Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 211

Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:07:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bởi vì cầm tinh."

Lục Phi chậm rãi giải thích, giọng điệu không nhanh không chậm giúp mọi người phá tan mê chướng làm rõ chân tướng :

"Tà vật này không dám động vào những người cầm tinh Hổ, Rồng, Gà."

Mọi người đồng loạt nhìn về phía hắn, sắc mặt mang theo vẻ kinh ngạc xen lẫn hoang mang.

"Nó cũng không muốn động vào người cầm tinh Rắn."

Câu nói tiếp theo khiến bầu không khí trong phòng càng thêm nặng nề.

"Tại sao?"

 

Tô Lập Quốc nhíu chặt mày. Những người khác cũng trao đổi ánh mắt, sự nghi hoặc dâng lên như thủy triều.

Tại sao tà vật này lại e ngại những người có con giáp này?

"Bởi vì—tà vật này vốn chính là một con rắn."

Căn phòng như đột ngột bị rút sạch không khí.

Sự im lặng đè nặng lên thần kinh mọi người, giống như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng.

Ánh mắt Tô Lập Quốc chấn động.

Lưu Phú Quý theo bản năng siết chặt hai tay, cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay lan đến tận tủy sống.

Một con rắn…

"Hổ khắc rắn. Rồng khắc rắn. Gà khắc rắn. Những người mang ba con giáp này đều áp chế bản mệnh của nó."

"Còn Rắn—"

"Là đồng loại của nó."

Không khí càng trở nên ngột ngạt.

Mọi người bắt đầu hiểu ra.

Lý do tà vật này không dám động vào những người cầm tinh Hổ, Rồng, Gà—

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-cam-do-am-duong/211.html.]

Là vì thiên địa ngũ hành đã quy định, ba con giáp này tương khắc với rắn.

Hổ là chúa tể rừng xanh, kẻ săn mồi đứng đầu, có thể nuốt chửng rắn trong nháy mắt.

Rồng là linh vật tối cao, có thể áp chế bất kỳ loài rắn nào, dù là yêu tà mạnh cỡ nào cũng không thể chống lại.

Gà là kẻ khắc tinh của rắn trong tự nhiên, có thể mổ c.h.ế.t rắn ngay lập tức.

Còn Rắn—

Là chính nó.

Một con rắn sẽ không dễ dàng tấn công đồng loại của mình.

Nó có thể đề phòng, có thể cảnh giác, có thể tìm cách thao túng, nhưng nếu không cần thiết—

Nó sẽ không g.i.ế.c một con rắn khác.

Bởi vì trong bản năng của nó, đồng loại là thứ nó có thể lợi dụng, có thể liên kết, nhưng không thể dễ dàng phản bội.

Một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, cuốn theo mùi đất ẩm hăng nồng và thứ hơi tanh ngai ngái khó tả, như thể có thứ gì đó vừa trườn qua ngay dưới sàn nhà.

Lục Phi không lập luận vô cớ.

Hắn hiểu rõ bản chất của loài rắn—thứ sinh vật lạnh lẽo, nhẫn nại, hiểm ác và đáng sợ bậc nhất.

Và khi một con rắn đã thành tinh...

Nó càng phóng đại sự đáng sợ của một con rắn lên rất nhiều rất nhiều lần .

Hắn nhìn lướt qua căn phòng, giọng nói trầm ổn nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang theo sức nặng như búa tạ giáng xuống:

Nga

"Tà vật này là một con rắn. Một con rắn đội lốt thần Phật."

"Rất khó đối phó."

Căn phòng chìm trong một sự im lặng nghẹt thở.

Không ai lên tiếng.

Không ai dám lên tiếng.

 

Loading...