh chắc chắn thu hoạch, nếu đoạt , chia đôi, thế nào?”
Ờ… thành kẻ cướp , cái phận tréo ngoe .
Ta nghĩ một lát, quyết định thành tâm thỉnh giáo:
“Các vị đài xác định bảo vật?”
Tất cả đều sững .
Chỉ tên cầm đầu với vẻ ham học hỏi mà mắt sáng lên:
“Ngươi hỏi cái thì mệt nữa .”
“Trước hết khí chất đó, đó xem y phục. Người thể tìm bảo vật thường đều phương pháp riêng, phần lớn một , mục đích rõ ràng, giống khác loanh quanh. Quan trọng nhất là hành vi của họ nhất định điểm khác thường. Ta thấy luôn dùng một cách nào đó để dò tìm, nên chắc chắn thể tìm bảo vật, theo dõi ba ngày, quả nhiên đúng .”
Ta chấn động:
“Trước khi gặp ngươi, đúng là cướp bừa…”
Hai tay nắm lấy , cảm giác tri kỷ nơi sông sâu nước đục âm thầm dâng lên trong lòng cả hai…
Bỗng một giọng trong trẻo như suối lạnh đột ngột vang lên:
“Các vị bàn xong ? Có thể tay chứ?”
Người cướp còn vội, cướp vội .
Ta về phía đó.
Một trường sam màu xanh biếc, dáng cao ráo, mày mắt ôn nhu như ngọc. Rõ ràng là gương mặt thanh nhã, mà ánh mắt chuyển động mang theo vài phần quyến rũ, chỉ một cái khiến mất phương hướng.
Ta lập tức kéo giãn cách với tên cầm đầu:
“Sao thể chuyện cướp bóc , thật quá tàn nhẫn. Nếu các ngươi còn cố chấp, chỉ đành trừ hại cho dân.”
Tên cầm đầu:
“Trời ơi đại tỷ … ngươi…???”
Ta bước về phía nam t.ử tuấn mỹ :
“Đạo hữu đừng sợ, hôm nay nhất định bảo vệ ngươi chu .”
Tên cầm đầu “đâm lưng” một phen, triệt để phát đ.i.ê.n. Cướp bóc là nhỏ, g..i.ế.t mới là lớn.
Hắn lệnh một tiếng, tất cả liền lao về phía chúng .
Mà nam t.ử bên cạnh lùi về hai bước.
Thành tất cả đều xông thẳng về phía một .
…Huynh đài, ngươi…
Trong tuyệt vọng, chỉ đành hét lớn:
“Ký Quang, cứu với …cứu ….”
Một tiếng thở dài vang lên.
Trước mặt bỗng xuất hiện một bóng .
Chỉ vung tay, mặt dựng lên một tầng kết giới, chặn hết công kích.
Trong lúc kích động, nhịn ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Ký Quang:
“Ký Quang, ngươi giỏi quá.”
Thân thể Ký Quang bỗng cứng .
cũng hất .
Hắn liếc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieng-suoi-vao-mong/chuong-3.html.]
Ta dùng khóe mắt thấy đám cướp đồng loạt xông lên, vội vàng lay tay :
“Ký Quang, bọn họ tới.”
Ký Quang cũng thèm , chỉ khẽ b.úng đầu ngón tay, trong chớp mắt cuồng phong nổi lên, cuốn bay đám đó .
Quả đúng là như gió.
Nam t.ử bên cạnh nãy giờ xem kịch cuối cùng cũng lên tiếng:
“Thủ đoạn của đạo hữu thật cao minh.”
Ký Quang đáp, lạnh lùng liếc một cái, kéo cổ tay rời .
Ta còn đang nghĩ vô lễ như , liếc một cái:
“Mười mấy vây quanh mà dám tay, ngươi đoán vì ? Ngươi tới, bọn họ liền kéo ngươi về phe, là ngươi thử thăm dò thực lực của .”
“Cảnh giới của đó vốn thấp, đám căn bản đối thủ của . Dù , khi bọn họ tay với ngươi, cũng chỉ lạnh lùng. Ta thấy khí chất bất phàm, tuyệt đối thường, chỉ là tâm tính tàn nhẫn lạnh lẽo, lương thiện, chúng nhất nên kết giao.”
Còn :
“Ngươi cũng thấy khí chất bất phàm ?”
“Gương mặt đó đúng là quá đặc biệt.”
Ký Quang im lặng, hồi lâu mới hỏi:
“Đặc biệt ở chỗ nào?”
Ta nghĩ một lát:
“Đặc biệt là hợp ý .”
Ký Quang: “?”
10
Bí cảnh lớn, nửa tháng , bọn gặp đàn ông tuấn tú .
Khi , chúng đang vắt óc phá một tầng cấm chế, bên trong một đơn phương thú vị.
Vân Tễ xuất hiện đúng lúc đó.
Rùa
Hắn dễ dàng giúp chúng phá cấm chế, tranh đoạt đơn phương.
Chỉ :
“Coi như là trả ơn tiên t.ử hôm giải vây cho .”
Ai chứ, quá mất…
Từ hôm đó, Vân Tễ liền cùng chúng .
Ký Quang tuy vẫn ưa , nhưng nhận ân tình, cũng gì thêm.
Ta và Vân Tễ ngày càng thiết.
Ký Quang luôn Vân Tễ ngoài nóng trong lạnh, là bạc tình.
Ta thì để ý.
Hắn ngoài nóng là lắm .
Chỉ là Vân Tễ từng nhắc đến tông môn của .
Còn thì đem xuất tông môn kể như thực đơn.
Có lúc hăng quá, suýt nữa đem cả sinh thần bát tự cũng .
Kết quả phát hiện mất trí nhớ, nhớ nổi.
Ký Quang thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó mới nghiêm túc dặn đề phòng khác.
Ta đề phòng Vân Tễ ?
Hắn mới nên đề phòng thì …
Coi chừng ngày nào đó nổi sắc tâm, trực tiếp phát đ.i.ê.n mà hôn c.h.ế.t hết .
Tóm , ngoại trừ vẻ mặt khó chịu của Ký Quang , chúng cùng Vân Tễ chung đường vui vẻ.
Chuyện gì vui, mặt Vân Tễ một cái cũng thấy vui ngay.